TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 564: Số kiếp đã định

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:50:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Thù Linh ba đứa trẻ đang chơi đùa. Trẻ con vốn ham chơi, chỉ cần tính cách quá ngang ngược là sẽ nhanh ch.óng hòa nhập với .

"Chú Tăng, cứ ở đây." Thẩm Thù Linh thu hồi ánh mắt, về phía gia đình chú Tăng.

Vẻ mặt chú Tăng còn sự vui mừng như lúc , đó là sự đồng tình: "Thù Linh, căn nhà và cái sân quá, chú thể ở đây . Để chú thuê một căn nhà bình thường là , cũng chẳng cần nhiều phòng thế , hai phòng là đủ."

Căn nhà sân rộng, phòng nhiều, hơn nữa ông thể thấy vị trí của nó đắc địa, lúc nãy ngang qua Thiên An Môn ông thấy , căn nhà thế ông dám ở .

Thẩm Thù Linh mỉm : "Chú Tăng, mới đến Kinh thành, cháu ở ngay sát vách, ở gần thế cũng dễ bề chăm sóc lẫn . Thím Trịnh lúc rảnh rỗi cũng thể sang trông lũ trẻ giúp cháu."

đời nào để chú Tăng và thím Trịnh nơi khác thuê nhà.

Thím Trịnh cũng thấy căn nhà quá , thật tâm bà đây. Thù Linh là bản lĩnh, ở gần cô thì lòng bà cũng bớt lo lắng hơn.

Ở nông thôn vài năm, bây giờ về thành phố, bà theo bản năng chỉ ở gần Thù Linh, luôn cảm thấy theo cô thì mới thấy an tâm.

" , bây giờ với cô Ngô đều trông xuể hai lũ khỉ con , chị Trịnh mà sang giúp một tay thì quá." Cao Ngọc cũng lên tiếng.

Lời rõ ràng chỉ là cái cớ để giữ họ , nhà họ Tăng hiện tại cũng hai đứa nhỏ, lấy thời gian rảnh rỗi mà sang giúp Thẩm Thù Linh trông con.

Tăng Hồng Kỳ và thím Trịnh đều về phía chú Tăng, cả hai đều đây vì thấy chỗ thuận tiện.

Chú Tăng suy nghĩ một lúc : "Thù Linh, mỗi tháng chúng chú sẽ trả tiền thuê nhà cho cháu, coi như gia đình chú thuê căn nhà ."

Lát nữa ông ngoài hỏi thăm xem ở Kinh thành thuê một cái sân như thế hết bao nhiêu tiền, ông thể để Thù Linh cứ mãi bù tiền bù đồ cho gia đình .

Vốn dĩ mấy năm ở nông thôn phiền Thù Linh quá nhiều , t.h.u.ố.c men và đồ dùng cô gửi cho họ đều là những khoản chi phí hề nhỏ.

Thẩm Thù Linh cũng từ chối: "Vậy cũng ạ."

Ơn gạo một thúng là ơn, ơn gạo một gánh là thù, đạo lý cô hiểu rõ.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Cao Ngọc cũng cảm thấy phương án trả tiền thuê nhà , giúp khiến họ cảm thấy quá nặng nề.

Thẩm Thù Linh ở sân một lát sang chào Tiểu Lý, lấy hai bao t.h.u.ố.c lá biếu , đó đạp xe tới Viện nghiên cứu.

xem tình hình của dì Hàn.

Trong phòng bệnh của Viện nghiên cứu, Hàn Yên đang giường bệnh, gương mặt bà tái nhợt, đôi mắt nhắm hờ, hốc mắt và gò má lõm xuống, tinh thần trông kém.

Ba ngày tàu hỏa dường như vắt kiệt sức lực của bà, lúc bà đang ở trạng thái nửa mê nửa tỉnh, cả trông cực kỳ yếu ớt.

Hà Sở Hân giường bệnh mà nước mắt ngừng rơi, bên cạnh y tá đang giúp Hàn Yên truyền dịch dinh dưỡng.

"Tất cả là của con, là con rước sói nhà..." Hà Sở Hân run rẩy môi, giọng đầy vẻ hối hận và tự trách.

Nhìn bộ dạng yếu ớt của , cô thấy thật đáng c.h.ế.t.

Hà Tông đỏ hoe mắt, ông với con gái: "Sở Hân, đây của con, là Dư Đa Mỹ mê hoặc con. Nó đến nhà bao nhiêu như thế mà bố và con cũng chẳng nhận điều gì bất thường. Nhà coi như chịu cái kiếp nạn ."

Ông thể trách con gái , con mụ Dư Đa Mỹ đó tâm địa độc ác hại họ từ lâu . Nếu vì nhà ông tố cáo, ông chẳng dám tưởng tượng mụ còn những chuyện tàn nhẫn đến mức nào nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-564-so-kiep-da-dinh.html.]

Hà Sở Hân nghiến răng , trong lòng hận Dư Đa Mỹ thấu xương.

Mẹ giờ đang liệt giường, tóc bố thì bạc trắng gần hết, da dẻ đen sạm vì nắng gió, sống lưng vốn thẳng tắp giờ cũng còng xuống, cả trông tiều tụy hẳn .

Cô hận Dư Đa Mỹ, và cô cũng hận chính bản ...

Thẩm Thù Linh khi tới còn mang theo đồ ăn đóng gói sẵn, đều là những món thanh đạm. Cô đặc biệt mang tới cho chú Hà và dì Hàn, vì hai họ lâu đụng tới dầu mỡ, chỉ thích hợp ăn thịt và rau thanh đạm để dưỡng dày, cơm ở nhà ăn phù hợp với họ.

"Chú Hà, Sở Hân." Cô đặt thức ăn lên bàn chào hỏi hai .

Cô cảm thấy tình trạng của đang tệ.

Bên cạnh, Hà Tông lên tiếng chào với giọng ôn tồn: "Thù Linh, thời gian qua thực sự cảm ơn cháu nhiều lắm. Nếu cháu, chú và dì Hàn cũng chẳng thể về sớm thế , dì cháu cũng thể trụ đến tận bây giờ."

Sở Hân thể thuận lợi ly hôn với Phương Tấn cũng là nhờ sự giúp đỡ của Thù Linh. Mặc dù con của Sở Hân còn, nhưng ông cảm thấy đó chắc là một điều .

Đứa trẻ chào đời thật đáng thương, mà con gái ông cũng đáng thương kém.

"Chú Hà, nhà vốn là hãm hại, cháu chỉ những gì nên thôi." Thẩm Thù Linh vỗ vai Hà Sở Hân để an ủi.

Hà Sở Hân cố gắng chớp mắt để ngăn nước mắt chảy . Nãy giờ nhiều , giờ thêm nữa.

Thẩm Thù Linh đến bên giường bệnh, dì Hàn Yên đang nhắm nghiền mắt hỏi: "Vừa nãy Kì lão bác sĩ nào khác qua xem ?"

"Kì lão và đều qua , cũng hỏi thăm tình hình từ bố tớ, là đợi đến xem ." Hà Sở Hân vội vàng đáp.

Lúc nãy khi Kì lão đến, ánh mắt vô cùng nghiêm trọng, khiến lòng sợ hãi.

Lúc , Kì lão cầm theo hồ sơ bệnh án, dẫn theo Vương Sinh và mấy vị bác sĩ bước , vài y tá cũng theo bên cạnh.

Thẩm Thù Linh đến y tá thấy, cô lập tức mời nhóm Kì lão qua đây.

Sau khi tòa nhà hoạt động, Viện nghiên cứu dựa danh tiếng để mời mấy vị lão y sư ở Bắc Kinh về. Những vị thầy t.h.u.ố.c đông y đều nể phục Thẩm Thù Linh, đến việc tại Viện nghiên cứu của cô là họ đến ngay trong ngày.

"Thù Linh, đây là bệnh án của bệnh nhân, ghi chép chi tiết tình trạng bệnh cũng như tiền sử bệnh lý." Kì lão ân cần đưa cuốn sổ cho Thẩm Thù Linh.

Cuốn bệnh án do chính tay ông .

Thẩm Thù Linh nhận lấy bệnh án bắt đầu . Cô sớm tìm hiểu qua Hà Sở Hân về các bệnh nền của dì Hàn đó, là bệnh liên quan đến phổi, tương tự như lao phổi, đây khám nhiều nơi cũng chẩn đoán là lao phổi.

Đơn t.h.u.ố.c đó của bác sĩ cũng dùng các loại t.h.u.ố.c trị lao phổi thông thường, chủ yếu là Rifampicin. Thời gian đầu dùng t.h.u.ố.c hiệu quả khá , nhưng chẳng bao lâu , bệnh tình của dì Hàn bùng phát diện một nữa.

Lúc đó bác sĩ nhận định là cơ thể dì Hàn xuất hiện hàng loạt phản ứng đào thải, yêu cầu dì kiên trì tiếp tục dùng t.h.u.ố.c. Bản việc điều trị lao phổi là một quá trình lâu dài, ít thì sáu tháng, nhiều thì một đến hai năm.

Dì Hàn bắt đầu uống t.h.u.ố.c dài hạn. Trong quá trình đó, ngoại trừ hai tuần đầu tiên cải thiện, thời gian còn dì đều vô cùng đau đớn và dằn vặt, thậm chí bệnh tình còn dấu hiệu chuyển biến hơn.

Hà Tông thấy vợ liền tìm bác sĩ trình bày tình hình. Vị bác sĩ cũng thấy thắc mắc, dám để dì Hàn tiếp tục uống t.h.u.ố.c nữa.

Kể từ ngày đó, Hà Tông bắt đầu hành trình khắp nơi tìm thầy tìm t.h.u.ố.c...

 

Loading...