TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 636: Trộm tiền

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:51:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặt Vương Văn đỏ bừng, cô giơ tay đ.ấ.m nhẹ l.ồ.ng n.g.ự.c mỡ màng của Cẩu Thái, nũng nịu: "Anh bậy bạ gì thế? Sao em thể sinh con cho !"

nhảm, cô Xuân Vinh và Kim Kim , sinh thêm con nữa, chỉ tập trung việc kiếm tiền thôi.

Cẩu Thái ôm c.h.ặ.t lấy cô hôn chùn chụt lên mặt, bá đạo bảo: "Sao thể? Giờ em của , sinh cho thì định sinh cho ai?"

Nói xong, gã còn véo mạnh một cái n.g.ự.c cô .

Tim Vương Văn đập thình thịch, giọng lo lắng lộ vẻ mong chờ: "Ông chủ, em thể sinh con cho , hiện tại em vẫn là vợ mà, cũng bà chủ ..."

"Thì ? Cùng lắm là ly hôn, sớm ngứa mắt với mụ già đó . Em cũng ly hôn với thằng chồng em . Nghe nó còn đến xưởng tìm em ? Lúc đó tại mặt, chứ nếu thấy thì cho đ.á.n.h nó một trận ."

"Tiểu Văn, đợi em mang thai, sẽ lập tức ly hôn với mụ già , gia đình ba chúng cùng chung sống. Anh thấy em hợp bà chủ xưởng gỗ hơn, em tính toán sổ sách, chiều chuộng khác, chỉ thích mỗi em thôi." Giọng Cẩu Thái ái lộ vẻ dâm tà.

Nghe thấy ông chủ bà chủ xưởng gỗ, đầu óc Vương Văn như cuồng. Cô cố nén sự phấn khích trong lòng, hỏi : "Vậy vạn nhất lúc đó bà chủ đồng ý thì ?"

Ông chủ giàu thế , nếu là cô thì c.h.ế.t cũng chịu ly hôn .

Cẩu Thái lạnh một tiếng: "Đồng ý đến lượt mụ quyết định."

Trong lời mang theo sự lạnh lùng tàn nhẫn. Hai kết hôn đến giờ vẫn mụn con nào, gã là đàn ông bình thường, đời nhất định con trai để nối dõi tông đường.

Nếu vợ hiện tại sinh , gã cũng chẳng ngại khác.

Nghe Cẩu Thái , tim Vương Văn nảy lên một cái, chợt cảm thấy lạnh sống lưng, cô dằn sự mong đợi, thận trọng : "Ông chủ, em trông cậy cả đấy..."

Nói xong, cô còn hôn lên khuôn mặt như mặt lợn của gã, cảm thấy tiến thêm một bước dài con đường trở thành kẻ bề .

Cẩu Thái sự mong chờ trong lòng Vương Văn, loại phụ nữ gã dễ dàng thâu tóm nhất, chỉ cần vài lời đường mật là sẽ c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt gã, còn moi thêm chút tiền từ cô .

Nghĩ đến đây, đôi mắt ti hí của Cẩu Thái đảo liên tục, gã vẻ ông chủ bảo: "Tiểu Văn, em là bà chủ tương lai, cũng nên tìm hiểu sâu hơn về tình hình xưởng gỗ. Thế , vài ngày tới em cùng xuống các thôn làng khảo sát, chúng sẽ thu mua một ít gỗ về."

Mắt Vương Văn sáng rực lên, vội vã gật đầu: "Dạ, em đều theo sự sắp xếp của ."

Cẩu Thái b.úng nhẹ lên mũi cô , giọng sủng ái: "Nhìn cái vẻ ngốc nghếch của em kìa. Lúc đó nhớ ăn mặc cho chỉnh tề, nơi chúng sắp tới là đối tác mới, sẽ giới thiệu thẳng em là bà chủ xưởng gỗ."

"Nhớ chuẩn sẵn một ít tiền mặt, khi đó với tư cách bà chủ, em sẽ là thanh toán tiền cho họ. Coi như cho em tập thích nghi với cuộc sống của bà chủ , đến cuối năm phát tiền thưởng, sẽ thưởng gấp đôi tiền đó cho em."

Cái "bánh vẽ" quá lớn, khiến Vương Văn Cẩu Thái với đôi mắt ngưỡng mộ đầy . Được công khai là bà chủ, cuối năm còn nhận tiền gấp đôi, đây chẳng khác nào trải nghiệm cuộc sống vinh hoa.

"Ông chủ, với em quá, em yêu ." Vương Văn đỏ mặt những lời sến súa. Bình thường cô vốn kiểu phóng khoáng, những lời bao giờ , nay vì quá vui sướng mới thốt vài câu.

Cẩu Thái kéo chăn trùm kín cả hai, tranh thủ lúc còn thời gian tiếp tục " việc", dù sức lực gã bắt đầu phần theo kịp.

vì mục tiêu con trai, gã đành nghiến răng cố thêm trận nữa. Thầm nghĩ ngày mai tìm mấy loại rượu bổ thận tráng dương nổi tiếng bên Trung Hoa về dùng, uống sẽ sung sức, cho cơ thể...

Mười phút , Cẩu Thái vật giường như một con ch.ó c.h.ế.t. Vương Văn bộ dạng của gã thì nhíu mày, nhưng nghĩ đến cái xưởng gỗ to đùng , cô vẫn cảm thấy đ.á.n.h đổi thế là xứng đáng.

Sự trong trắng của cô sớm mất sạch từ , thì cũng chẳng cần giữ kẽ gì nữa.

*

Hôm , Vương Văn trở về ngõ Đặng Tử. Hôm nay cô ăn mặc khá lịch sự: áo vest nhỏ, sơ mi trắng, chân váy công sở màu đen dài đến đầu gối, tóc buộc nửa đầu, xịt nước hoa nồng nặc, môi tô son đỏ thắm.

Nhìn qua trông vô cùng thời thượng.

Vừa bước ngõ, cô nhận ánh : soi mói , tò mò , khinh bỉ , xem kịch vui cũng . Cô chẳng ưa gì những ánh mắt , cảm thấy chắc chắn lũ lén lút bàn tán về ít .

"Ối chà, đây Vương Văn ? Sao mới vắng bóng một thời gian mà sành điệu thế , đổi ch.óng mặt thật đấy!"

"Cái mái tóc uốn xoăn thật, thấy mấy diễn viên ti vi để kiểu , chắc tốn ít tiền nhỉ."

"Chắc chắn là ăn khấm khá ở ngoài , cái túi xách cũng bảy tám chục tệ một cái đấy, thấy ở bách hóa đại lâu . Vương Văn phát tài to đây."

..."

Mấy đó cứ xì xào bàn tán, Vương Văn chẳng buồn tiếp lời ai, thẳng một mạch về nhà.

thích nơi , thích con ngõ , cũng chẳng thể hòa hợp nổi với đám hàng xóm ở đây.

Vương Văn đặc biệt chọn lúc cả nhà ai: bố chồng , chồng bày hàng, chồng thì dẫn bọn trẻ mua thức ăn.

về nhà cũng chẳng để tìm , cô về để tìm tiền...

Vương Văn lấy chìa khóa mở cổng viện, quên liếc xung quanh. Nhà hàng xóm ai ngoài, thằng bé Tiểu Chung nhà họ Tiết đang sách phía xa, nó cứ cúi gầm mặt xuống, dường như hề phát hiện cô về.

Mở cổng sân xong, cô lao thẳng tới phòng của bố chồng. Cửa phòng đang khóa, cô bê một chiếc ghế đậu tới trèo qua cửa sổ chui trong.

Sau một hồi lục lọi, cuối cùng cô cũng tìm thấy một chiếc hộp gỗ, mở xem, bên trong chật ních những tờ tiền mặt.

Nhìn thấy tiền lớn như , Vương Văn nhịn mà nuốt nước miếng, tim đập "thình thịch", ngờ trong nhà giấu nhiều tiền đến thế.

lấy từ trong túi một chiếc bao vải chuẩn sẵn, run rẩy nhét cả hộp gỗ bên trong.

Đây là bộ tài sản hiện của nhà họ Tăng, tổng cộng hơn bảy nghìn tệ. Đó là tiền Tăng Hồng Kỳ thức khuya dậy sớm bày hàng kiếm , cũng là tiền lương và hoa hồng tích cóp bao ngày qua của ông Tăng khi việc tại tiệm t.h.u.ố.c.

Đó là tiền cả nhà họ Tăng dự định dùng để mua nhà.

Tiệm t.h.u.ố.c Vạn Tượng lúc nào cũng nườm nượp khách, cộng thêm sự tận tâm của ông Tăng nên mỗi tháng ông đều nhận nhiều tiền thưởng, nhờ mới tích lũy tiền lớn trong thời gian ngắn như thế.

Vương Văn leo qua cửa sổ ngoài, xách túi vải vội vàng rời khỏi nhà. Vừa tự trấn an rằng và Tăng Hồng Kỳ vẫn ly hôn, về mặt pháp luật cô vẫn là nhà họ Tăng.

Đã là một nhà thì việc cô lấy tiền của nhà họ Tăng thể coi là phạm pháp, các đồng chí công an chắc chắn sẽ bắt cô ...

Tối hôm đó, như thường lệ, mấy gia đình ăn cơm xong dẫn theo con cái tụ tập một chỗ để tán gẫu.

Tiểu Chung ôm cổ Đại Hắc hôn hai cái, lúc mới kể chuyện thấy Vương Văn ngày hôm nay...

Tiểu Chung là một đứa trẻ thông minh, tuy cụ thể chuyện gì xảy giữa cô Vương và gia đình, nhưng thể nhận cô Vương và nhà ông nội Tăng hề hòa thuận.

Hôm nay cô Vương ăn mặc đẽ như trở về, khi tay còn xách theo túi vải, cảm thấy chắc chắn là chuyện gì đó.

Thẩm Thư Linh đang ghế , tai cô thính, Tiểu Chung lập tức chú ý.

sang thím Trịnh, thấy sắc mặt đối phương vô cùng kinh ngạc.

Tối nay chỉ thím Trịnh đưa Kim Kim và Xuân Vinh sang chơi, Tiểu Chung , thím nhịn mà hỏi để xác nhận.

"Tiểu Chung, cháu bảo cô Vương sáng nay về ?"

Tiểu Chung gật đầu: " là cô Vương ạ, nhiều trong ngõ nhà cũng thấy. Lúc cô đeo một cái túi xách nhỏ màu trắng, lúc thì tay xách thêm một cái túi vải."

Cậu bé đoán chắc chắn cô Vương lấy thứ gì đó , chẳng đây nhà ai đó cũng từng xảy chuyện tương tự ?

Thím Trịnh vẫn kịp phản ứng gì.

Thẩm Thư Linh nhắc nhở: "Thím Trịnh, thím mau về nhà xem mất mát thứ gì ."

Lúc thím Trịnh mới sực tỉnh, vội vàng bật dậy chạy về nhà ở ngay sát vách, lao trong là vang lên tiếng đồ đạc lật tung loạn xạ.

Ngay đó là tiếng gào t.h.ả.m thiết: "Cái đồ tiện nhân đáng tội c.h.ế.t !"

Mười phút , gia đình Thẩm Thư Linh, gia đình Tiết Oánh, cùng với ba nhà Liễu Nhạc đều tập trung đầy đủ trong sân nhà họ Tăng.

Cửa sân Thẩm Thư Linh đóng , đây là chuyện trong nhà, khi rõ thì nhất nên gây ầm ĩ cho ngoài .

Nhóm trong sân để theo dõi tình hình, sẵn sàng giúp đỡ, đề phòng ai kích động quá mà ngất xỉu thì còn kịp thời sơ cứu.

Ba nhà họ Tăng lúc đang ở trong nhà chính, tiếng mắng c.h.ử.i xen lẫn tiếng lóc nức nở vọng đều là của thím Trịnh, còn chú Tăng và Tăng Hồng Kỳ thì đang im lặng hút t.h.u.ố.c.

"Cái đồ đáng đem b.ắ.n , nó trộm sạch sành sanh vốn liếng nhà , nó rốt cuộc còn lương tâm hả?" Thím Trịnh nghiến răng nghiến lợi mắng.

Bây giờ thím chỉ hận thể đ.â.m c.h.ế.t Vương Văn ngay lập tức.

Tăng Hồng Kỳ tàn t.h.u.ố.c trong tay, trầm giọng : "Đi thôi, báo công an."

Giọng vô cùng bình tĩnh.

Thím Trịnh sửng sốt con trai: "Hồng Kỳ, con quyết định báo công an thật ? Không tìm Vương Văn hỏi cho rõ ?"

Dù thím mắng c.h.ử.i thậm tệ, con trai cũng định ly hôn, nhưng thím vẫn lo lắng chuyện sẽ ảnh hưởng đến mấy đứa trẻ. Nếu là Vương Văn lấy tiền, chỉ cần cô trả nguyên vẹn thì vẫn thể thương lượng .

"Báo công an, ngay bây giờ." Chú Tăng lên tiếng, trong ánh mắt tràn đầy vẻ lạnh lùng.

Nói xong, ông dậy ngoài , Tăng Hồng Kỳ cũng theo . Thím Trịnh thấy hai cha con đồng lòng như thì cũng vội vàng đuổi theo.

Thấy nhà họ Tăng , Cao Ngọc nhịn đầu tiên hỏi: "Thế nào ? Có báo công an ? quen Cục trưởng cục công an bên , các cứ đến lập hồ sơ, ngay tối nay là thể bắt luôn."

"Làm phiền thím Cao ạ." Tăng Hồng Kỳ đáp lời, coi như chấp nhận sự giúp đỡ của bà.

Anh hận thể tống Vương Văn tù ngay lập tức, tình nghĩa giữa hai cạn sạch, giờ đây họ còn là vợ chồng mà trở thành kẻ thù.

Thẩm Thư Linh thấy nhà Tăng Hồng Kỳ quyết đoán như thì cũng thở phào nhẹ nhõm. Chỉ sợ họ cứ do dự quyết, để đến lúc nước đến chân mới nhảy thì chẳng còn kịp nữa.

"Cần giúp gì thì cứ bảo nhé." Cô .

Xác định chuyện rối loạn là , dù đây cũng là chuyện riêng nhà , những ngoài như họ cũng nên rút lui.

Thẩm Thư Linh hiệu cho Cao Ngọc, đó chào hỏi nhà chú Tăng một tiếng rời , Liễu Nhạc và thím Trương cũng theo .

Cuối cùng chỉ còn Cao Ngọc và Liễu Thanh Hòa ở , cả hai đều theo xem náo nhiệt.

Liễu Thanh Hòa sống ở nước ngoài từng thấy cảnh nên tò mò, còn Cao Ngọc thì bảo cùng, lỡ như ở đồn công an rõ thì bà thể hỗ trợ trao đổi.

Cố Phong Quốc thấy vợ về, ông cũng lẳng lặng khởi động chiếc xe quân đội, đưa tất cả đến đồn công an.

Sau khi phía công an nắm rõ tình hình và lập án, đích Cục trưởng cử vài chiến sĩ công an xuyên đêm đến xưởng gỗ để tìm Vương Văn thẩm vấn.

Vương Văn lôi khi đang ở trong chăn với Cẩu Thái. Tóc tai cô rũ rượi, mặt đỏ bừng bừng, chỉ khoác một chiếc áo mỏng, còn Cẩu Thái bên cạnh cũng chỉ mặc độc một chiếc quần đùi và cái áo khoác ngoài.

Cả hai đều lộ rõ vẻ mặt của kẻ bắt gian tại giường.

Vẻ mặt đang hưng phấn của Vương Văn lập tức cắt còn giọt m.á.u khi thấy các đồng chí công an ngoài cửa, thấy thêm nhà họ Tăng phía , đôi chân cô sợ đến mức nhũn .

Tăng Hồng Kỳ liếc Cẩu Thái, chuẩn tâm lý từ nên khi thấy cảnh tượng cũng còn quá phẫn nộ, thậm chí còn thấy nực : "Vương Văn, cô trộm tiền của nhà , mau giao tiền đây."

Tên ông chủ trông còn kinh tởm hơn cả lợn mà cô cũng nuốt cho trôi , thảo nào cô cho chạm .

Vương Văn nên lời, cô chằm chằm nhóm ở cửa, đôi môi run rẩy: "... ... ..."

"" hồi lâu mà thốt một câu chỉnh.

Thím Trịnh bộ dạng chướng mắt của Vương Văn, mắt thím đỏ sọc, lao lên túm lấy tóc cô giáng những cái tát nảy lửa mặt.

Tiếng tát 'chát chát' vang lên liên hồi.

"Đồ tiện nhân , nhà đối xử với cô chỗ nào mà cô cái trò hủ hóa lăng loàn ? Cô tự bán rẻ bản , cô thấy nhục nhã ? Cô nghĩ đến hai đứa con của ? Ngủ với cái hạng sắp xuống lỗ đến nơi , cô thấy buồn nôn ?"

Cẩu Thái bên cạnh âm thầm lùi trong phòng: ...

Mụ già khỏe quá, nhất đừng để vạ lây. Mà sắp xuống lỗ thì , lão đây tiền cơ mà.

Có tiền mua tiên cũng , gì đến việc tìm một phụ nữ trẻ để ngủ cùng.

Cao Ngọc ngoài xem náo nhiệt, thấy thím Trịnh tay, bà vội vàng bắt chuyện với mấy đồng chí công an. Các chiến sĩ cũng phối hợp, giả vờ như thấy hai đang xô xát.

Vương Văn đ.á.n.h đến mức kêu gào t.h.ả.m thiết, còn sức để đ.á.n.h trả.

chỉ còn nước gào lên: "Tăng Hồng Kỳ, mau bảo dừng tay ! Nếu là đàn ông thì đừng để bà đ.á.n.h !"

Thím Trịnh nhắm thẳng Vương Văn mà cấu xé, khiến cô đau rát đến tận xương tủy, khuôn mặt cũng cào nát bươm.

Tăng Hồng Kỳ chẳng thèm đếm xỉa gì đến Vương Văn, chỉ lẳng lặng ăn đòn. Nếu công an ở đây, chính cũng xông đ.á.n.h.

Tóc của Vương Văn giật rụng bay lả tả.

Những ở ký túc xá bên cạnh định chạy xem, nhưng đều công an đuổi , yêu cầu họ ngủ, tụ tập xem náo nhiệt.

Cao Ngọc và Liễu Thanh Hòa xem mà cũng rùng , thầm thán phục sức chiến đấu của thím Trịnh quá mạnh, đúng là đối thủ.

Đợi thím Trịnh đ.á.n.h cho bõ ghét, mấy chiến sĩ công an mới tiến lên lấy còng tay tách hai , bập chiếc còng bạc cổ tay Vương Văn.

Họ nghiêm giọng : "Cô nghi ngờ liên quan đến một vụ trộm cắp, mời cô theo chúng về đồn."

Ánh mắt Vương Văn đờ đẫn, mặt và cánh tay đầy vết cào cấu, cả những chỗ kín đáo cũng đau rát từng mảng, lúc buông xuôi, còn sức phản kháng.

Vì đ.á.n.h cô mà móng tay thím Trịnh cũng gãy mất mấy cái.

Đêm đó, Vương Văn giải về đồn công an. Trước khi , các chiến sĩ công an liếc Cẩu Thái, rõ ràng là đưa lão về thẩm vấn luôn một thể.

Cẩu Thái thấy thì xua tay lia lịa: "Các đồng chí công an, cô trộm tiền liên quan gì đến hết, gì cả. và cô chỉ là quan hệ nhân tình bình thường thôi, các cứ việc đưa cô ."

Lão đời nào đồn công an.

"Vương Văn trộm tiền là để cho lão dùng, chắc chắn là lão xúi giục cô !" Tăng Hồng Kỳ chỉ thẳng mặt Cẩu Thái, giọng điệu đầy vẻ khinh tởm.

cũng chung sống với Vương Văn nhiều năm nên hiểu tính cách cô . Nếu kẻ khác khích bác, cô tuyệt đối đủ gan chuyện phạm pháp như .

" nhé! Các đồng chí công an, là Hoa kiều, tuyệt đối bao giờ xúi giục khác phạm tội. cả một xưởng gỗ lớn thế , thể mấy chuyện đó ? về nước mở xưởng giải quyết công ăn việc cho bao nhiêu đấy." Cẩu Thái xua tay lôi cái mác ông chủ và Hoa kiều khè .

Lão cho rằng với việc tạo nhiều cơ hội việc cho công nhân như , đất nước nên trọng vọng lão mới đúng.

Chú Tăng cái bụng phệ của Cẩu Thái, giọng đầy khinh bỉ: "Ông là ông chủ, là Hoa kiều mà cũng trò hủ hóa lăng loàn ? Cũng mấy cái chuyện bỉ ổi hạ đẳng đấy thôi?"

"Giới Hoa kiều chúng ai mấy cái trò kinh tởm như ông ." Liễu Thanh Hòa khinh bỉ mặt, cô cảm thấy hạng xứng đáng về nước, đúng là mặt giới Hoa kiều.

Cẩu Thái ưỡn cái bụng phệ sang Liễu Thanh Hòa, lúc lão mới phát hiện đối phương là một đại mỹ nhân, ánh mắt lập tức trở nên vô cùng dâm dật.

Lão xoa xoa hai tay, vẻ mặt kinh ngạc nịnh bợ: "Vị tiểu thư xinh , , lẽ nào cô cũng là Hoa kiều? Trông cách ăn mặc thời thượng thế , chắc chắn là từ nước ngoài về . Khi nào rảnh sẽ đưa cô tham quan xưởng của nhé."

Cái vẻ dâm đãng chỉ hận thể ngay hai chữ "tán gái" lên mặt.

Sự ghê tởm mặt Liễu Thanh Hòa càng đậm hơn, cô sang với công an: "Đồng chí công an, đề nghị các kiểm tra kỹ , theo thì nhiều Hoa kiều cũng chẳng sạch sẽ gì ."

"Rất thể lão phạm tội ở nước ngoài mới trốn về đây, lấy danh nghĩa về nước đóng góp cho tổ quốc nhưng lưng đang những chuyện gì. Chỉ riêng việc lão về nước tìm nhân tình thì cũng đủ thấy nhân phẩm vấn đề ."

Lời vặn trúng tim đen, khiến sắc mặt Cẩu Thái đổi hẳn.

Lão vội quát: "Cô đừng ngậm m.á.u phun , các đồng chí công an, cô đang vu khống đấy!"

Trong lòng lão bắt đầu hoảng loạn, còn dám múa may cuồng nữa.

Công an liếc mắt thấy Cẩu Thái chột , liền lạnh một tiếng: "Mời vị đại ông chủ Hoa kiều theo chúng về đồn một chuyến."

Cuối cùng, Cẩu Thái cũng giải về đồn công an.

Vương Văn đồn đầy nửa tiếng khai sạch sành sanh chuyện, bao gồm cả việc Cẩu Thái hứa đưa cô mua nguyên liệu và sẽ giới thiệu cô là bà chủ với bên ngoài.

Công an xong lời khai của cô thì chỉ lắc đầu ngao ngán.

Bị lừa trộm tiền một cách dễ dàng như , phen tiêu đời , kiểu gì cũng tù một hai năm.

Tuy nhiên, điều đó còn tùy thuộc việc chồng cô đơn bãi nại .

Nếu chuyện dính dáng đến Cẩu Thái thì lẽ sẽ coi là mâu thuẫn gia đình, đa phần là trong nhà tự thương lượng giải quyết. đằng sự nhúng tay của bên thứ ba, chuyện trở nên phức tạp...

Hơn nữa, khi thẩm vấn Cẩu Thái, họ phát hiện ở nước ngoài lão thực sự vấn đề.

Ôm một đống nợ trốn về nước mở xưởng, hạng đúng là bôi tro trát trấu mặt tổ quốc!

Chuyện của Cẩu Thái trình báo lên cấp , việc cần chỉ đạo xử lý vì liên quan đến yếu tố nước ngoài.

Cùng lúc báo cáo sự việc, vợ của Cẩu Thái là Lâm Trân cũng bắt. Cả hai vợ chồng đều nợ tiền ở nước ngoài, cần xử lý đồng thời.

Cặp đôi chủ xưởng gỗ đang ăn nên cứ thế tạm giam tại đồn công an.

Sau khi đồn công an trình báo, kết quả xử lý từ cấp đưa xuống nhanh.

Cẩu Thái và Lâm Trân trục xuất khỏi nước, quốc tịch trong nước của Cẩu Thái hủy bỏ, từ nay lão chính thức là nước ngoài. Lâm Trân là công dân Hồng Kông, tạm thời thuộc quyền quản lý trực tiếp của đại lục.

Cả hai rời khỏi đất nước trong vòng bốn mươi tám giờ và vĩnh viễn phép nhập cảnh Hoa Quốc. Còn xưởng gỗ đương nhiên tịch thu công quỹ.

Gia đình họ Tăng khi nhận tin thì vô cùng hả , ai mà ngờ lão chủ xưởng gỗ thực sự vấn đề lớn như .

Kết quả xử lý dành cho Vương Văn cũng , cô tuyên án hai năm rưỡi tù giam, thi hành án ngay lập tức.

Trong thời gian đó, Vương Văn liên tục đề nghị gặp Tăng Hồng Kỳ tại đồn công an, hy vọng sẽ đơn bãi nại để cô giảm nhẹ hình phạt.

Tăng Hồng Kỳ rõ ý đồ của bà nên một mặt cũng chẳng buồn gặp.

Sau khi lấy tiền, nhà họ Tăng nhanh ch.óng tìm một căn nhà cách tiệm t.h.u.ố.c xa. Họ mua đứt dọn đến đó ở luôn.

Chú Tăng nghĩ bụng, dù gia đình Thẩm Thư Linh cũng sắp chuyển , nhà cũng nên mua nhà dọn ngoài cho xong. Hàng xóm láng giềng ở ngõ Đặng T.ử ít nhiều đều chuyện của Vương Văn, chuyển sẽ tránh ảnh hưởng đến Kim Kim và Xuân Vinh.

Lần ngăn cản họ. Ngay hôm khi gia đình chú Tăng tìm nhà, thím Trương hàng xóm cũng tìm hai căn tứ hợp viện đang bán, liền chạy sang hỏi xem ý định mua .

Chủ nhân của hai căn nhà đều là t.ử tế. Một bán nhà để nơi khác, thì bán để lấy tiền mua căn hộ cho mấy đứa con trai.

xem qua hai căn nhà đó, diện tích đều . Vì luôn ở nên chúng bảo quản khá .

Sau một hồi thương lượng giá cả qua với hai chủ nhà, chốt mua với mức giá thấp hơn thị trường một chút.

Khi cầm sổ đỏ trong tay, đưa cho thím Trương năm mươi tệ tiền môi giới.

Thím Trương nhất quyết nhận, nhưng vẫn cố tình nhét bằng tiền túi áo thím.

Ba ngày , gia đình , gia đình Cao Ngọc, cùng ba cha con Liễu Nhạc, tất cả cùng dọn đến một căn tứ hợp viện cỡ trung ở khu vực trung tâm phía Nam thành phố.

Tổng cộng cả lớn lẫn trẻ nhỏ hơn mười , nhưng sống trong căn tứ hợp viện hề thấy chật chội, trái còn vô cùng yên tĩnh.

Giữa hai sân còn mấy cái đình nghỉ mát, hoa viên nhỏ, mảnh vườn trồng rau và cả một rừng trúc nhỏ nữa. Mấy đứa nhỏ trong nhà cũng lớn , căn nhà cũ đủ chỗ cho chúng chạy nhảy, ngay cả ba chú ch.ó Đại Hắc, Đoàn Đoàn và Viên Viên cũng cảm thấy tù túng.

Giờ dọn sang đây, gian bỗng chốc rộng rãi hẳn . Lũ trẻ chỗ chơi, mấy con ch.ó cũng chỗ chạy nhảy. Chỉ điều là chỗ mua thức ăn xa, quãng đường học của ba đứa nhỏ cũng dài thêm một chút.

Căn nhà hai lớp sân, đều ở sân trong, còn sân ngoài dùng nơi vui chơi giải trí thường ngày. Ngoài trong nhà, Cao Ngọc còn thuê thêm một quản gia và hai bảo mẫu. Cả ba họ đều ở đây, sinh hoạt tại sân ngoài để tiện chăm sóc nhà cửa.

hài lòng với sự sắp xếp của chồng, nhất là việc thuê thêm ba trông nom nhà cửa. Nếu vì sợ quá phô trương, còn thuê thêm vài nữa.

Ba cha con Liễu Nhạc càng ý kiến gì. Ở các trang viên nước ngoài, lượng chỉ bấy nhiêu, ít nhất cũng vài chục .

Chỉ ba Cố Phong Quốc là tán thành. Ông kéo vợ một góc, nghiêm mặt : "Tiểu Ngọc, cái kiểu của bọn tư bản thế ? Nếu để ngoài , khi tố cáo đấy!"

Mẹ Cao Ngọc đảo mắt một cái: "Tố cáo cái gì mà tố cáo? Bây giờ là thời đại mới , mấy kẻ tính giỏi thì cứ mà báo cáo, để xem cấp thế nào.

Ông Phong Quốc , ông đấy thôi, nhà hàng xóm bên cạnh còn tới bảy tám với một quản gia cơ. Nhà tính cả quản gia mới ba , là ít lắm đấy!"

Thật kiềm chế , chủ yếu là vì hiện tại nhiều tiền. Tiệm gà rán của vẫn khai trương nên dám vung tay quá trán như .

Ba Cố Phong Quốc thắc mắc: "Hàng xóm nhà ? Sao chẳng thấy căn nhà nào cả?"

Chẳng quanh đây chỉ mỗi căn tứ hợp viện của nhà thôi ?

"Có chứ, cách nhà bảy tám trăm mét là , đó chính là hàng xóm của đấy. Khi nào rảnh thì sang đó quen," Cao Ngọc híp mắt .

Khu ít , các căn nhà cách khá xa nên tính riêng tư cao. Gọi là hàng xóm cho mật chứ thực tế thì chẳng mấy khi chạm mặt.

Thế nhưng khi dọn dẹp nhà cửa xong xuôi, vẫn dành thời gian sang thăm hỏi, tìm hiểu xem nhà sinh hoạt trong tứ hợp viện như thế nào.

Nhà đó dân gốc Bắc Kinh mà từ miền Nam tới. Con cái họ thích phong cảnh thủ đô, thi đỗ đại học ở đây nên gia đình sắm một căn tứ hợp viện. Hiện tại, bà chủ nhà đang sống cùng già và trẻ nhỏ ở đây, còn ông chủ vẫn tiếp tục kinh doanh ở phương Nam, thường xuyên giữa hai nơi.

Nghe bà chủ nhà kể , Cao Ngọc tò mò hỏi han thêm về chuyện ở miền Nam. Thấy vẻ hứng thú, phụ nữ cũng nhiệt tình chia sẻ nhiều điều.

Có vẻ như họ cũng tạo mối quan hệ với nhà . Nhà họ Cố ở Bắc Kinh vốn chút địa vị, gia đình mới chân ướt chân ráo đến, khi cảnh nhà Cao Ngọc thì tự nhiên là vô cùng vồn vã.

Ba Cố Phong Quốc xong liền nhắc nhở: "Họ là dân kinh doanh, cảnh gia đình giống chúng . Tóm là bà vẫn cẩn thận, đừng thấy bây giờ mở cửa mà chủ quan, ngoài vẫn còn nhiều đôi mắt đang dòm ngó lắm đấy."

Nói xong, thấy vẻ mặt chẳng mấy quan tâm của vợ, ông bèn bồi thêm một câu: "Bà đừng để bản vướng chân con dâu Thư Linh."

Nghe đến đó, Cao Ngọc mới vội vàng cam đoan: "Ông yên tâm , sẽ cẩn thận mà. Nhà chỉ dùng đúng ba thôi, thuê thêm ai nữa ."

Cứ hễ chuyện gì liên quan đến con dâu là vô cùng sẵn lòng chú ý.

Ngày gia đình dọn đến tứ hợp viện, chúng mời bất kỳ khách khứa nào, chỉ đơn giản là cả nhà quây quần bên ăn một bữa cơm coi như mừng lễ tân gia.

Gia đình phô trương, cũng hiểu tâm ý của ba chồng nên chẳng ý kiến gì.

Sáng hôm khi dọn nhà xong, Liễu Thanh Hòa dậy từ sớm. Chưa đến tám giờ sáng, chị chạy sang gõ cửa phòng .

"Thư Linh, em mau quần áo , chị dẫn em đến một nơi tuyệt vời ," Liễu Thanh Hòa nháy mắt với .

ngạc nhiên, sáng sớm thế chị dẫn .

Đến khi đồ xong, thấy Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh chạy tới, tay hai đứa nhỏ vẫn còn cầm mấy chiếc bánh kẹp thịt mới lò.

Đại Hắc lững thững theo hai đứa nhỏ. Đoàn Đoàn và Viên Viên tuần tra lãnh địa , chỉ còn mỗi nó là bám theo chủ nhân nhí.

"Mẹ ơi, nếm thử , bánh kẹp thịt cay cay, là món mới của dì Ngô đấy ạ," Tiểu Nguyệt Lượng đưa bánh đến tận miệng .

thuận miệng c.ắ.n một miếng. Lớp vỏ bên ngoài giòn rụm, bên trong là nhân thịt bò, đúng thật là xào cay.

nhịn mà c.ắ.n thêm miếng nữa: "Bánh kẹp thịt ngon thật đấy."

"Dì Ngô giỏi lắm luôn ạ!" Tiểu Nguyệt Lượng chẳng cần dì Ngô ở đó , cứ thế mở miệng là khen nức nở.

Liễu Thanh Hòa nhịn , chạy nặn nặn đôi má mềm mại của con bé: "Chà, cái miệng nhỏ ngọt thế, mới ăn sô-cô-la hả?"

Mấy ngày , chị bảo quản gia gửi về một thùng sô-cô-la lớn, lũ trẻ trong nhà đứa nào cũng mê tít.

"Mẹ ơi, nhà chuyển sang đây , khi nào thì chị An An mới đến chơi ạ? Con nhớ chị An An và chú Văn lắm ," Tinh Tinh ôm lấy chân , ánh mắt đầy vẻ mong chờ.

Đã lâu lắm chị An An tới chơi, thằng bé chị cũng dọn về ở cùng . Mẹ bảo cả nhà là một nhà, mà một nhà thì ở cạnh chứ.

mỉm : "Được , chúng ăn sáng , ăn xong sẽ gọi điện cho chị An An, mời chị sang đây ở một thời gian nhé."

Thực sớm bàn với Văn về chuyện trường học ở đây . Mặc dù trường học ở khu thí nghiệm là dành cho con em cán bộ, nhưng tài nguyên giáo d.ụ.c chắc chắn thể bằng ở nội thành. Trong những căn nhà mua mấy ngày , một căn tên Văn.

Như An An thể chuyển trường về đây học. Ngày thường con bé cứ ở nhà , chăm sóc, sinh hoạt cũng thuận tiện hơn nhiều.

"Thích quá, chị An An sắp đến !" Tiểu Nguyệt Lượng hôn chụt một cái rõ kêu lên mặt , chân sáo chạy biến ngoài.

Tinh Tinh cũng vỗ tay lạch bạch chạy theo , thằng bé sắp xếp đồ chơi và chuẩn phòng cho chị An An.

Đại Hắc thấy chủ nhân nhí chạy , cũng vẫy vẫy đuôi bước theo.

"Thư Linh, chúng mau ăn sáng thôi, ăn xong còn ngoài nữa," Liễu Thanh Hòa hăm hở kéo .

Bữa sáng do dì Ngô cùng hai giúp việc mới chuẩn . Ban đầu Cao Ngọc định mua đồ ăn sẵn bên ngoài để nếm thử xem hương vị quán xá quanh đây thế nào, nhưng dì Ngô nghĩ sáng ngày đầu tiên dọn đến thì nên để tự nấu, ít nhất là để xem tay nghề và thái độ của họ .

Mẹ Cao Ngọc thấy cũng lý nên bữa sáng hôm nay đều là đồ tự , nào là bánh bao, màn thầu, bánh kẹp thịt, cháo loãng, thậm chí đến cả quẩy cũng luôn.

Vừa bước phòng ăn, Cao Ngọc trong bộ sườn xám màu tím đậm kéo tay : "Thư Linh, mau nếm thử quẩy , chính tay chiên đấy."

Hôm nay định xem cửa hàng. Mẹ vốn là chú trọng vẻ bề ngoài, thế nên đặc biệt chọn bộ sườn xám để diện.

Nhìn ba Cố Phong Quốc đang ở bàn ăn, ông cố tình cởi bộ quân phục , bằng một bộ quần áo thể bình thường hơn, phong thái cực kỳ khiêm tốn, đối lập với cách ăn mặc của Cao Ngọc.

"Mẹ ơi, hôm nay việc gì quan trọng mà ăn diện thế ạ?" trêu đùa một câu.

Mẹ Cao Ngọc khẽ tằng hắng một cái: "Thì mới dọn nhà mà, hôm nay hẹn chơi với mấy bạn."

Đây là cái cớ nghĩ sẵn từ , khi thuê cửa hàng thì vẫn định tiết lộ chuyện .

gật đầu, cũng chẳng thấy gì bất thường. Mẹ vốn thích điệu, rõ mà, đây cũng thói quen gì .

"Thanh Hòa, cháu ăn thử cái quẩy , bác đấy, giòn lắm," Cao Ngọc híp mắt đon đả mời mọc.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Cố Thời thấy bà nội mời đến thứ hai thì vội vàng hưởng ứng: "Bà nội, quẩy bà ngon hơn ngoài hàng nhiều ạ. Cháu thích nhất là nhúng quẩy sữa đậu nành ăn đấy."

"Thằng bé Thời đúng là mắt nhất," cháu trai đích tôn khen ngợi, Cao Ngọc vui mừng hớn hở, trông chẳng khác gì một đứa trẻ.

Ba Cố Phong Quốc vợ , mặt cũng nở nụ . Ông chính là thích dáng vẻ của bà , bao nhiêu năm vẫn hề đổi.

lướt qua bàn hỏi Liễu Thanh Hòa: "Cậu và Thanh Mộc chị? Hai họ ngoài sớm thế ạ?"

"Thanh Mộc vẫn còn đang ngủ, nó ham ngủ nướng lắm. Còn ba chị thì ngoài từ sớm , hôm nay ba một thương vụ cần bàn bạc," Liễu Thanh Hòa gặm quẩy trả lời.

Cậu kinh doanh nên tới tới đó. Thời gian về nước qua, chỉ xử lý từ xa việc của công ty bên Mỹ, mà còn đàm phán thành công mấy hợp đồng trong nước, trong đó một dự án hợp tác với viện nghiên cứu của .

khẽ gật đầu.

Ăn sáng xong, Liễu Thanh Hòa liền kéo khỏi nhà, thẳng tới cửa hàng bán xe .

Mãi cho đến khi cửa hàng xe , mới ngạc nhiên thốt lên: "Chị Thanh Hòa, chị dẫn em đến đây để mua xe ?"

Đây là cửa hàng bán xe đầu tiên và cũng là duy nhất tại Bắc Kinh thời điểm đó, chủ yếu bán các dòng xe nhập khẩu với mức giá đều hai trăm nghìn tệ.

Liễu Thanh Hòa tít mắt: " , ba chị hẹn từ mấy ngày . Ba thể về nước phát triển đều nhờ công của em, nên em chọn một chiếc xe ở đây, chiếc nào cũng ."

Ở nước ngoài thì xe chẳng gì lạ, nhưng ở trong nước thì đây vẫn là món đồ xa xỉ hiếm thấy.

[Các bạn độc giả mến, mấy ngày nay cảm nên trạng thái lắm, thể mượt mà cho lắm...]

Sắp đến Tết , nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!]

những chiếc xe mới tinh đang trưng bày mắt, mấp máy môi: "Chị họ, món quà quý giá quá."

Những món đồ trị giá vài chục nghìn, thậm chí hàng trăm nghìn tệ như thế thì đặt ở cũng là tài sản lớn.

Liễu Thanh Hòa lắc đầu: "Có gì mà quý giá chứ, chúng một nhà mà, mua một chiếc xe thì ? Hơn nữa bây giờ nhà rộng rãi , chỗ để xe, em xe cũng thuận tiện hơn, chẳng cần đợi đơn vị điều xe đến đón nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-636-trom-tien.html.]

Mấy ngày ba chị cũng đặt một chiếc, nhưng màu sắc đó hiện tại trong nước , đợi chuyển từ nước ngoài về.

ngẫm cũng thấy đúng, bao nhiêu sản nghiệp đấu giá đều tên cả, giờ thêm một chiếc xe cũng chẳng đáng là bao.

Nhân viên bán hàng thấy Liễu Thanh Hòa đến thì vội vã nghênh đón, mặt nở nụ niềm nở: "Chào quý khách, mời hai vị lối , sẽ dẫn hai vị xem những mẫu xe nhập khẩu đời mới nhất của cửa hàng ạ."

Cửa hàng của họ mới khai trương lâu nên khách khứa đông, nhưng ai đến thì đều là đại gia m.á.u mặt, nhân viên bán hàng tuyệt đối dám đắc tội với bất kỳ ai.

và Liễu Thanh Hòa nhân viên dẫn một phòng trưng bày, bên trong bày biện nhiều xe , kiểu dáng đều khá phổ thông.

"Có lái thử ?" Liễu Thanh Hòa hỏi một cách sành sỏi.

Ở nước ngoài nhà chị nhiều xe, cứ hễ mẫu nào mới là chị lái thử cho , còn chuyện mua thì tính .

Nhân viên bán hàng mở cửa xe, động tác mời và Liễu Thanh Hòa: "Dĩ nhiên là ạ, mời hai vị."

Thái độ phục vụ là vô cùng .

am hiểu về xe cộ cho lắm nhưng vốn dĩ thích chúng nên lên xe là cảm thấy hào hứng hẳn. Nhân viên lái xe đưa chúng ngoài một đoạn dừng , hỏi và Liễu Thanh Hòa: "Hai vị khách quý, hai vị thử cầm lái ạ?"

Liễu Thanh Hòa : "Thư Linh, em lái thử ."

Xe mua cho thì đương nhiên là lái thử .

cũng từ chối, mở cửa xuống xe đổi chỗ với nhân viên bán hàng. lái xe chạy vòng vòng quanh đó hai vòng, khi trở về vẻ mặt vô cùng vui vẻ.

Nhân viên bán hàng quan sát sắc mặt, lập tức giới thiệu về mẫu xe : "Cửa hàng chúng hiện đang kinh doanh bộ là xe nhập khẩu. Mẫu xe quý khách lái thử là Toyota của Nhật Bản, dòng hiệu suất vượt trội, ngoại hình nhỏ gọn, phù hợp với..."

Nhân viên còn kịp giới thiệu xong, Liễu Thanh Hòa kéo sang một chiếc xe khác, chị chỉ bảo: "Thư Linh, em thử chiếc xem."

Ngón tay cô chỉ một chiếc xe biểu tượng bốn vòng tròn l.ồ.ng . Chiếc xe qua thấy sang trọng, vị trí trưng bày ngay chính giữa sảnh triển lãm, thể thấy đây là mẫu xe chủ đạo của cửa hàng, cũng là mẫu mà Liễu Nhạc chọn đó.

Thẩm Thư Linh chiếc xe mặt, những chiếc xe khác so với nó quả thực thể sánh bằng, trông đẳng cấp hơn hẳn.

Năm phút , cô cầm lái chiếc xe chạy đường phố.

Liễu Thanh Hòa quan sát nội thất quen thuộc trong xe, lên tiếng: "Ở nước ngoài chị cũng một chiếc y hệt thế , nhưng giá bên đó hình như rẻ hơn trong nước khá nhiều. Xe chạy cũng đấy, Thư Linh, em cầm lái thấy thế nào?"

"Rất thoải mái, trải nghiệm hơn hẳn chiếc lúc nãy ạ," Thẩm Thư Linh thực sự yêu thích mẫu xe từ tận đáy lòng.

Đã chấp nhận sự hào phóng của chị họ, cô cũng định tiết kiệm tiền cho đối phương nữa.

Liễu Thanh Hòa , chẳng thèm kỳ kèo thêm với nhân viên bán hàng mà dứt khoát bảo: "Nếu em thích thì mua chiếc ."

Nhân viên bán hàng giây phút ngỡ ngàng là sự phấn khích tột độ, hai vị khách cũng sảng khoái quá , ngay cả giá cả cũng thèm hỏi mà chốt mua luôn.

Thẩm Thư Linh chọn màu trắng, trong kho đang sẵn. Đa mua xe đều là nam giới nên màu đen hết hàng, chỉ còn hai chiếc màu trắng trong kho.

Lúc thanh toán, Liễu Thanh Hòa trong kho còn hai chiếc màu trắng liền bảo: "Vậy lấy luôn chiếc , hai chị em mỗi một chiếc màu trắng cho xong."

Nói với Thẩm Thư Linh xong, chị sang bảo nhân viên: "Giao luôn chiếc màu trắng còn cho , cứ quẹt thẻ thanh toán cả hai chiếc ."

Tay nhân viên bán hàng run bần bật khi cầm thẻ, khóe miệng giấu nổi nụ toe toét.

Hai tiếng , Thẩm Thư Linh và Liễu Thanh Hòa mỗi lái một chiếc xe mới hướng về phía Tứ Hợp Viện.

Thời điểm đường còn ít xe cá nhân, đa chỉ mang màu xanh đậm hoặc màu đen, nên những chiếc xe màu trắng như của Thẩm Thư Linh và Liễu Thanh Hòa chạy đường trông cực kỳ nổi bật.

Người đường ai nấy đều kìm mà ngoái cổ theo.

Hiện tại vẫn tình trạng tắc đường, hai chiếc xe trắng một một nhanh ch.óng về tới Tứ Hợp Viện.

Ở nhà, Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh thấy lái xe về thì phấn khích vỗ tay liên hồi.

"Mẹ mua xe , mua xe !"

Tiểu Nguyệt Lượng vây quanh chiếc xe nhỏ, cứ sờ sờ mãi, khuôn mặt bầu bĩnh tràn đầy vẻ hưng phấn.

Tinh Tinh cũng tò mò chạm chiếc xe màu trắng. Bình thường thấy nhất là loại xe quân sự màu xanh lá, đây là đầu tiên thấy xe màu trắng.

Trong nhà lúc chỉ bà Ngô trông hai đứa nhỏ, thấy Thẩm Thư Linh và Liễu Thanh Hòa lái xe về, bà cũng kinh ngạc khôn xiết, nhưng ngay đó là niềm vui mừng khôn tả.

"Thật là giỏi quá mất."

nhịn mà giơ ngón tay cái về phía Thẩm Thư Linh. Bà ngờ tiệm t.h.u.ố.c kiếm nhiều tiền như thế, đến mức mua cả xe cơ đấy.

Thẩm Thư Linh mở cửa xe cho hai đứa nhỏ , với bà Ngô: "Là chị họ con mua đấy ạ, chị mới giỏi."

Thực bản cô cũng mua , nhưng hiện tại cô dám phô trương mua xe ngay, còn nếu là chị họ mua tặng thì là chuyện khác.

Bà Ngô ngạc nhiên Liễu Thanh Hòa, nhưng nghĩ đến gia thế kinh doanh và phận Hoa kiều của gia đình chị thì bà cũng hiểu .

Trong lòng bà thầm cảm thán nhà họ Liễu đối xử với Thư Linh quá, Hoa kiều đúng là giàu thật, trong nước thể so bì .

Nhìn chiếc xe nhỏ màu trắng, bà nhịn mà thốt lên: "Chiếc chắc cũng mấy chục nghìn tệ nhỉ, trông quá..."

Cả đời bà xe còn đếm đầu ngón tay, gì đến chuyện mua xe.

Thẩm Thư Linh và Liễu Thanh Hòa liếc , cả hai đều ngầm hiểu mà gì. Với bình thường, mấy chục nghìn tệ là con trời .

Nếu bảo một chiếc xe tốn tới mấy trăm nghìn tệ thì thực sự hợp cảnh cho lắm.

Buổi tối, Cao Ngọc mệt mỏi rã rời trở về nhà, thấy sân đậu hai chiếc xe sang trọng, bà giật , vội chạy hậu viện hỏi xem là xe của ai.

Tiểu Nguyệt Lượng ưỡn n.g.ự.c kiêu hãnh: "Là xe mới của và dì họ đấy ạ, lắm luôn!"

Cao Ngọc trợn tròn mắt: "Giỏi thế cơ ?"

Bà cảm thấy chạy theo bước chân của con dâu mà hụt quá.

Tinh Tinh gật đầu: "Là dì họ tặng cho con đấy ạ, dì họ bụng lắm."

Cậu bé cảm thấy gia đình dì họ đối xử với , và cũng đối xử với nhà dì họ chân thành.

Lúc Cao Ngọc mới thở phào nhẹ nhõm, bà vỗ vỗ n.g.ự.c: "Hóa là Thanh Hòa mua , cứ tưởng Thư Linh tự mua chứ, hú vía."

tiệm t.h.u.ố.c của Thư Linh cũng đang ăn khấm khá, bà cũng nỗ lực hơn mới .

Cao Ngọc chạy về phòng đôi giày cao gót bằng đôi dép lê, đó vội vàng chạy ngắm nghía chiếc xe, còn đưa tay sờ sờ ...

Trước đây Cao Ngọc mấy hứng thú với xe , một phần vì chủng loại xe trong nước còn ít, phần khác là vì mỗi khi cần bà đều sẵn xe quân đội đưa đón.

bao giờ nghĩ đến việc tự sở hữu một chiếc xe riêng. Trong mắt bà, xe chỉ là một khối sắt vụn để , chẳng đẽ cả.

chiếc xe màu trắng mặt phá vỡ định kiến bấy lâu của bà. Chiếc xe nhỏ nhắn trắng trẻo quá đỗi xinh , y như chiếc áo len cashmere trắng bà mới mua , qua là thấy cao cấp vô cùng.

Nếu bà thể sở hữu một chiếc xe như thế , sẽ oai phong đến mức nào.

Cao Ngọc xe nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đợi đến khi tiệm gà rán của bà hoạt động định và thu hồi vốn, bà nhất định mua một chiếc xe thật để lái!

Bà còn mua cho ông Phong Quốc một chiếc, mua cho hai đứa con trai mỗi đứa một chiếc, đó là cho ba đứa cháu nội ngoại, cuối cùng mua cho Thư Linh một chiếc còn hơn nữa.

Bây giờ trong đầu Cao Ngọc chỉ là hai chữ "kiếm tiền". Cảm giác đau nhức vì cả ngày bộ xem cửa hàng cũng biến mất sạch sẽ, trong bà lúc tràn đầy hăng hái!

Trong bữa tối, chủ đề của cả nhà đều xoay quanh chiếc xe . Mọi đều thống nhất rằng kiểu dáng xe và phong cách, cực kỳ hợp cho các chị em phụ nữ cầm lái.

Ăn cơm xong, Cao Ngọc kéo riêng Thẩm Thư Linh sang một bên.

"Này Thư Linh, khi nào con rảnh thể lái xe chở lượn vài vòng ? Mẹ cũng thử cái xe đó," bà , lòng cứ ngứa ngáy yên.

Thẩm Thư Linh thấy dáng vẻ của chồng thì khỏi nhịn : "Được chứ ạ, . Trưa mai con ở cơ quan về sẽ chở hóng gió."

"Tuyệt quá, cảm ơn con nhé, Thư Linh," Cao Ngọc hào hứng mặt.

Dù tạm thời mua nổi, nhưng thử thôi bà cũng mãn nguyện lắm .

Ngày hôm , Thẩm Thư Linh lái xe mới . Chiếc xe màu trắng băng qua các con phố dừng cổng Viện nghiên cứu, khiến bác bảo vệ gác cổng cũng tò mò chạy xem.

Bác thầm nghĩ ấm cô chiêu nhà nào đến khám bệnh đây?

Khi thấy Thẩm Thư Linh bước xuống từ xe, bác trợn tròn mắt hỏi: "Bác sĩ Thẩm, cô mới mua xe đấy ?"

Bác sĩ Thẩm giỏi kiếm tiền thật đấy, tiệm t.h.u.ố.c mới mở bao lâu mà sắm cả xe .

Thẩm Thư Linh : "Không cháu mua ạ, là chị họ cháu mua cho cháu lái đấy."

, Hoa kiều đúng là lợi hại thật nha," bác bảo vệ giơ ngón tay cái, giọng đầy cảm thán.

Hoa kiều về nước, còn là dân kinh doanh nữa, tay đúng là hào phóng. Mà cũng thôi, ai bảo bác sĩ Thẩm là duy nhất của họ ở đây cơ chứ.

Bác bảo vệ trong lòng cảm thán khôn nguôi, đúng là so với chỉ nước tức c.h.ế.t.

Bác sĩ Thẩm năng lực kinh doanh, gia đình hạnh phúc mỹ mãn, ở nước ngoài còn ông quyền thế, giờ về nước một cái là ngay xe để .

Cuộc sống đúng là chẳng khác gì thiên đường.

Bác bảo vệ cảm thán uống , định bụng trưa nay ăn cơm sẽ đem chuyện kể cho cùng .

Sáng nay Thẩm Thư Linh lịch trực khám. Khi cô đến văn phòng, bên ngoài đông xếp hàng, cả buổi sáng cô bận đến mức chẳng thời gian mà uống nước.

Sau khi khám xong cho bệnh nhân cuối cùng buổi trưa, cô nghỉ ngơi một lát mới xuống bếp lấy cơm, cầm hộp cơm về phía văn phòng của Hà Sở Hân định nghỉ một chút.

Vừa đến cửa văn phòng, cô thấy tiếng Vương Sinh vọng : "Chiếc xe đó chắc chắn là Audi, cảng Hồng Kông thấy một chiếc y hệt!"

"Audi là xe gì thế? Có ? thấy nó lắm, trông đẳng cấp hơn hẳn mấy loại xe thông thường," đây là giọng của Hà Sở Hân.

Vương Sinh đáp: " cũng rành lắm, nhưng thấy loại xe đó trông đều giàu . nhớ đó còn xách theo cái túi hiệu LV gì đó, bảo một cái túi thôi tốn mấy chục nghìn tệ ."

" thế, đúng thế, một cái túi đó bằng cả đời bình thường tiêu xài ," Kỳ Lão đang cúi đầu xem giáo trình cũng góp vui một câu.

Những gì thấy và thấy ở Hồng Kông đủ để ông tiêu hóa lâu. Mãi đến khi trở về, ông mới dần hiểu thế nào là 'ếch đáy giếng', và thực sự cảm nhận việc đất nước mở cửa ý nghĩa to lớn như thế nào...

Hà Sở Hân tò mò: "Rốt cuộc chiếc xe đó là của ai nhỉ? Chắc chắn trong Viện , là của bệnh nhân nào đó? Bây giờ cảm giác giàu ở Bắc Kinh ngày càng nhiều, còn cả những tham gia đấu giá nữa cơ."

Kỳ Lão đầy ẩn ý: "Biết chính là xe của ai đó trong Viện nghiên cứu thì ?"

Ông cảm thấy xác suất lớn chiếc xe đó là của sư tổ , dù sư tổ ông cũng thực lực đó.

Hà Sở Hân đồng tình với ý kiến của Kỳ Lão, Viện nghiên cứu chẳng ai bản lĩnh lớn đến thế, kể cả Thư Linh cô cũng thấy khó lòng, vì Thư Linh mở tiệm t.h.u.ố.c tốn kém bao nhiêu tiền .

Thẩm Thư Linh ngoài cửa loáng thoáng một hồi mới đẩy cửa bước .

Hà Sở Hân thấy cô liền vẫy tay gọi ngay: "Thư Linh, mau đây , bọn lấy cơm hết , chỉ đợi mỗi thôi."

Nếu buổi trưa quá bận, mấy bọn họ sẽ tụ tập ăn cơm cùng . Hôm nay Lý Xương Đức đến các bệnh viện để kết nối việc cung cấp t.h.u.ố.c viên, khi còn đặc biệt dặn trưa nay đừng đợi cơm ông.

Sau khi đến Bắc Kinh và quen một thời gian, Lý Xương Đức cũng bắt đầu định cuộc sống riêng của . Ở đây quen, thầy giáo, bạn bè cũ, cả Thẩm Thư Linh ở bên cạnh.

Tóm là ông hề cô đơn, thậm chí còn thấy sống ở đây hơn ở Thủy Thị nhiều.

Đến giờ ông cũng dành dụm một ít tiền, định bụng một thời gian nữa sẽ mua một căn nhà nhỏ để dưỡng già.

Thực tương lai của Lý Xương Đức Thẩm Thư Linh lên kế hoạch từ sớm. Trong Tứ Hợp Viện luôn dành sẵn phòng riêng cho ông, nếu ông ở đó thì đợi khi chính sách nhà chung cư, cô sẽ giúp ông mua một căn ba phòng ngủ một phòng khách.

Tuy nhiên Thẩm Thư Linh vẫn những chuyện với Lý Xương Đức. Hiện tại ông mới ngoài bốn mươi, vẫn còn đang độ tuổi sung sức, cô nghĩ lỡ ông ý định lập gia đình thì ?

Chính vì thế cô cứ giữ kín chuyện đó, nếu tương lai ông lựa chọn hơn thì cô đương nhiên càng mừng cho ông.

Lúc , Thẩm Thư Linh xuống bên cạnh Hà Sở Hân, mới mở hộp cơm đối phương hỏi với vẻ đầy bí hiểm.

"Thư Linh , lúc thấy chiếc xe màu trắng đậu ở cửa Viện nghiên cứu ?"

Cách đây một thời gian Hàn di xuất viện, ủy ban phường cũng trả tài sản và nhà cửa cho nhà họ Hà, áp lực trong lòng Hà Sở Hân cũng vơi hẳn.

Bây giờ mỗi ngày mặt cô đều rạng rỡ nụ , thấy chuyện gì cũng đều đem chia sẻ với , còn dáng vẻ lầm lì, ít như nữa.

Thẩm Thư Linh liền hỏi: "Có thấy, chiếc xe đó cơ?"

"Nghe Tiểu Sinh với Kỳ Lão chiếc xe đó đắt lắm đấy. Thư Linh, loại xe đó ?" Hà Sở Hân tò mò mặt.

Chiếc xe đó thực sự quá .

Thẩm Thư Linh cúi đầu ăn một miếng khoai tây bào sợi: "Hình như là Audi, một dòng xe của nước ngoài."

" bảo là Audi mà!" Vương Sinh lộ vẻ mặt đắc ý kiểu 'quả nhiên là thế'.

Hà Sở Hân gật gật đầu, đề nghị: "Thư Linh, thấy xe đó thật đấy, chắc là hợp với lắm. Sau mà mua xe thì cứ mua kiểu đó nhé."

Thẩm Thư Linh cô bạn , nén bảo: " , cũng thích kiểu xe đó lắm, nên chị họ mua cho ." Có gia đình ông đúng là sướng thật.

Nói xong, cô lấy chìa khóa xe từ trong túi lắc lắc mặt .

Hà Sở Hân trợn tròn mắt, chằm chằm chiếc chìa khóa xe trong tay Thẩm Thư Linh, mất mấy giây cô mới thốt lên một câu: "Thư Linh, đây thật sự là xe của chị ..."

Nghĩ những lời lúc nãy, cô cảm thấy thật mất mặt.

Thẩm Thư Linh thì chẳng thấy gì to tát, cô đặt chìa khóa lên bàn việc mấy bọn họ, mỉm : "Lát nữa ăn cơm xong, lái xe đưa dạo một vòng nhé?"

cô cũng định đưa dạo, tiện đường đưa luôn một thể.

"Tốt quá, quá!" Kỳ Lão là lên tiếng đầu tiên, xe của sư tổ, ông đương nhiên là cực kỳ sẵn lòng.

Vương Sinh thừa hiểu cái tính tranh sủng của thầy nên gì, nhưng mặt cũng rạng rỡ nụ , trong ánh mắt tràn đầy vẻ hưng phấn.

Ngồi xe của khác so với xe của chị Thư Linh, cảm giác khác hẳn.

Hà Sở Hân cũng vội vàng hưởng ứng: " cũng , cũng nữa!"

Cả nhóm nhanh ch.óng ăn xong bữa cơm theo chân Thẩm Thư Linh bước lên chiếc ô tô màu trắng.

"Oa, chiếc xe thích thật đấy, khác hẳn với xe quân đội mấy loại xe khác," Hà Sở Hân cảm nhận sự êm ái.

Dòng xe chủ yếu chú trọng sự thoải mái, đương nhiên là khác xa với những chiếc xe quân đội xe công vụ vốn coi trọng tính thực dụng .

Vương Sinh cũng gật đầu tán thành, ánh mắt lộ vẻ ngưỡng mộ: "Chị Thư Linh, xe của chị còn êm hơn cả xe ở cảng Hồng Kông nữa, thoải mái thật."

Đợi trưởng thành, cũng mở cửa tiệm kiếm tiền giống như chị Thư Linh. Vương Sinh của hiện tại còn bướng bỉnh như hồi ở vùng Tây Bắc nữa, hiểu rằng lo cho bản ấm no thì mới thể thành di nguyện của ông nội.

"Xe của sư thúc đương nhiên là sướng , còn xem đó là xe của ai nữa," Kỳ Lão đắc ý vô cùng, bộ dạng còn tự hào hơn cả chính ông mua xe.

Thẩm Thư Linh chở dạo một vòng qua các con phố về viện nghiên cứu để họ xuống xe, đó cô mới lái xe trở về Tứ Hợp Viện.

Ở nhà, Cao Ngọc ăn trưa cùng Tinh Tinh và Tiểu Nguyệt Lượng xong, đang mòn mỏi đợi con dâu về đưa hóng gió.

Bà thậm chí sẵn cả váy mới .

"Bà nội ơi, là bà ngủ trưa một lát ạ, khi đợi một lúc nữa mới về đấy," Tiểu Nguyệt Lượng lạch bạch chạy tới bên cạnh bà.

Cao Ngọc đưa tay chỉnh chuỗi vòng cổ ngọc trai, : "Giờ nghỉ trưa của con thường là lúc mà."

Bà cúi ôm Tiểu Nguyệt Lượng lòng: "Bé cưng ơi, lát nữa con xe cùng bà nội ? Bà sẽ đưa con gặp các bà khác, chúng cùng chơi ?"

Trong nhà chỉ con dâu giỏi giang mà cháu trai, cháu gái cũng cực kỳ thông minh. Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh lanh lợi hơn hẳn những đứa trẻ bình thường, mang chúng ngoài thì mát mặt vô cùng.

Tiểu Nguyệt Lượng nhăn cái mặt nhỏ trắng nõn , lắc đầu từ chối: "Bà nội ơi, đó là buổi tụ tập của lớn, cái mầm non nhỏ xíu như con tham gia ạ. Con ở nhà chơi với dì Ngô và trai thôi, lát nữa con với còn giúp chị An An và chú Văn trang trí phòng nữa."

Con bé chẳng cùng bà nội chút nào, vì cứ hễ là bà bắt bé lúc thì thơ cổ, lúc thì ca hát nhảy múa như trò . Mấy về bé rút kinh nghiệm , quyết nữa!

Lời từ chối của Tiểu Nguyệt Lượng cũng khéo léo, Cao Ngọc mảy may nghi ngờ việc cô cháu gái yêu quý của thích .

"Được , con với Tinh Tinh ở nhà nhớ trang trí phòng cho chị An An thật nhé. Sau chị An An lên đây học sẽ ở căn phòng đó đấy," Cao Ngọc xoa đầu đứa nhỏ.

hề ý kiến gì về việc Thư Linh sắp xếp cho An An lên Bắc Kinh ở hẳn trong nhà . Bản An An là một cô bé ngoan, nó ở nhà lâu dài cũng là chuyện .

Đồng chí Văn cũng là một cha , còn là đóng góp lớn cho xã hội nữa.

"Dạ ạ!" Tiểu Nguyệt Lượng vỗ tay chạy biến , chú ch.ó Đoàn Đoàn cũng vội vàng chạy theo .

Phòng của chị An An ngay sát vách phòng của bé và Tinh Tinh, từ nay về thể ở cùng chị An An , nghĩ thôi thấy vui quá chừng.

Tiểu Nguyệt Lượng chạy thì Thẩm Thư Linh cũng lái xe về tới Tứ Hợp Viện.

Cao Ngọc đợi sẵn ở cửa, thấy chiếc xe trắng muốt là bà vội vàng chạy tới ngay.

"Thư Linh, con về đấy ," giọng Cao Ngọc đầy vẻ hào hứng, hôm nay bà khoe khoang một phen với hội chị em mới .

Trong con dâu của bạn bè, Thư Linh là giỏi nhất, còn là đầu tiên lái xe ô tô, đương nhiên là kiêu một chút .

Thẩm Thư Linh cũng chiều lòng chồng, cô nhấn ga đưa bà đến thẳng t.ửu lầu hẹn. Đây là một t.ửu lầu mới mở gần đây, gian thể uống thể dùng bữa, môi trường thanh nhã.

Vệ Minh Tâm đang tầng hai, qua cửa sổ thấy ngay chiếc xe màu trắng của Thẩm Thư Linh, cả con phố chiếc xe nào nổi bật hơn thế.

"Ôi chao, xe gì mà thế ?" La Tố Hoa chiếc xe trắng đỗ t.ửu lầu, hai mắt sáng rực lên.

Chiếc xe phá vỡ những nhận thức thông thường của , ô tô màu trắng thì đây là đầu họ thấy, kiểu dáng còn thanh thoát, sang trọng.

Thực trong nước cũng xe màu trắng, chỉ là từng xuất hiện công khai mặt mà thôi.

Thu Vinh đang bế đứa nhỏ cũng theo dời mắt : " thật, chiếc xe trắng thế , là xe của ai nhỉ?"

mà cũng thấy xiêu lòng, thầm nghĩ lát nữa bảo ông Hình mua cho một chiếc.

Bà Thu vốn là thẳng tính như , con đẻ xong , việc còn chỉ là tận hưởng cuộc sống thôi.

Ngay đó, thấy Cao Ngọc từ xe bước xuống, tay xách túi da dê nhỏ, cổ đeo sợi dây chuyền lạ mắt, thậm chí tay còn điệu đà mang một đôi găng tay.

Trông bà cực kỳ thời thượng, nếu chỉ dáng thì ai cũng tưởng là một quý cô Hoa kiều nào đó mới ở nước ngoài về.

Vừa xuống xe, Cao Ngọc ngẩng đầu lên tầng hai, quả nhiên thấy hội chị em đang chằm chằm. Bà ưỡn thẳng lưng, giơ tay vẫy vẫy chào .

Sau đó, bà cúi với Thẩm Thư Linh: "Thư Linh, là con lên đó chơi một lát . Mấy cô Tố Hoa lâu gặp con, còn cứ nhắc là gặp con đấy."

Thẩm Thư Linh: "..."

đồng hồ cổ tay, mỉm từ chối: "Mẹ ơi, chiều nay con còn dự một cuộc họp ở viện nghiên cứu, chắc con lên , để nhé ."

ngốc mà lên đó, một khi lên thì đừng hòng mà về sớm , còn trả lời đủ thứ câu hỏi của các dì các cô, việc đó còn mệt hơn cả .

Cao Ngọc cảm thấy tiếc nuối, nhưng bà cũng nên ảnh hưởng đến công việc của con dâu.

Thế là bà lùi một bước, đề nghị: "Vậy con thò đầu chào một tiếng ."

Không lên lầu khoe thì trong xe khoe cũng như cả thôi.

Thẩm Thư Linh ngoan ngoãn thò đầu ngoài, vẫy tay chào các dì tầng hai một cái, coi như chào hỏi xong. Rồi ánh mắt đầy luyến tiếc của Cao Ngọc, cô nhấn ga rời .

Cao Ngọc theo ánh đèn hậu của chiếc xe trắng, thở dài tiếc rẻ mới bước t.ửu lầu.

Vừa lên tới tầng hai, chẳng cần bà gõ cửa, cửa phòng bao mở sẵn .

Thu Vinh bế con, nhịn mà hỏi ngay: "Này Ngọc ơi, chị là con bé Thư Linh nhà chị còn lái xe nhỉ? Cái xe lúc nãy là của nhà chị đấy ?"

Các bà khác cũng vây quanh, Cao Ngọc với ánh mắt tò mò đầy mong đợi.

Bốn chữ "Thư Linh nhà chị" khiến Cao Ngọc sướng rơn cả , cảm giác tiếc nuối lúc nãy bỗng chốc tan biến, đó là tâm trạng cực kỳ rạng rỡ.

"Xe đó đương nhiên là của Thư Linh , con bé lái xe từ lâu cơ. Lần cảng Hồng Kông, bảo nó còn lái xe bên đó nữa đấy," Cao Ngọc mỉm đáp lời.

Liêu Tố Hoa tiến gần, kìm tò mò: "Xe của Thư Linh chắc là đắt lắm nhỉ, thấy kiểu xe nào như thế bao giờ, thật đấy!"

Nói xong, bà còn giơ ngón tay cái về phía Cao Ngọc.

" loại xe , thấy một cuốn tạp chí nước ngoài , rẻ chút nào ," Vệ Minh Tâm mỉm , giọng điệu đầy vẻ tán thưởng.

Bà là bác sĩ, dù là bề nhưng điều đó ngăn cản bà dành sự kính trọng cho một hậu bối. Bản lĩnh và nhân cách của Thư Linh xứng đáng với sự kính trọng của bà.

huých nhẹ Cao Ngọc, giọng đầy ghen tị: "Ôi chao, đúng là một cô con dâu giỏi giang, chị chồng thế đúng là phúc quá ."

" thế còn gì nữa, tống khứ đứa chẳng gì, rước về một đứa rạng danh cả nhà thế , chị Ngọc ơi, chị đúng là hưởng thật đấy!"

"Nghe bảo nhà của Thư Linh còn là Hoa kiều về nước nữa, đúng là đại phúc đức..."

"Ôi , bộ đồ của chị trông sành điệu thế, con dâu mua cho chị bên cảng Hồng Kông ?"

" đúng là mơ cũng một cô con dâu như Thư Linh, chẳng bù cho cái thằng con xúi quẩy nhà , cưới cô vợ về chỉ tức phát nghẹn..."

...

Mọi quây quanh Cao Ngọc, mỗi một câu, tay chân thì cứ sờ soạng vạt áo với sợi dây chuyền của bà.

Đừng hội phu nhân lãnh đạo bình thường ngoài trông nghiêm túc, đoan trang thế thôi, chứ khi ở cạnh bạn bè thiết, họ cũng thoải mái, tự nhiên, chẳng giữ kẽ chút nào.

Hội chị em của Cao Ngọc cứ đổi hết lớp đến lớp khác, cuối cùng chỉ còn những hợp tính . Từ quan hệ xã giao ban đầu, giờ họ trở thành những bạn già chút tình nghĩa.

Địa vị gia đình của cũng tương đương nên chuyện đố kỵ, quan điểm sống cũng khá đồng nhất nên nhiều chuyện để .

Hôm đó, Cao Ngọc một bữa khoe khoang thịnh soạn với bạn bè. bà cũng chỉ khoe, mà còn mang tặng mỗi một món quà lưu niệm mà Thẩm Thư Linh gửi về như khăn lụa găng tay, bữa cơm đó cũng là do bà trả tiền.

Muốn nhận sự ngưỡng mộ từ khác thì cũng điều một chút, đúng ?

Sau khi khoe xong, Cao Ngọc về nhà liền lao đầu công việc kinh doanh của . Từ việc chốt mặt bằng đến việc trang trí, bà đều tự tay giám sát hết, lúc nào Cố Phong Quốc rảnh thì cũng phụ giúp một tay.

Từ vật liệu trang trí, máy móc cần mua cho đến bàn ghế trong tiệm, chuyện lớn nhỏ bà đều tự kiểm tra xác nhận.

Tóm là hai ông bà bận rộn đến mức thấy cuộc sống thật đủ đầy, Cao Ngọc thêm mục tiêu mới để phấn đấu...

*

Ba ngày , Thẩm Thư Linh lái xe chở Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh ga tàu đón An An và Văn Tòng Bân.

Khi cô bé đeo chiếc ba lô màu trắng bước khỏi sân ga, Thẩm Thư Linh thoáng chút ngỡ ngàng. Mới gặp bao lâu mà An An dường như cao lên một chút, dáng dấp cũng càng thêm xinh xắn, nổi bật.

"Thím ơi, lâu gặp mà thím càng thế ạ," tính cách cô bé vẫn chẳng đổi gì, chạy tới lòng cô mà nũng.

Văn Tòng Bân xách hành lý phía , mỉm chào Thẩm Thư Linh mới : "An An, con là học sinh lớp bốn đấy, vẫn còn nhõng nhẽo với thím thế ."

Cô bé năm nay mười tuổi , đợt sinh nhật Thẩm Thư Linh cùng Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh còn đặc biệt gửi quà chúc mừng qua.

Thẩm Thư Linh bảo , cô bé lớn thế nào thì vẫn là đứa nhỏ trong lòng cô thôi, thiết như là chuyện thường tình.

cô thì , chứ hai cái "hạt đậu nhỏ" Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh thì chuyện đấy.

"Chị An An ơi, công bằng chút nào! Chị ôm em với, ôm em với!" Tiểu Nguyệt Lượng giơ tay bám lấy lưng An An như một chú gấu nhỏ.

Tinh Tinh đầy mong đợi, rõ ràng là bé cũng lắm nhưng vì giữ thể diện của một đấng nam nhi nên đành kìm chế .

An An buông Thẩm Thư Linh , ôm chầm lấy hai đứa em.

Ba đứa nhỏ ôm một hồi ở sân ga mới theo Thẩm Thư Linh về phía chiếc ô tô.

"Oa, thím mua xe ạ, xe quá mất!" Mắt An An sáng rực lên, cô bé vốn thích xe cộ.

Thẩm Thư Linh nhéo nhẹ mũi An An trêu đùa.

Mọi lên xe, Văn Tòng Bân ở ghế phụ, ba đứa nhỏ ở hàng ghế , lên xe bắt đầu trò chuyện ríu rít ngừng.

Thấy chiếc xe chạy êm, Văn Tòng Bân nhịn mà hỏi: "Thư Linh , chiếc xe là hãng gì ?"

Nói xong, chủ động giải thích: "Hiện tại cơ quan cũng định cấp xe cho , lãnh đạo bảo trong một phạm vi nhất định, thể tự chọn kiểu dáng và nhãn hiệu xe. An An thích chiếc xe nên cũng chọn một chiếc tương tự."

Chiếc xe qua là hề rẻ, đang tính nếu đơn vị cấp loại thì sẽ bàn bạc để tự bỏ một phần tiền mua chung với cơ quan.

Cơ quan bảo là cấp xe cho , nhưng thực ý tứ cũng gần giống như là hỗ trợ mua xe .

Thẩm Thư Linh vốn hiểu rõ về nghề nghiệp cũng như năng lực của Văn Tòng Bân, hiện đang cấp coi trọng, thậm chí từng diện kiến cả lãnh đạo cấp cao, việc cấp xe cũng là chuyện hết sức bình thường.

Thế là cô liền rõ nhãn hiệu cũng như kiểu dáng chiếc xe cho .

Văn Tùng Bân ghi nhớ , đó ngoảnh đầu An An đang vui đùa cùng Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh, ánh mắt đầy vẻ dịu dàng: "Thư Linh, An An thể thuận lợi chuyển trường về đây, tất cả đều nhờ em."

An An chính là động lực sống của , nếu vì con bé, sẽ chẳng bao giờ cân nhắc nên phát triển ở , mà chỉ phục tùng theo sự điều động của tổ chức.

"Anh Văn, đừng , em cũng chỉ giúp một tay thôi. Mọi chuyện suôn sẻ thế thực chất là nhờ sự nỗ lực của chính đấy." Thẩm Thư Linh cũng An An qua gương chiếu hậu.

Cô bé nuôi dạy , từ cách ăn đến cử chỉ đều thể thấy là chăm sóc vô cùng tỉ mỉ. Nếu sự chăm nom tận tình của Văn, lẽ An An thể đến Bắc Kinh, thậm chí khi còn chẳng cơ hội vùng Tây Bắc...

Văn Tùng Bân đồng tình với cách của cô, nhưng cũng tranh luận thêm. Anh ghi tạc ân tình trong lòng, gia đình cô bất cứ việc gì cần, chắc chắn sẽ dốc hết sức giúp đỡ.

"Lần đưa An An về, địa điểm công tác của chắc cũng sẽ chuyển đến nội thành Bắc Kinh." Anh để An An thui thủi một trong thành phố, dù gia đình Thư Linh sẽ hết lòng hỗ trợ trông nom.

Nghe Văn Tùng Bân , Thẩm Thư Linh ngạc nhiên: "Anh Văn, chẳng chuyển hẳn sang vị trí khác ?"

Từ bỏ vị trí cũ trực tiếp như thế, chẳng đáng tiếc ?

Văn Tùng Bân mỉm : "Cũng coi là chuyển, nhưng . Các tư liệu và nội dung công việc liên quan đến kỹ thuật vẫn do kiểm duyệt, chỉ là sẽ tham gia các buổi thực hành thao tác diễn tập nữa."

Có thể coi là từ nhân viên kỹ thuật chuyển sang quản lý. Lúc mới quyết định cũng chút đắn đo, nhưng nghĩ , ở mảng kiểm duyệt và bàn giao công việc thực tế cũng thể đóng góp những ý tưởng riêng của .

Đặc biệt là thể trực tiếp đưa các ý tưởng lên lãnh đạo cấp , giúp họ hiểu rõ hơn về trình độ nghiên cứu khoa học hiện tại một cách trực quan nhất. Đây là điều mà các lãnh đạo thông thường , buộc một chuyên môn như đảm nhiệm.

, cảm thấy chuyển công tác của vẫn ý nghĩa.

Thẩm Thư Linh gật đầu, những chuyện tiện sâu nên cô tiện miệng hỏi: "Anh Văn, chỗ mới của gần nơi An An học ?"

Văn Tùng Bân đáp, giọng ôn hòa: "Được cấp xe nên cũng tính là xa, địa điểm việc mới của ở Trung Nam."

...

 

Loading...