TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 591: Đón máy bay, định kiến
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:50:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trưa ngày hôm , nhóm Thẩm Thư Linh mặt ở sân bay. Lần ngoài bốn bọn họ, còn ba đồng đội trướng của Cố Cẩn Mặc.
Ba họ cấp đặc biệt phái tới để bảo vệ an cho cả nhóm. Hồng Kông giống như trong nước, chuyện gì cũng thể xảy .
Đây là đầu tiên Thẩm Thư Linh máy bay, phấn khích là dối. Kiếp cô theo nhà Thẩm Hoài Sơn tàu thủy , lúc đó trong lòng cô chỉ đau khổ, khác hẳn với tâm trạng lúc .
Trên máy bay, Thẩm Thư Linh và Cố Cẩn Mặc cạnh cửa sổ, Kỳ lão và Vương Sinh phía , ba đồng chí còn rải rác xung quanh để bảo vệ.
"Oa, chị Thư Linh, chị mau kìa, mây ngoài cửa sổ quá." Vương Sinh bình thường dù tỏ chín chắn đến mấy thì cũng chỉ là một thiếu niên. Rất nhiều bình thường đừng là máy bay, ngay cả thấy tận mắt cũng từng, mà phấn khích cho .
Thẩm Thư Linh những lớp mây ngoài cửa sổ, ánh mặt trời rọi xuống những làn mây trắng xóa như sương mù, vô cùng xinh .
Kỳ lão liếc Vương Sinh đang hưng phấn, cuối cùng vẫn nuốt lời định mắng xuống. Thôi kệ , hôm nay thằng bé đang vui, bớt dạy bảo nó vài câu .
Nếu là bình thường, chắc chắn ông sẽ mắng cho thằng ranh một trận. Sư thúc dù cũng là bậc bề , gì chuyện chuyện với bề như .
Ở nơi công cộng, Thẩm Thư Linh yêu cầu Kỳ lão và Vương Sinh gọi cô là sư thúc sư tổ. Cô vẫn quen Vương Sinh gọi là chị, còn Kỳ lão gọi tên cô.
"Ừm, lắm." Thẩm Thư Linh Vương Sinh qua khe hở của ghế .
Cậu thiếu niên giờ đây dáng dấp của một thanh niên cao lớn, khi đến Bắc Kinh rõ ràng trưởng thành hơn nhiều.
Cố Cẩn Mặc thấy vợ áp sát cửa sổ ngắm cảnh vật bên ngoài, khuôn mặt nghiêm nghị của tự chủ mà thả lỏng , khóe miệng khẽ nở một nụ nhẹ.
Bốn tiếng .
Kỳ lão ôm lấy cái lưng già cứng đơ của , mặt mũi xám ngoét bước xuống máy bay, Vương Sinh ở bên cạnh dìu ông.
Sớm vất vả thế thì đ.á.n.h c.h.ế.t ông cũng thèm . Sư thúc dự hội nghị chứ ông , ông cũng chẳng cần theo góp vui gì.
Hơn bốn tiếng đồng hồ , trừ lúc lên máy bay là hưng phấn , còn bộ là mệt mỏi rã rời. Mỗi cái ghế chỉ chút xíu, thoải mái mà cũng chẳng xong.
là thoải mái bằng toa giường tàu hỏa, ngày mai ông hỏi xem cái máy bay giường mới .
Thẩm Thư Linh và Cố Cẩn Mặc thì vẫn tràn đầy tinh thần. Một nhờ linh tuyền mà cơ thể cải tạo, một thì bản vốn cường thể tráng.
Vừa bước xuống máy bay là cảm giác ấm áp ùa mặt. Nhiệt độ ở Hồng Kông cao hơn ở Bắc Kinh nhiều. Khi ở Bắc Kinh vẫn đang mặc áo len thì ở đây chỉ cần khoác một chiếc áo mỏng, thậm chí còn mặc cả áo ngắn tay.
Sân bay ở đây nhộn nhịp hơn trong nước nhiều, xung quanh qua kẻ tấp nập. Những chiếc quần ống loe, kính râm bản lớn, giày da mũi nhọn tóc xoăn nhỏ, cách ăn mặc sành điệu cực kỳ, mà hoa cả mắt.
Thẩm Thư Linh kiếp từng thấy qua cách ăn mặc của Hồng Kông nên cũng thấy kinh ngạc lắm. Những còn đều là đầu tới đây, kinh ngạc đến mức mắt suýt rơi ngoài.
Vương Sinh khi thấy một quý cô mặc váy xẻ n.g.ự.c ngang qua thì cả mặt đỏ bừng lên, vội vàng cúi gằm mặt xuống, hận thể chui đầu xuống đất cho xong.
Kỳ lão cũng đỏ cả mặt già, nhưng vì mặt ông nhiều nếp nhăn, màu da cũng đậm nên rõ.
Ba chiến hữu của Cố Cẩn Mặc thì thẳng về phía , ánh mắt trống rỗng, giả vờ như thấy gì cả. Những cảnh tượng dù họ từng thấy qua nhưng vẫn cách ứng phó.
Cố Cẩn Mặc thì tỏ tự nhiên hơn nhiều. Anh tay xách hành lý, bắt đầu tìm kiếm hướng dẫn của hội nghị trong đám đông, phía bên sẽ phái tới đón họ về khách sạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-591-don-may-bay-dinh-kien.html.]
"Xì, đúng là đồ đại lục." Một gã đàn ông đeo kính râm bản to, mặc áo sơ mi hoa hòe ngang qua khinh miệt một câu bằng tiếng Quảng Đông, đó mới thấy nhóm của Cố Cẩn Mặc vóc dáng cao lớn đang bên cạnh.
Gã vội vàng rảo bước nhanh hơn. Ở trong nhà còn đeo kính râm nên gã chú ý bên cạnh tới bốn gã lực lưỡng, thế là mau ch.óng rời khỏi hiện trường...
Thời kỳ quả thực vẫn tồn tại những định kiến.
Thẩm Thư Linh thể hiểu một chút tiếng Quảng Đông, lời gã đàn ông cô đều hiểu, nhưng nét mặt vẫn hề đổi.
"Cái thằng nhãi lí nhí gì đấy, đang c.h.ử.i chúng ?" Kỳ lão hạ thấp giọng lẩm bẩm.
Ông cảm thấy trái tim già nua của chấn động mạnh. Người dân Hồng Kông trông vẻ quá cởi mở và tân tiến . Dù hiểu tiếng nhưng giọng điệu của thằng nhãi đó lúc nãy, chắc chắn lời ý gì.
Vương Sinh cũng nhận gã đàn ông lời chẳng gì, dìu sư phụ tới, : "Sư phụ, chúng đừng quan tâm chuyện khác, cứ về khách sạn nghỉ ngơi cho khỏe cái ."
Ngồi máy bay lâu như mệt lắm , để chọc giận nữa.
Cố Cẩn Mặc lúc cũng thấy nhân viên công tác đến đón họ . Tổng cộng hai , một tài xế và một nhân viên của khách sạn.
Nhân viên khách sạn tay giơ một tấm bảng, cổ đeo thẻ in logo khách sạn. Vẻ mặt chẳng chút niềm nở nào, cũng hề dáo dác tìm họ, nhờ thị lực của Cố Cẩn Mặc mới phát hiện hai họ ở trong góc.
Cố Cẩn Mặc dẫn Thẩm Thư Linh và những khác tới mặt họ. Anh vóc dáng cao lớn, dù cởi bỏ quân phục nhưng vẫn toát vẻ uy h.i.ế.p mạnh mẽ. Ba khác trong tiểu đội dù cao bằng nhưng khí thế cũng mạnh hơn thường nhiều.
Mấy đó, đối phương tự nhiên cảm thấy thấp hơn hẳn một cái đầu.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Ánh mắt Cố Cẩn Mặc đảo qua một lượt từ tài xế đến nhân viên khách sạn, giọng lạnh nhạt: "Phía ban tổ chức hội nghị ai tới ?"
Thông thường, ban tổ chức nhất định sẽ phái nhân viên của đến đón máy bay, là sự tôn trọng để kết nối một cách thiện.
Việc trắng trợn cử đến thế rõ ràng là coi trọng phía trong nước.
Nhân viên khách sạn nở một nụ phần kiêu ngạo, bằng tiếng phổ thông bập bẹ: "Ngài John đang bận tiếp đón khách của quốc gia khác, tạm thời thời gian qua đây."
Khách sạn của bọn họ là nơi hành chính Hồng Kông chuyên dùng để tiếp đón những vị khách nước ngoài quan trọng. Họ gặp qua đủ màu da, trong đó những vị khách từ đại lục là trông nghèo nàn nhất.
Những vị khách cũng là đối tượng họ ít phục vụ nhất.
Cố Cẩn Mặc hỏi: "Anh là của khách sạn?"
Nhân viên gật đầu, giọng điệu vẫn cao ngạo: " , thưa... . là phục vụ của khách sạn dành cho ngoại binh. Quản lý của chúng đặc biệt bảo dẫn theo tài xế đến đón mấy vị. Xe về khách sạn chuẩn xong, mời mấy vị theo ."
Trang phục của những trong nước đều xám xịt, trông chẳng sạch sẽ gì, chừng ngay cả xe cũng từng .
Nói xong, liền về phía bãi đỗ xe, ngay cả một câu đề nghị xách hộ hành lý cũng , ai còn tưởng mới là khách quý chứ.
"Đợi , và tài xế cầm lấy đống hành lý ." Cố Cẩn Mặc chân dài, bước nhanh vượt qua nhân viên khách sạn trực tiếp nhét mấy túi hành lý nặng trịch cho đối phương.
Gã nhân viên nhét đồ đến mức lùi hai bước, mặt mày lộ vẻ thể tin nổi. Anh còn kịp lên tiếng thì ba lính còn cũng y hệt, nhét hết mấy bao tải hành lý tay tay tài xế, chỗ nào cầm thì treo lên cổ gã.
Bọn họ tổng cộng bảy , hành lý hề ít. Chừng mười cái túi hành lý lớn nhỏ cộng thêm mấy cái vali suýt chút nữa đè bẹp hai .