TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 580: Còn có thể ly hôn sao?

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:50:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm khuya, Thẩm Thư Linh và Cố Cẩn Mặc vệ sinh cá nhân xong xuôi giường.

Cố Cẩn Mặc chút lo lắng mở lời: "Thư Linh, mấy loại t.h.u.ố.c viên của em cần cấp kiểm định ký giấy tờ xác nhận gì ?"

Theo , ngoài những loại cung cấp riêng cho viện nghiên cứu, bệnh viện và quân đội, trong tiệm còn nhiều loại t.h.u.ố.c từng thấy qua. Anh lo chúng phép bán trực tiếp như .

Anh cấp đang đưa các quy định mới về cửa hàng doanh nghiệp, những loại t.h.u.ố.c từng đưa thị trường, sợ sẽ yêu cầu dừng bán.

Thẩm Thư Linh : "Anh cứ yên tâm , bên đó lãnh đạo Lưu để mắt . Chỉ cần thể giấy phép và hồ sơ, ông sẽ thông báo cho em ngay."

Đây cũng là lý do thứ hai khiến ban đầu cô yêu cầu hình thức quốc doanh. Thuốc men giống những mặt hàng khác, cho dù t.h.u.ố.c cô bào chế đến , nếu qua kiểm định và chứng nhận của cấp thì dễ gán mác bán t.h.u.ố.c giả hoặc hàng rõ nguồn gốc.

nếu tiệm t.h.u.ố.c yếu tố nhà nước thì khác, thủ tục cấp sẽ sắp xếp cho cô, cô cũng sẽ nhận thông tin sớm nhất. Hiện tại lãnh đạo Lưu tin tưởng cô, chỉ cần ông , tiệm t.h.u.ố.c cơ bản sẽ khó về mặt giấy tờ.

Cố Cẩn Mặc ôm c.h.ặ.t vợ lòng, chân thành : "Thư Linh, em suy nghĩ chu , năng lực giỏi, tiệm t.h.u.ố.c trong tay em chắc chắn sẽ ăn phát đạt."

Anh thật lòng cảm thấy vui mừng và tự hào về vợ .

Nghe lời khen ngợi nghiêm túc của chồng, Thẩm Thư Linh nhịn bật . Cô đưa tay gãi gãi n.g.ự.c , trêu chọc: "Vậy thì chẳng mấy chốc em sẽ vượt qua thôi, ngoài, khéo gọi là chồng của bác sĩ Thẩm mất."

Đàn ông thời đại đa vẫn còn tư tưởng gia trưởng, khó chấp nhận việc vợ giỏi hơn .

Cố Cẩn Mặc bắt lấy bàn tay nhỏ đang nghịch ngợm, trầm giọng : "Bản em xuất sắc hơn , ngoài chú ý đến em cũng là chuyện bình thường."

Trong mắt , vợ luôn là giỏi giang và tỏa sáng, sẽ luôn ủng hộ cô những việc cô yêu thích.

Thẩm Thư Linh ngạc nhiên, ngẩng đầu đôi mắt đen sâu thẳm của , hỏi: "Anh thật sự nghĩ như ?"

Trước đây cô bao giờ suy nghĩ .

Cố Cẩn Mặc cũng thẳng mắt cô, khẽ gật đầu, nghiêm túc liệt kê: "Em xinh , nhiều còn em giống như minh tinh màn bạc, em cũng là phụ nữ nhất từng gặp. Tuy bố em còn, nhưng gia thế em , tiền tiết kiệm của em còn nhiều hơn nhà .

Y thuật của em cao cường, bao nhiêu lãnh đạo lớn đều công nhận năng lực của em. Em còn thừa hưởng đầu óc kinh doanh của bố, dạy dỗ bé Nguyệt Lượng và bé Tinh Tinh ngoan. Khụ khụ, đôi khi còn cảm thấy xứng với em."

Khi câu cuối cùng, giọng nhỏ một chút, ánh mắt đang thẳng cô cũng lảng tránh, tai cũng đỏ ửng lên, là vì ngượng ngùng lý do gì khác.

Thấy dáng vẻ của , tim Thẩm Thư Linh mềm nhũn . Cô chủ động quàng tay qua cổ , vùi l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn.

Cô khẽ : "Anh cũng mà. Anh chăm con, còn việc nhà nấu cơm, thời gian là đưa đón em . Ngoài công việc chỉ dành thời gian cho gia đình, em thích như ."

Nói xong, đôi môi mềm mại chủ động áp lên bờ môi mỏng của Cố Cẩn Mặc.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Làm gì chuyện xứng xứng. Kiếp là sự nuối tiếc của cô, kiếp chính là ấm và là chỗ dựa vững chắc nhất của cô.

Mọi thứ đều cần thành lời, Cố Cẩn Mặc lúc chẳng còn tâm trí mà suy nghĩ chuyện khác...

*

Nhà bên cạnh, trong phòng, Vương Văn và Tăng Hồng Kỳ đang giường, khí giữa hai chút nặng nề.

Tối nay Vương Văn sang nhà Thẩm Thư Linh ăn cơm. Tăng Hồng Kỳ gọi hai nhưng cô đều , cuối cùng trong nhà đành dắt hai đứa trẻ sang đó, để mặc cô ở nhà một hờn dỗi.

Nghe tiếng vui vẻ từ sân nhà bên truyền tới, cô cảm thấy gạt rìa, tất cả đều đang cô lập , kể cả con cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-580-con-co-the-ly-hon-sao.html.]

Đến cả bé Kim Kim dạo cũng thích để cô bế, trong lòng một lát là quấy , cứ dỗ dành mới chịu. Cô thì đời nào chịu nhún nhường dỗ dành như chồng, thế nên lâu dần Kim Kim chẳng thèm theo nữa.

Tối nay khi chú Tăng và bà Trịnh ăn cơm từ bên đó về, thấy tâm trạng Vương Văn nên họ bế luôn đứa nhỏ về phòng , để Tăng Hồng Kỳ ở chuyện hẳn hoi với vợ, thì cũng dỗ cho bằng .

Ngày tháng thì vẫn sống tiếp, chứ chẳng lẽ ly hôn?

Trong bóng tối, Vương Văn lặng lẽ lau nước mắt.

Tăng Hồng Kỳ đắn đo một hồi mới đưa tay định ôm vợ, nhưng đối phương đẩy .

"Anh đừng chạm ." Giọng Vương Văn mang theo tiếng nấc nghẹn. Cô thấy uất ức tột cùng, tại ai hiểu cho cô .

chỉ một công việc đàng hoàng thôi mà.

Tăng Hồng Kỳ thở dài : "Tiểu Văn, hôm nay em nên đòi Thư Linh cho tiệm việc . Cô nhận bố , em còn đòi nữa thì ảnh hưởng ."

Bố từng với , quan hệ họ hàng dây mơ rễ má chính là khởi đầu cho sự hỗn loạn của cửa hàng. Chuyện cho dù Thư Linh đồng ý, bố cũng sẽ đời nào chấp nhận.

Bán đồ ăn sáng , đợi thêm vài tháng nữa là hai vợ chồng thể thuê hẳn một cái cửa hiệu. Lúc đó cả nhà cùng ăn, cuộc sống tương lai hơn .

Nếu quán ăn sáng gì trục trặc, bố vẫn thể hỗ trợ , đây rõ ràng là vẹn cả đôi đường.

Vương Văn căn bản thể hiểu suy nghĩ của Tăng Hồng Kỳ, giọng điệu cô trở nên gay gắt: "Không ở chỗ nào? Cái gì mà ảnh hưởng ? Chẳng lẽ tiệm thêm một thì sẽ hỏng việc ?"

cho rằng nguyên nhân cốt lõi là họ cho cô tiệm việc.

"Thư Linh và bố đều ý gì khác , em đừng suy nghĩ nhiều quá." Tăng Hồng Kỳ tuy đau đầu nhưng thấy vợ gay gắt như , vẫn vội vàng xuống nước dỗ dành.

Vương Văn sụt sùi : "Dù thì ngày mai cũng tự tìm việc. Mọi đừng hòng nhốt ở nhà, đừng hòng bắt bán đồ ăn sáng!"

Tăng Hồng Kỳ: "..."

Anh còn thể nữa đây.

"Trời đông giá rét thế , mấy hôm nay còn tuyết rơi suốt. Em tìm việc thì đợi qua Tết tính, lúc đó sang xuân thời tiết ấm áp hơn chút." Tăng Hồng Kỳ lùi một bước khuyên nhủ.

Vương Văn chẳng thèm để ý đến , tự quấn chăn ngủ, tỏ thái độ từ chối giao tiếp.

Sáng hôm , khi Tăng Hồng Kỳ và bà Trịnh mới đẩy xe bán đồ ăn sáng, Vương Văn cũng dắt xe đạp chuẩn khỏi nhà.

Chú Tăng mới ngủ dậy, mắt nhắm mắt mở thấy con dâu dắt xe định .

Ông gọi với theo: "Tiểu Văn, sớm thế con định đấy?"

Trời lạnh như cắt da cắt thịt, định bày trò gì nữa.

Vương Văn cố nặn một nụ gượng gạo: "Bố, hôm nay con ngoài dạo một vòng xem công việc nào phù hợp với con ạ."

"Ờ." Chú Tăng chẳng thêm câu nào, lấy nước pha sữa cho bé Kim Kim.

Tâm trí con dâu còn ở nhà thì ông ngăn cản cũng chẳng ích gì.

...

 

Loading...