TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 646: Hay là để đồng chí Thẩm giữ một chức danh trong quân đội?

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:51:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngô Cương gật đầu lắc đầu, đem ý tưởng của Cố Cẩn Mặc kể cho vợ .

"Chạy xe tải đường dài nguy hiểm lắm, !" Nộn Thảo xong mặt đầy sợ hãi, kiên quyết phản đối chồng chạy xe tải.

Cô đỡ bụng bầu, giọng điệu chút oán trách: "Anh là trụ cột của cái nhà , mà ngã xuống thì con em ? Anh thể vì ăn mà đ.á.n.h đổi cả mạng sống chứ. Hơn nữa em thấy Đoàn trưởng Cố đề xuất cái vụ cũng chẳng ăn gì cả, ít nhất cũng bỏ tiền mới gọi là ăn chứ."

"Anh thì cứ thảnh thơi ở bộ đội, còn chuyện mạo hiểm thì đẩy hết cho , rõ ràng là chẳng nghĩ cho chút nào cả. Uổng công là Đoàn trưởng, cũng lính trướng mấy năm trời..."

Câu chuyện bắt đầu theo hướng lệch lạc.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Ngô Cương nhíu mày quát khẽ: "Nộn Thảo, em đừng thế. Anh Cố tuy bỏ tiền nhưng mối quan hệ để xe và thông đường thì giá trị lắm đấy. Em cũng đừng mấy câu xui xẻo như sẽ ngã xuống nọ, ngày mai vẫn sẽ bàn bạc kỹ lưỡng với ."

Vốn dĩ định lắng ý kiến của vợ, ai ngờ cô thốt những lời như khiến khỏi khó chịu.

Anh cực kỳ tin tưởng nhân cách của Cố, những lời Cố bao giờ sai.

Bị Ngô Cương mắng, Nộn Thảo cảm thấy tủi vô cùng, nước mắt lã chã rơi: "Em thế là vì ai cơ chứ? Anh em bây giờ xem, đứa bé trong bụng còn đời mà em sắp kiệt sức vì nó ."

"Nếu nhà cứ đòi con trai thì em đẻ thế ? Nếu để trốn bố thì em theo lên Bắc Kinh chịu khổ chịu sở thế ? Anh thì sớm về muộn chẳng mấy khi ở nhà, em mang bầu còn chăm ba đứa con, Ngô Cương, còn lương tâm hả!"

Cô thực sự chịu đựng đủ , sống những ngày tháng như nữa. Lúc cô cứ ngỡ tình yêu là tất cả, nhưng Ngô Cương mang đến cho cô là gian truân.

Gia đình Ngô Cương là một gia đình miền Nam điển hình, thời buổi hầu như nhà nào cũng trọng nam khinh nữ, nhất là ở vùng đó. Con dâu về nhà chồng mà sinh hai mụn con trai thì bao giờ ngẩng mặt lên nổi.

Nộn Thảo sinh liền ba đứa con gái, ngày nào cũng chồng chỉ tận mặt mà mắng, ba đứa nhỏ cũng ghét bỏ. Bây giờ khó khăn lắm mới chạy thoát đây, nhưng cô chịu sự dày vò cả về thể xác lẫn tinh thần, trong cái nhà quá nhiều thứ khiến cô lo toan...

Nhìn khuôn mặt vàng vọt và cái cằm gầy rộc của Nộn Thảo, Ngô Cương cảm thấy vô cùng hối .

Anh tiến ôm vợ lòng, khẽ khàng an ủi: "Nộn Thảo, Cố là đáng tin cậy, chỉ theo thử một tháng thôi. Xe tải cứ chạy một chuyến là tiền một chuyến, từng là quân nhân nên sức vóc , Cố cũng bảo sẽ bảo đảm an cho mà."

"Đợi chúng tiền , sẽ thuê một về giúp việc, em ở nhà cũng đỡ vất vả hơn. Đứa dù là trai gái thì chúng cũng đẻ nữa, bốn đứa con là đủ . Nếu nhà nội gì em, sẽ bảo vệ em..."

Tuy đây là những lời an ủi nhưng cũng là tâm sự thật lòng của . Vợ theo chịu khổ thế , trong lòng thực sự c.ắ.n rứt.

Thực hề định kiến con trai, tất cả đều là do gia đình sắp đặt. Trước đây thấy cũng , bố thì đẻ, nhưng khi ba đứa con gái lượt đời, cũng thấy bộ mặt khác của bố . bố cũng là bề , một chữ 'hiếu' đè nặng lên vai.

Anh dắt díu vợ con lên Bắc Kinh cũng là để thoát khỏi gia đình, vì nếu ở miền Nam bố tuyệt đối cho họ ở riêng. Anh cũng các con gái của ông bà nội gọi là quân 'vịt giời' nữa.

Nghe Ngô Cương , Nộn Thảo càng dữ hơn, hòn đá trong lòng cô cuối cùng cũng trút bỏ. Cô : "Được , lời cam đoan của là em yên tâm . Dù việc ăn thành thì đẻ xong đứa em cũng sẽ đẻ tiếp . Con gái cũng là khúc ruột của em, và nhà xót thì em xót!"

Xét theo một khía cạnh nào đó, Nộn Thảo chọn sai , nhưng về mặt tình cảm, cô chọn đúng.

Dù Ngô Cương công khai đối đầu với bố nhưng vì vợ con mà rời bỏ quê hương, tránh xa sự kiểm soát của họ.

Nếu cho Nộn Thảo chọn , cô vẫn sẽ ngần ngại kết hôn với Ngô Cương. Khổ một chút, mệt một chút cũng , nhưng lòng thấy bình an khi cả hai vợ chồng đều đang nỗ lực vì một cuộc sống hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-646-hay-la-de-dong-chi-tham-giu-mot-chuc-danh-trong-quan-doi.html.]

*

Rời khỏi nhà Ngô Cương, Cố Cẩn Mặc vội vàng thẳng tới quân khu. Đầu tiên về văn phòng của để thành bản báo cáo, đó mới đến phòng của Lữ trưởng.

Lữ trưởng đợi sẵn ở văn phòng từ sớm, thấy gõ cửa liền hừ lạnh một tiếng tỏ vẻ hài lòng.

Cái thằng nhóc ngày càng thiếu tác phong giờ giấc, gan to bằng trời .

Cố Cẩn Mặc cung kính đưa bản báo cáo bằng cả hai tay: "Báo cáo Lữ trưởng, báo cáo về nhiệm vụ xong, mời ngài xem qua."

Lữ trưởng nhận lấy bản báo cáo ngay mà : "Nghe trong nhiệm vụ , đồng chí Thẩm góp công lớn?"

Nếu đồng chí Thẩm, phòng thí nghiệm Bạch Phòng T.ử chắc chắn thể triệt phá, trong nước cũng cơ hội can thiệp chuyện ở Hong Kong. Hiện tại vụ việc bàn giao cho bên Trung Nam xử lý, công lao của đồng chí Thẩm là lớn nhất.

Nghe lãnh đạo nhắc đến vợ , gương mặt nghiêm nghị của Cố Cẩn Mặc kìm mà lộ vẻ ý .

Anh gật đầu : " ạ, nếu sự phối hợp hết của đồng chí Thẩm, chúng thể nào đ.á.n.h sập Bạch Phòng Tử."

Lữ trưởng cũng nở nụ : "Tốt, lắm. Huân chương quân công cũng phần của đồng chí Thẩm, đến lúc đó hai vợ chồng cùng lên đài nhận giải."

Đồng chí Thẩm quả thực là một nhân tài xuất sắc.

Nghĩ , ông nhịn mà đề nghị: "Này Cậu Cố, thấy nếu để đồng chí Thẩm giữ một chức danh trong quân đội của chúng ?"

Nếu thể để đồng chí Thẩm biên chế quân đội thì cũng dễ dàng giao phó các nhiệm vụ hơn.

Cố Cẩn Mặc chỉ cần nghĩ thôi cũng Lữ trưởng đang toan tính điều gì, liền trực tiếp từ chối: "Xin Lữ trưởng, cô chắc là ý định đó ạ."

Lữ trưởng giật phăng bản báo cáo từ tay Cố Cẩn Mặc, lườm một cái: "Cậu cần trả lời đồng chí Thẩm, để tự gọi điện hỏi. Cậu đấy, cấm bàn lùi đấy nhé."

"Đây là cơ hội để cống hiến cho tổ quốc, là vinh dự lớn lao bao nhiêu, bao nhiêu mong còn chẳng ."

Cố Cẩn Mặc tiếp: "Lữ trưởng, hiện tại Thư Linh bận rộn mỗi ngày, thời gian ạ..."

Lời hết Lữ trưởng giơ tay cắt ngang: "Thôi , thời gian để tự hỏi, cần trả lời hộ."

Cố Cẩn Mặc: "..."

Lát nữa về nhà với Thư Linh mới , tuyệt đối thể để lão già toại nguyện. Thực hiện nhiệm vụ nguy hiểm chừng nào, biên chế thì thôi, một khi giữ chức thì nhiệm vụ cấp giao xuống thể nào từ chối .

Để Thư Linh đơn độc thực hiện những nhiệm vụ đó, chỉ nghĩ đến thôi thấy kinh hồn bạt vía .

Nghĩ đến đây, sắc mặt lạnh hẳn , đợi lúc về nữa mà nhấn mạnh giọng: "Lữ trưởng, Thư Linh bây giờ thực sự thời gian, cô sẽ giữ chức vụ gì trong quân đội !"

...

 

Loading...