TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 596: Đào hố cho mẹ.

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:51:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhân viên cửa hàng lập tức mỉm : "Quý khách vui lòng đợi một lát."

Nói xong, đó lấy những món trang sức trong tủ kính . Những món đồ rẻ cũng vài vạn, thậm chí món lên đến vài chục vạn tệ.

Thời điểm , sự chênh lệch kinh tế giữa đại lục và Hồng Kông là vô cùng lớn.

Nhân viên việc ở đây đều là những mắt , cô thể thấy bộ sườn xám Thẩm Thư Linh từ loại vải cực kỳ tinh xảo và cao cấp. Người đàn ông bên cạnh cô tuy ăn mặc giản dị nhưng khí chất chẳng hề thua kém những bậc đại gia giàu .

Thẩm Thư Linh liên tục bảo nhân viên lấy mấy mẫu dây chuyền và vòng tay.

Nhân viên phục vụ nhiệt tình và thiện, lượt giới thiệu: "Đây là mẫu mới nhất và cũng là sản phẩm chủ đạo của cửa hàng chúng . Dây chuyền, vòng tay và hoa tai đều theo bộ, chế tác bằng công nghệ khảm kim cương. khuyên cô nên mua cả bộ để dễ dàng phối đồ..."

Thẩm Thư Linh những món trang sức lấp lánh , trong lòng nảy sinh ý thích, cô chọn vài bộ bảo nhân viên gói .

Kiếp , Thẩm Tuyết khi đến Hồng Kông mua nhiều đồ xa xỉ. Bản vốn tính phô trương, nên khi tới đây càng tiết chế là gì.

Lúc đó, chẳng tâm trí nào để quan tâm đến Thẩm Tuyết bất kỳ ai khác, và đương nhiên cũng chẳng hứng thú gì với những thứ trang sức .

bây giờ thì khác.

Thấy Thẩm Thư Linh chốt đơn dứt khoát như , nhân viên rạng rỡ như hoa, vội vàng ôm đống trang sức quầy thu ngân.

Cố Cẩn Mặc định theo theo bản năng, nhưng Thẩm Thư Linh ngăn , khẽ chớp mắt, hạ thấp giọng trêu chọc: "Anh đủ tiền đấy?"

Cố Cẩn Mặc đáp: "Đủ..."

Trước khi Hồng Kông, mang theo bộ vốn liếng tích cóp , thậm chí còn mượn thêm tiền của bố . Bản cũng dự định khi đến đây sẽ mua quà cho Thư Linh.

Vừa thấy giá của những món trang sức đắt đến mức giật , nhưng hề ngăn cản vợ mua. Anh chỉ nghĩ đơn giản là tiền hết thì kiếm , cùng lắm là khi về nhà sẽ thắt lưng buộc bụng một thời gian.

Thấy dáng vẻ của chồng, Thẩm Thư Linh : "Để em trả cho, lát nữa mua ít và rượu t.h.u.ố.c cho ."

Khó khăn lắm cô mới dịp đến Hồng Kông một , nhất định tiêu xài cho tay. Bố để cho cô nhiều tiền như , chính là để dùng những lúc thế .

Cố Cẩn Mặc chút cam lòng: "Thư Linh, là đàn ông, để trả tiền."

Lần mua mảnh đất tứ hợp viện đó khiến cảm nhận cách kinh tế giữa hai , dốc sạch túi cũng tự tay thanh toán.

Thẩm Thư Linh phần nào đoán suy nghĩ của Cố Cẩn Mặc, cô nhịn : "Lương tháng nào cũng đưa hết cho em , giờ trong tay cùng lắm chỉ còn chút tiền thưởng, chắc chắn là đủ chứ?"

Số tiền vốn liếng của cũng giao cả cho cô từ hồi ở khu quân đội .

Cố Cẩn Mặc thật thà thú nhận: "Trước khi lấy thêm tiền của nữa."

Thẩm Thư Linh: "..."

là một đứa con trai hiếu thảo.

Cô lườm một cái: "Không dùng tiền của , thế nữa đấy."

Đây chẳng là đang khổ chồng .

Cố Cẩn Mặc sờ sờ mũi: "..."

Anh tự nhủ khi về Bắc Kinh tìm cách thêm nghề tay trái để kiếm thật nhiều tiền, kẻo vợ chê.

Cuối cùng, Thẩm Thư Linh vẫn là thanh toán. Khi cô lấy thẻ đưa cho nhân viên, ánh mắt đó Cố Cẩn Mặc bỗng trở nên lạ lùng.

Hóa là "tiểu bạch kiểm". Ban nãy cô khí chất của còn tưởng là một đại gia kín tiếng, ngờ là kẻ ăn bám phụ nữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-596-dao-ho-cho-me.html.]

mà ăn món "cơm mềm" cũng là bản lĩnh đấy chứ, phụ nữ mặt trông giống kiểu nông cạn chỉ mặt.

Cố Cẩn Mặc nhận ánh mắt của nhân viên, thực sự nhịn , liền lên tiếng: "Chúng là vợ chồng, cô là vợ ."

Sự đổi trong ánh mắt của đối phương quá rõ ràng, khiến lờ cũng nổi.

Thẩm Thư Linh nén , gật đầu phối hợp: " , đây là ông xã nhà ."

"Ồ! Ồ! Thưa cô, cô và chồng thật là đôi." Nhân viên lộ vẻ ngạc nhiên nhịn mà giơ ngón tay cái về phía hai , nhưng nếu kỹ thì ngón tay cái đó hướng về phía Cố Cẩn Mặc.

Có thể cưới một vợ giàu như thế , vị chắc hẳn nỗ lực nhiều!

Cố Cẩn Mặc thấy biểu cảm của nhân viên càng trở nên quái dị hơn, nhưng phản ứng gì nữa. Anh xách những túi trang sức tinh xảo lên, nắm tay Thẩm Thư Linh rời khỏi cửa hàng.

Mãi cho đến khi ngoài, Thẩm Thư Linh mới bật thành tiếng, trêu chọc: "Lúc nãy ánh mắt của cô nhân viên chúng giống hệt như đang một quý bà giàu và gã trai bao b.a.o n.u.ô.i ."

Cái biểu cảm rõ rành rành đó, chỉ thiếu nước thẳng thôi.

Cố Cẩn Mặc dắt tay vợ , nghiêm túc đính chính: "Là quý bà giàu kết hôn với 'trai bao' mới đúng."

Vừa nãy đính chính quan hệ của hai , "tiểu bạch kiểm" cũng nhưng nhất định kết hôn.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Thẩm Thư Linh gật đầu, chấp nhận lời đính chính của .

Tiếp theo, hai dạo qua các cửa hàng khác, từ quần áo, giày dép đến túi xách đều ghé qua hết một lượt. Cả hai cũng một bộ đồ mới, trở nên thời thượng hơn hẳn.

Thẩm Thư Linh diện một chiếc váy xòe đen, đội một chiếc mũ nhỏ, mái tóc đen dài xõa vai, đeo thêm đôi hoa tai mới mua. Cả cô từ một quý cô cổ điển phút chốc biến thành một thiếu nữ sành điệu.

Cố Cẩn Mặc mặc áo khoác da, quần jeans, kết hợp với những đường nét góc cạnh khuôn mặt, tỷ lệ đầu là một trăm phần trăm.

Trên tay hai đều xách đầy những túi lớn túi nhỏ. Cố Cẩn Mặc ban đầu định tự xách hết, nhưng thực tế một thể xách nổi nhiều như .

Thẩm Thư Linh chỉ mua cho hai vợ chồng mà còn mua đồ cho nhóm Kỳ lão, bao gồm nhiều quần áo và phụ kiện để mang về Bắc Kinh. Nếu vì tay chân còn chỗ chứa, chắc cô vẫn ý định dừng .

Cố Cẩn Mặc phía Thẩm Thư Linh.

Gương mặt trầm mặc, tâm trạng chút nặng nề. Đây là đầu tiên chứng kiến sức mua của vợ , khỏi cảm thấy áp lực đè nặng. Sau khi thành nhiệm vụ trở về, nhất định tìm cách kiếm thêm tiền, thể để vợ chịu thiệt thòi như nữa.

Nếu chuyến , cũng chẳng đây vợ theo là đang chịu khổ, thực sự là thiệt thòi cho cô quá...

Hai rời trung tâm thương mại, cất hết đồ đạc xe mới đến những con phố lân cận tìm đồ ăn. Những con phố cạnh đó đều tấp nập qua , quán nào cũng đông khách, đa là bán đồ ăn, ngoài còn ít tiệm thảo mộc và tiệm sữa.

Thẩm Thư Linh thấy tiệm sữa là sà ngay, gọi hai ly sữa. Kiếp cô từng uống qua món , hương vị ngọt ngào thơm ngậy, cô thích.

Ông chủ nhanh nhẹn bắt đầu pha sữa, miệng nhịn mà hỏi: "Người , hai mới đến Hồng Kông , là Hoa kiều ?"

Cô gái tiếng phổ thông, xinh khí chất như , ăn mặc cũng cao cấp, chỉ riêng sợi dây chuyền cổ là giá trị nhỏ . Ông chủ nghĩ họ chắc chắn kiểu nhà quê từ đại lục sang, khi là Hoa kiều từ nước ngoài về cũng nên.

Thẩm Thư Linh từng sống ở đây nên đương nhiên đoán ông chủ đang nghĩ gì, cô : " và chồng đến từ đại lục."

"Ồ! Người trong nước !" Ông chủ cực kỳ kinh ngạc.

Ông mở tiệm hàng ngày, thỉnh thoảng cũng gặp những vượt biên từ đại lục sang, nhưng phong thái và khí chất giống thế .

Ngạc nhiên xong, ông vội vàng giơ ngón tay cái lên tán thưởng: "Người trong nước đúng là lợi hại thật, ăn mặc còn sang trọng hơn cả Hồng Kông chúng . Cô em và em đây trông cứ như minh tinh ."

Chủ tiệm nhỏ là nhất, gặp kẻ mà ông coi thường thì đừng hòng nụ niềm nở thế .

...

 

Loading...