TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 644: Thật tức chết mà...

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:51:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Thư Linh kinh ngạc: "Là ở văn phòng Trung Nam ?"

Tòa nhà đó ai cũng tư cách bước . Không chỉ cần lý lịch phù hợp mà còn năng lực vượt trội, hơn nữa còn qua vòng kiểm duyệt trực tiếp cuối cùng của các lãnh đạo lớn mới nhận chức.

Trong ấn tượng của cô, Văn chỉ là một kỹ thuật viên giỏi, cô từng nghĩ sẽ chuyển sang con đường quản lý.

Có lẽ Văn sẽ đạt đến vị trí cao hơn cả những gì cô tưởng tượng.

Nhìn thì từ khi quen đến nay, quả thật trưởng thành hơn nhiều.

Chiếc xe màu trắng chạy Tứ Hợp Viện. Nhìn sân rộng lớn mắt, cả hai cha con Văn Tùng Bân đều lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Dù lúc gọi điện Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh nhắc đến chuyện chuyển nhà, nhưng họ ngờ cái viện lớn đến thế. Quy mô mà đặt ở thời cổ đại thì ít nhất cũng là một gia đình đại hộ hầu kẻ hạ.

An An há hốc miệng: "Oa, thím ơi, con thích nhà mới của thím quá!"

Chỉ từ bên ngoài thôi thấy lắm .

"Ông Đặng ơi mở cửa, chúng cháu về đây!" Tiểu Nguyệt Lượng tung tăng chạy đến gõ cửa.

Quản gia mới của nhà họ Thẩm họ Đặng.

Tiểu Nguyệt Lượng mới gõ cửa thì một bóng đen từ tường nhảy phắt , chính là Đại Hắc đang vẫy đuôi rối rít.

"Oa, Đại Hắc!" Tinh Tinh thấy vẻ oai phong của Đại Hắc liền chạy ôm chầm lấy nó.

An An cũng vội vàng chạy qua ôm cùng. Trẻ con lúc nào cũng thích động vật, nhất là giống ch.ó thông minh như Đại Hắc thì càng mê tít.

Dắt nó ngoài thì đúng là oách nhất vùng!

Trong nhà nhiều trẻ con, khi còn tranh chơi với ch.ó đến mức cãi cọ mấy .

Tiểu Nguyệt Lượng thấy Đại Hắc nhảy cũng chẳng thèm gõ cửa nữa, vội vàng chạy vuốt ve, ôm cổ nó nựng nịu.

Lúc , quản gia Đặng mở cửa, Thẩm Thư Linh lái xe sân, Văn Tùng Bân dẫn lũ trẻ bộ theo .

Tứ Hợp Viện mang đậm nét cổ kính, vườn hoa và d.ư.ợ.c liệu đều ở ngoại viện. Cả khuôn viên chìm trong sắc xanh tĩnh mịch, trời vuông vức những mái ngói xám bao quanh cắt gọn thành một khối xanh thẳm, trở thành mái vòm sống động nhất cho sân vườn.

Nền sân lát gạch thanh vuông vắn, những kẽ hở vương chút bùn đất lâu năm, mặt gạch mài nhẵn bóng qua bao dấu chân, phản chiếu ánh sáng trời lấp loáng như một bãi cạn yên bình.

"Oa, ở đây quá, giống hệt như một bức tranh thủy mặc ." An An nhớ những gì học trong sách, cảm thấy nơi đúng là y hệt như mô tả.

Tiểu Nguyệt Lượng nắm tay An An chạy tót nội viện, chạy : "Chị An An, phòng của chị ở ngay cạnh phòng em và trai đấy, tối đến chúng thể chạy sang phòng chơi !"

Tiếng lanh lảnh của hai cô bé vang lên theo gió.

Tinh Tinh thấy cũng dẫn theo Đoàn Đoàn, Viên Viên đuổi theo. Cậu bé chạy nhanh bằng đôi chân ngắn ngủn, chẳng mấy chốc đuổi kịp Tiểu Nguyệt Lượng và An An.

U Ngô bước , thấy ba đứa nhỏ chạy thục mạng liền vội vàng theo, chỉ sợ chúng ngã nhào.

Thẩm Thư Linh thì dẫn Văn Tùng Bân thong thả từ ngoại viện trong.

"Anh Văn, và An An cứ ở đây, bốn đứa trẻ ở chung một chỗ cho náo nhiệt." Cô vì thật lòng coi An An như con cái trong nhà.

Dẫu cô cũng chứng kiến cô bé lớn lên từng ngày.

Văn Tùng Bân cũng từ chối: "Được chứ, phiền em và Cẩn Mặc ."

Anh dự định mỗi tháng sẽ trả tiền phòng hoặc bù đắp cho hai vợ chồng cô bằng cách khác. Họ nhiệt tình nhưng cũng điều, ở chung ăn uống sinh hoạt của thì dù họ để ý, cũng thể coi đó là điều hiển nhiên.

Mối quan hệ bền vững thì qua .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-644-that-tuc-chet-ma.html.]

Thẩm Thư Linh mỉm : "Không phiền , tất cả đều vì bọn trẻ thôi."

Văn Tùng Bân gật đầu tán thành.

Sau khi đưa Văn Tùng Bân nhận phòng ở nội viện, Thẩm Thư Linh cũng xin phép việc của . Đều là nhà cả, cần khách sáo hộ tống mãi.

Văn Tùng Bân sắp xếp đồ đạc xong xuôi, hỏi mượn một chiếc xe đạp ngoài.

Ngày mai mới đến Trung Nam trình diện, giờ tranh thủ mua ít đồ ăn sẵn cho bữa tối, sẵn tiện mua một chiếc xe đạp mới cùng ít đồ chơi và quà bánh.

Chắc một hai ngày nữa mới mua ô tô, thể cứ bộ mãi. Đi thể xe buýt nhưng bình thường ngoài mua đồ mà xe thì bất tiện.

Tối đó, quây quần trò chuyện, Thẩm Thư Linh giới thiệu Văn Tùng Bân với gia đình chú của .

Liễu Nhạc vốn khứu giác kinh doanh nhạy bén, khi Văn Tùng Bân đang nghiên cứu khoa học, ông liền ngỏ ý mấy dự án hợp tác.

Ông khá nhiều nguồn lực ở nước ngoài. Người phương Tây tư tưởng khác, họ coi trọng tự do dân chủ, chỉ cần dự án kiếm tiền là họ tuốt, chẳng màng đến việc nó ảnh hưởng gì đến quốc gia .

Từ máy móc tiên tiến đến những bản thiết kế quý hiếm, thậm chí là cả những tài liệu mật, ông đều cách mang về. Lúc cần thiết cứ thuê lính đ.á.n.h thuê mặt là xong.

ông cũng định Mỹ nữa, nếu về xử lý công việc thì cũng sẽ trang tận răng. Ông đóng góp cho tổ chức nhiều như , nếu về Mỹ, chắc chắn tổ chức sẽ cử bảo vệ...

Nghe Liễu Nhạc , Văn Tùng Bân lập tức thấy hứng thú. Trong nước mảng nghiên cứu khoa học quả thật còn lạc hậu, nếu thể tìm phương pháp tư liệu từ bên ngoài, thấy khả quan.

Ăn cơm xong, hai liền kéo phòng bàn bạc riêng.

*

Cố Cẩn Mặc về nước tối ba ngày . Anh trải qua hai ngày đêm chợp mắt, giờ chỉ về nhà tắm rửa đ.á.n.h một giấc thật ngon.

Tại ngõ Đặng Tử, đàn ông cao lớn mặc bộ đồ đen ngẩn ngơ giữa sân viện vắng ngắt...

Đồ đạc trong các phòng đều trống trơn, cũng thấy , chuyển mất .

Cả căn nhà vắng vẻ tiêu điều như cướp phá, ngay cả mấy khóm d.ư.ợ.c liệu trồng ở góc tường cũng bứng sạch.

Sắc mặt Cố Cẩn Mặc tối sầm .

Suy nghĩ một chút là hiểu ngay, nhà chuyển , nhưng chẳng ai báo cho một tiếng, đến một mẩu giấy để cũng !

Thật tức c.h.ế.t mà...

Tại Tứ Hợp Viện.

Thẩm Thư Linh mới vượt tường trở về. Tối nay cô ngoài một chuyến đến vùng ngoại ô, nhờ Đoàn Đoàn và Viên Viên tìm cho mấy chú sói con phù hợp.

Mấy chú sói con chỉ cần tính cách mà trí thông minh cũng cao một chút, nếu thì nước linh tuyền cũng chẳng thể giúp chúng khai mở trí tuệ , đưa gian nuôi cũng phí công.

Từ ở phòng thí nghiệm Nhà Trắng, cô đưa vài chú ch.ó gian, nên khi về nhờ Đoàn Đoàn và Viên Viên tìm giúp.

Ai ngờ chúng tìm về cho cô năm chú sói con. Tuy màu lông trắng muốt như Đoàn Đoàn, Viên Viên nhưng bù lũ nhỏ thông minh.

Đẹp giờ còn quan trọng nữa.

Cô dự định nuôi năm chú sói trong gian, khi cần thiết mới thả , chẳng hạn như gặp tình huống ở phòng thí nghiệm .

Về đến phòng , Thẩm Thư Linh gian kiểm tra lũ nhỏ một lát mới ngoài chuẩn ngủ.

tắt đèn điện trong phòng thì thấy ngoài cửa một bóng đen vụt qua...

Ếch Ngồi Đáy Nồi

...

 

Loading...