TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 658: Gửi chân

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:51:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người nhấc điện thoại là Diệp Ngọc Trân.

Giọng điệu đối phương đầy vẻ nặng nề và lo lắng: "Thư Linh, tình hình của Tiểu đoàn trưởng Lưu tệ, bác sĩ kiến nghị chuyển viện ngay, nhất nên đợi tình trạng của định thêm một chút."

ngay cạnh Trần Cúc, gần như hết cuộc đối thoại của hai . Đây là lời bà cố ý bổ sung vì sợ Trần Cúc trong lúc nóng vội sẽ truyền đạt thông tin sai lệch cho Thư Linh.

Bà càng sợ Tiểu đoàn trưởng Lưu sẽ xảy chuyện ngoài ý đường chuyển viện...

Thẩm Thư Linh hiểu ý của Diệp Ngọc Trân, thế là cô cùng đối phương trao đổi kỹ một nữa về tình trạng hiện tại của Lưu Kiến Quân.

Sau đó cô mới : "Thím Diệp, bây giờ thím đến bệnh viện quân y, bảo bệnh viện bảo quản thật cái chân của Lưu, để tẩm bổ cơ thể một chút hãy đến Bắc Kinh."

Nói xong, cô suy nghĩ một chút lên tiếng: "Thực nhất là thể nhờ lãnh đạo hỗ trợ điều kiện, cho mang chân của Lưu đến Bắc Kinh ."

Đây là cách nhất, đợi chân của Lưu đến, cô thể đưa gian ngâm , như khi nối cũng thể hồi phục như ban đầu.

Thực cô cũng thể đích Tây Bắc một chuyến, nhưng cô cảm thấy chuyện vẫn nên để chị Trần tự nỗ lực, nếu thực sự còn cách nào khác thì cô mới đề nghị qua đó.

Diệp Ngọc Trân liên tục gật đầu: "Được, , Thư Linh, sẽ chuyện với cái Cúc ngay."

Hai nhanh ch.óng cúp máy.

Ly nước cũng rót đầy coca.

"Em nếm thử xem vị thế nào?" Khóe môi cứng nhắc của Cố Cẩn Mặc khẽ nhếch lên, giọng điệu vô cùng ôn nhu.

Trong mắt tràn đầy vẻ quan tâm, hề hỏi trong điện thoại từ Tây Bắc gì, vì cảnh lúc thích hợp.

Thẩm Thư Linh với , cúi đầu tiếp tục ăn cơm. Đợi khi ăn xong, hai vợ chồng thư phòng, cô mới kể chuyện xảy với vợ chồng Trần Cúc.

Cố Cẩn Mặc cau mày: "Để gọi một cuộc điện thoại cho phía Tây Bắc, nhờ lãnh đạo bên đó quan tâm chăm sóc gia đình Kiến Quân nhiều hơn."

Anh lên tiếng một câu, tốc độ xử lý bên đó chắc chắn sẽ nhanh hơn.

Thẩm Thư Linh thấy cũng .

Ngay tối hôm đó, Diệp Ngọc Trân hộ tống Trần Cúc tìm lãnh đạo, điện thoại của Cố Cẩn Mặc cũng gọi tới Tây Bắc.

Lữ đoàn trưởng Tây Bắc vốn dự định để bác sĩ bệnh viện quân y dốc sức chữa trị, nay Cố Cẩn Mặc trong điện thoại, lập tức đồng ý sắp xếp mang chân gửi.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Vừa gác máy thì Trần Cúc và Diệp Ngọc Trân cũng gõ cửa bước .

Lữ đoàn trưởng an ủi một hồi lâu, trong lòng ông cũng thấy xót xa cho vợ lính như Trần Cúc. Con gái đối phương còn nhỏ mà Lưu gặp chuyện , chắc chắn thể tiếp tục ở quân đội, chỉ thể chuyển ngành rời .

Ông chỉ thể cố gắng sắp xếp cho đối phương một công việc nhẹ nhàng mà vẫn đủ nuôi gia đình, chỉ hy vọng Bác sĩ Thẩm thực sự thể nối chân cho Kiến Quân...

Về tài năng của Thẩm Thư Linh, thực ông hề nghi ngờ, chủ yếu là vì cái chân của Kiến Quân ông xem qua, tình hình thực sự quá tồi tệ.

Không chỉ m.á.u thịt be bét mà đó còn nhiều vết thương lớn nhỏ, chỗ xương gãy càng thê t.h.ả.m nỡ . Xương đùi của một đàn ông trưởng thành khó c.h.ặ.t đứt, mười mấy thậm chí mấy chục nhát d.a.o c.h.é.m xuống mới đứt lìa.

Ông khó tin rằng cái chân đó thể nối , và còn thể mọc liền ...

Trần Cúc khi nhận lời hứa của Lữ đoàn trưởng thì mừng rỡ phát . Diệp Ngọc Trân đưa chị đến phòng bệnh của bệnh viện quân khu, Lưu Kiến Quân đang giường, sắc mặt trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền.

Mấy ngày nay gầy nhiều, hai má hóp , cả hiện rõ vẻ bệnh tật và suy nhược.

Mắt Trần Cúc sưng vù như quả óc ch.ó, những vết nước mắt chảy qua chút đau rát, mũi cũng đỏ ửng bong da, đó là kết quả của việc chị quá nhiều những ngày qua.

Hai , Lưu Kiến Quân mở mắt . Anh căn bản ngủ , dù viện hai ngày nhưng cái chân của lúc nào cũng đau thấu xương, đó là loại đau đớn mà tiêm t.h.u.ố.c uống t.h.u.ố.c đều thể xoa dịu.

Nỗi đau giày vò khiến chợp mắt nổi.

"Cúc , em nên ngủ một giấc , ." Lưu Kiến Quân thấy vẻ tiều tụy và đau đớn của Trần Cúc, lòng cũng thắt .

Anh từng nghĩ đến việc nhiệm vụ sẽ thương thậm chí là hy sinh, bao nhiêu năm qua sẵn nhiều thư tuyệt mệnh, nhưng khi ngày thực sự đến, vẫn thấy khó lòng chấp nhận, bởi vai còn trách nhiệm và gánh nặng gia đình.

Trần Cúc lắc đầu, tiến lên giúp vén góc chăn, mặt gượng một nụ : "Kiến Quân, cần lo lắng, chân của sẽ khỏi thôi. Em gọi điện cho Thư Linh , lãnh đạo cũng đồng ý vận chuyển chân của lên Bắc Kinh, đợi tình hình sức khỏe của khá hơn một chút là chúng sẽ Bắc Kinh, Thư Linh sẽ chữa trị cho ."

Chị tin tưởng Thư Linh, dù bé Kiều Kiều cũng là nhờ chị uống t.h.u.ố.c Thư Linh kê mới m.a.n.g t.h.a.i , Thư Linh ở đây, Kiến Quân nhất định sẽ .

Lưu Kiến Quân Trần Cúc , trong lòng nhen nhóm chút hy vọng chùng xuống.

Anh mấp máy đôi môi nhợt nhạt, : "Cúc , đừng phiền Thư Linh nữa, chân của ..."

Căn bản là nối .

Câu cuối cùng thể , vì thấy vợ bịt miệng .

Diệp Ngọc Trân đỏ hoe mắt ôm lấy vai Trần Cúc, : "Có phiền cũng lên Bắc Kinh xem , Thư Linh giỏi, cô thể giúp điều dưỡng cơ thể."

Bà tuy tận mắt thấy tình trạng đoạn chân của Tiểu đoàn trưởng Lưu, nhưng bà vết thương chân đó kinh khủng, chỉ vết c.h.é.m đứt lìa mà còn nhiều thương tích khác nữa.

Lưu Kiến Quân gật đầu, trong lòng chẳng hề ôm hy vọng gì về cái chân của nữa.

Sáng sớm hôm , khi trời hửng sáng, một tiểu đội ba do quân khu cử đến xách theo chiếc thùng đá đựng cái chân đứt lìa của Lưu Kiến Quân lên tàu hỏa. Trên đường , họ lên xuống tàu ba để lấy đá mới tại các trạm nhằm giữ cho cái chân hỏng.

Ba ngày , tiểu đội đến Bắc Kinh. Thẩm Thư Linh và Cố Cẩn Mặc chờ sẵn ở sân ga từ sớm.

"Chị dâu, Đoàn trưởng!" Tiểu Mao tiến tới chào quân lễ với Thẩm Thư Linh và Cố Cẩn Mặc, gương mặt lộ rõ vẻ vui mừng và xúc động.

Cậu là đội trưởng phụ trách nhiệm vụ vận chuyển . Sau khi Cố Cẩn Mặc chuyển đến Bắc Kinh, Tiểu Mao cũng nỗ lực vươn lên, hiện giờ là Tiểu đội trưởng, vẻ non nớt mặt cũng vơi bớt vài phần.

Hai thành viên còn cũng lượt chào hỏi Thẩm Thư Linh và Cố Cẩn Mặc.

Thẩm Thư Linh thấy Tiểu Mao cũng vui, cô đon đả chào hỏi: "Đi thôi, chúng lên xe tiếp."

Nói xong, cô chủ động đỡ lấy chiếc thùng trong tay Tiểu Mao, bên trong chính là cái chân trái của Lưu Kiến Quân.

Chiếc xe quân sự lăn bánh về hướng viện nghiên cứu. Dọc đường , Tiểu Mao kể tình hình của Lưu Kiến Quân cho Thẩm Thư Linh và Cố Cẩn Mặc , bầu khí bỗng chốc trở nên trầm mặc.

Đến nơi, Thẩm Thư Linh xuống xe, dặn Cố Cẩn Mặc đưa đến nhà khách để thủ tục nghỉ ngơi và ăn uống, còn cô thì xách thùng thẳng về văn phòng .

Đêm nay chắc tăng ca ...

Bên trong văn phòng, Thẩm Thư Linh khóa c.h.ặ.t cửa . Cô lách một cái tiến gian, múc một thùng nước linh tuyền để sẵn bên cạnh mới mở chiếc hộp .

Bên trong là cái chân trái của Lưu Kiến Quân đang tỏa lạnh, trông thê t.h.ả.m vô cùng. Vết thương rộng và phức tạp, phục hồi nó, ngoài kiến thức trong Vạn Tượng Y Điển thì nhất định nước linh tuyền hỗ trợ.

Thiếu một thứ cũng xong.

Thẩm Thư Linh kỹ thêm nữa, cô trực tiếp thả cái chân trong thùng nước linh tuyền. Nước linh tuyền lập tức bắt đầu tự động sửa chữa những phần tổn thương.

Nửa giờ .

Thẩm Thư Linh nước một nữa đặt cái chân . Cô giơ tay xem đồng hồ, thấy vẫn còn một lúc mới đến giờ tan , bèn tranh thủ phòng ngủ nghỉ ngơi.

Để tạo cảm giác cho ngoài thấy đang nỗ lực chữa trị, cô dự định đêm nay sẽ về nhà.

Đã lâu ngủ trong gian. Nơi tràn ngập linh khí khiến cô đặt lưng xuống giường chìm giấc ngủ sâu. Đến khi tỉnh dậy sảng khoái thì trời là nửa đêm.

Bụng đói kêu lên sùng sục, cô tiện tay dùng nguyên liệu trong gian một con vịt và đĩa rau xanh, ăn cùng cơm trắng đến no nê.

Ăn xong, Thẩm Thư Linh mới thong thả đến bên thùng nước linh tuyền xem xét. Cái chân vốn xám xịt t.ử khí lúc phục hồi gần như .

Cô vớt cái chân lau khô, bọc kỹ càng mới khỏi gian. Cô định mang nó phòng thí nghiệm bảo quản, chờ vài ngày nữa Lưu đến là thể tiến hành phẫu thuật nối .

Vừa mở cửa văn phòng, cô thấy một bóng đang chiếc ghế kê sát hành lang.

"Cẩn Mặc?" Thẩm Thư Linh chút ngạc nhiên.

Anh đến từ lúc nào mà chẳng gõ cửa gọi cô một tiếng?

Cố Cẩn Mặc khi sắp xếp cho ba Tiểu Mao ăn uống và nghỉ ngơi xong xuôi thì tới đây chờ sẵn. Anh gõ cửa vì sợ phiền Thư Linh việc.

Trước đó cô với rằng cái chân của Lưu Kiến Quân khi mang tới cần xử lý khẩn cấp.

Tay Cố Cẩn Mặc vẫn còn xách một chiếc l.ồ.ng ấp, dậy hỏi: "Em mệt ? Đã ăn tối ?"

Thẩm Thư Linh chiếc l.ồ.ng ấp tay chồng, trong lòng cảm thấy chút áy náy.

Cô khẽ đáp: "Em mệt, em ăn ạ."

Nói xong, cô kéo tay : "Anh văn phòng em nghỉ một lát , em mang cái chân phòng thí nghiệm ngay."

Không đàn ông ngoài hành lang bao lâu , cô chợt thấy hối hận vì ngoài xem sớm hơn.

Cố Cẩn Mặc chịu: "Em cứ cất , để xuống căng tin xem còn bếp than nào , hâm nóng đồ ăn trong l.ồ.ng ấp cho em, lát nữa về là cái ăn ngay."

Đồ ăn bên trong chắc nguội ngắt .

Nhìn đàn ông mặt, Thẩm Thư Linh bỗng thấy lòng đầy cảm động lẫn chút tội , cô khẽ ho một tiếng: "Vậy nhanh về nhé."

Về chuyện gian, là cô từng ý định với .

Cô yêu Cẩn Mặc, cũng tin tưởng tuyệt đối. Cô thì cũng chẳng mảy may nảy sinh ý đồ gì, nhưng cô vẫn tìm cơ hội thích hợp để mở lời.

Thậm chí cô còn lo sợ rằng khi chuyện sẽ giận, giận vì cô giấu giếm bấy lâu nay...

chút dám đối diện với chuyện , càng tìm lý do cái cớ nào để giải thích cho thỏa đáng. Nói thế nào thì cũng giống như cô tin tưởng nên mới đề phòng ...

Bước chân của Thẩm Thư Linh hướng về phía phòng thí nghiệm chút nặng nề. Cô lắc đầu, tự nhủ bây giờ lúc để nghĩ ngợi linh tinh.

Về phía Cố Cẩn Mặc, xuống căng tin nhưng giờ là nửa đêm, cửa nẻo đều khóa c.h.ặ.t, chẳng cách nào nên đành xách l.ồ.ng ấp văn phòng.

Anh thường xuyên đến viện nghiên cứu đưa đón Thư Linh, cũng từng đến văn phòng nhưng hiếm khi lâu như thế .

Cố Cẩn Mặc quan sát đồ đạc trong phòng, chỉ một chiếc giá sách gỗ đơn sơ chứa đầy sách y học. Anh tiện tay rút một cuốn xem, nhưng đó tiếng Trung, trông giống tiếng Anh nhưng kỹ , lẽ là tiếng Đức?

Lật xem vài trang, bên trong hình minh họa về y học, đây cũng là một cuốn sách chuyên ngành.

Anh đặt cuốn sách chỗ cũ, mắt liếc thấy vài cuốn tiếng nước ngoài khác, chỉ tiếng Anh mà còn cả chữ Nhật.

Cố Cẩn Mặc nhíu mày, lật xem thử vài cuốn thì thấy tất cả đều liên quan đến y học.

Anh nghĩ lẽ Thư Linh tự sưu tầm nên cũng để tâm quá nhiều.

Khi Thẩm Thư Linh , Cố Cẩn Mặc đang ở bàn việc, cúi đầu xem những bản ghi chép bệnh án của cô. Đây đều là những tài liệu cô đúc kết để chuẩn biên soạn giáo trình.

Cứ cách vài ngày cô hệ thống một chút, dần dần sẽ gom đủ tư liệu cho một cuốn sách.

"Anh hứng thú với mấy thứ ?" Cô tiến đến mặt , cúi xuống hỏi bằng giọng điệu dịu dàng pha chút trêu chọc.

Cố Cẩn Mặc khẽ "ừm" một tiếng đáp: "Thưa bác sĩ Thẩm, hứng thú."

Anh ngẩng đầu cô, vẻ thâm trầm trong đáy mắt tan biến, chỉ còn sự ôn nhu.

Giây tiếp theo, Thẩm Thư Linh bế bổng lên. Phía đỉnh đầu vang lên giọng trầm thấp đầy từ tính: "Anh đưa em về nhà."

Thẩm Thư Linh cảm thấy mặt nóng lên.

Đã là vợ chồng già cả , đột nhiên bế cô như thế . cô cũng chẳng từ chối, đưa tay vòng qua cổ , để mặc bế khỏi viện nghiên cứu.

Cả viện nghiên cứu chìm trong tĩnh lặng, chỉ ánh đèn trong sân tỏa sáng. Những trực đêm đều ở trong phòng trực, thường ngoài giờ .

Về đến nhà, Cố Cẩn Mặc định nấu mì cho cô ăn nhưng Thẩm Thư Linh kéo bảo đói, cứ thế kéo thẳng phòng tắm...

Vợ chồng ở với lâu , thỉnh thoảng cũng cần chút dư vị mới mẻ.

Thẩm Thư Linh đang mang tâm sự nên khi tắm rửa quấn quýt xong cô vẫn ngủ ngay mà dậy bàn rót một ly nước đưa cho Cố Cẩn Mặc.

"Uống nước ." Cô đưa chiếc cốc tới.

Trong nước cô pha thêm dung dịch linh tuyền đậm đặc. Loại mỗi ngày chỉ cần dùng một giọt là đủ, lúc nãy cô mới nhỏ .

Nhờ gian mà cơ thể cô sẽ luôn khỏe mạnh, thậm chí tuổi thọ cũng kéo dài, nhưng Cố Cẩn Mặc thì như .

Đã tìm cơ hội thú nhận thì hết cứ để bắt đầu bồi bổ cơ thể .

Đây là đầu tiên Thẩm Thư Linh thực sự nghiêm túc dưỡng cho Cố Cẩn Mặc. Trước đây cô chỉ theo kiểu thuận tiện cho thì kèm thêm , còn bây giờ, cô thật lòng mong thể sống lâu một chút để ở bên cạnh ...

Cố Cẩn Mặc giờ vợ bảo , đón lấy cốc nước ngửa cổ uống cạn. Vị ngọt thanh lan tỏa nơi đầu lưỡi, nước xuống đến bụng khiến cảm thấy vô cùng sảng khoái.

"Trong pha gì em?" Anh cái cốc với vẻ thắc mắc.

Anh nhạy cảm nhận đây nước lọc bình thường, nó mang một hương vị đỗi quen thuộc.

Thẩm Thư Linh mỉm : "Em thêm ít t.h.u.ố.c bổ mới , thấy thế nào?"

"Thấy tỉnh táo, cũng dễ uống nữa." Cố Cẩn Mặc thật thà đáp, chỉ điều nơi đáy mắt thoáng hiện lên một tia sáng kỳ lạ...

*

Một tuần , Trần Cúc và Lưu Kiến Quân đáp tàu hỏa tới nơi. Khi hai đến viện nghiên cứu, Thẩm Thư Linh sắp xếp cho Lưu Kiến Quân tại bệnh viện trực thuộc viện nghiên cứu.

Tình trạng của Lưu Kiến Quân trông lắm, gầy rộc , vẻ mặt vô cùng suy nhược. Anh ăn ngon ngủ yên, những cơn đau ở vết thương hề thuyên giảm dù vết thương đang dần khép miệng, đêm nào cũng đau đến tỉnh giấc mấy .

Để Trần Cúc lo lắng, mỗi đau tỉnh đều dám lộ vẻ quá đau đớn mà cứ âm thầm chịu đựng.

Thẩm Thư Linh bộ dạng tiều tụy của là hiểu ngay vẫn đang vết thương hành hạ mỗi ngày, thần kinh lúc nào cũng căng như dây đàn.

gì nhiều, lấy lọ t.h.u.ố.c bảo Lưu Kiến Quân uống, đốt một nén hương an thần trong phòng bệnh, đó bảo đồ bệnh nhân nghỉ. Cô thì dắt Trần Cúc ngoài hành lang...

Ngoài phòng bệnh, Trần Cúc gương mặt hốc hác Thẩm Thư Linh lời cảm ơn.

Thẩm Thư Linh liếc cánh cửa phòng bệnh đóng , khẽ : "Chị Trần, để em đưa chị về nhà em ngủ một giấc , nghỉ ngơi cho khỏe hẵng . Anh Lưu uống t.h.u.ố.c chắc đến tối mới tỉnh, việc kiểm tra sức khỏe cứ để đến mai , nghỉ ngơi mới là quan trọng nhất."

Lúc nãy cô đốt hương an thần, Lưu khi sẽ ngủ một mạch đến tận ngày mai. Có nghỉ ngơi thì cơ thể mới sức mà hồi phục.

"Chị ngủ ở phòng bệnh , chị còn trông ông nữa. Thư Linh , em cứ việc của em , đừng bận tâm đến vợ chồng chị." Trần Cúc phiền Thẩm Thư Linh. Chị nghĩ cô đồng ý giúp chữa bệnh lắm , những việc khác chị tự lo , càng đến nhà cô gây quấy rầy.

Hơn nữa, chị cũng yên tâm khi để Kiến Quân một .

Thẩm Thư Linh thấu tâm tư của Trần Cúc nên ép buộc, chỉ đơn giản dặn dò tình hình cái chân đứt của Lưu Kiến Quân để chị phòng nghỉ ngơi.

Bên trong hương an thần, chị Trần đó cũng sẽ sớm chìm giấc ngủ.

Khi Thẩm Thư Linh bảo cái chân của chồng xử lý thỏa, Trần Cúc mới thực sự trút bỏ gánh nặng trong lòng.

Nghe giọng điệu của Thư Linh, chị đoán cô phần chắc chắn về việc cứu cái chân của Kiến Quân, nhưng chị vẫn chẳng dám hỏi kỹ, sợ rằng sẽ nhận một câu trả lời mà thể chấp nhận nổi.

Thẩm Thư Linh thấy Trần Cúc phòng mới về văn phòng. Lúc trong phòng cô tụ tập mấy , gồm bác sĩ ngoại khoa của bệnh viện quân khu, Kỳ Lão và cả Tiến sĩ Thân – vốn suốt ngày vùi đầu trong phòng thí nghiệm.

Mọi đều mong chờ ca phẫu thuật của cô, tất cả đều đến với tâm thế chứng kiến một kỳ tích. Cái chân đứt lìa trong mấy ngày qua họ quan sát quan sát bao nhiêu , nào thấy họ cũng thốt lên hai chữ thần kỳ.

Việc phục hồi cái chân đó đối với họ chẳng khác nào phép màu. Thậm chí còn mang cả máy tới để ghi quá trình đổi của nó, nhưng Thẩm Thư Linh từ chối.

Cái chân đó cô dùng nhiều thứ trong gian mới "cứu" , thể để máy ghi . Tuy nhiên, cô đồng ý rằng khi tiến hành phẫu thuật nối chân thì thể dùng máy ghi bộ quá trình.

Quá trình phẫu thuật chỉ dùng đến các phương pháp Tây y mà còn kết hợp với châm cứu và t.h.u.ố.c đắp đồng bộ. Đây cũng là ca phẫu thuật nối chân đầu tiên của cả nước, nếu tư liệu hình ảnh để sẽ là tài liệu giáo d.ụ.c y học vô cùng quý giá.

Thẩm Thư Linh bước , thấy đông như cô cũng ngạc nhiên, chỉ điềm tĩnh : "Ngày mai cần kiểm tra tổng quát cho bệnh nhân để xem thể trạng hiện tại đủ điều kiện phẫu thuật . Nếu cơ thể quá yếu thì chờ thêm một hai tuần nữa."

Lúc nãy trạng thái của Lưu, cô thấy lẽ đợi đến hai tuần.

"Nếu phẫu thuật ngay thì cái chân vấn đề gì ?" Kỳ Lão ngập ngừng hỏi với vẻ lo lắng.

Trong nước từng ca phẫu thuật tương tự, nhưng cũng chỉ dừng ở mức nối ngón tay. Điều kiện tiên quyết là phẫu thuật càng sớm thì tỉ lệ thành công càng cao.

Những ngón tay đứt quá sáu tiếng dù nối thì cùng cũng hoại t.ử. Trong khi đó, chân của bệnh nhân đứt mấy ngày , Sư tổ bảo nối thì quả thực là chuyện tưởng.

Không chỉ họ thấy khó tin, mà chuyện nếu đưa quốc tế thì cũng là chuyện ai dám tin.

Nếu vì họ tận mắt chứng kiến và hiểu rõ y thuật của Sư tổ thì chắc chắn họ cũng sẽ bao giờ tin nổi chuyện .

Mấy bên cạnh Kỳ Lão hỏi đúng tâm tư của , ai nấy đều chớp mắt về phía Thẩm Thư Linh, trong mắt lấp lánh vẻ tò mò.

Dĩ nhiên họ đều câu trả lời là gì, nhưng họ vẫn chính tai bác sĩ Thẩm khẳng định một nữa.

Thẩm Thư Linh cũng phụ sự kỳ vọng của họ, cô gật đầu : "Tất nhiên là nối . Đến lúc đó nhớ chuẩn máy phim để ghi bộ quá trình phẫu thuật. Bây giờ chúng phòng thí nghiệm kiểm tra tình trạng của chiếc chân đứt ."

"Đi thôi, thôi, mời Sư thúc, mời cô ." Kỳ Lão xoa xoa cái đầu hói thưa thớt của , vội vàng tới bên cửa mở đường.

Thẩm Thư Linh bước khỏi văn phòng, cô sực nhớ tới Trần Cúc, bèn dặn dò nữ y tá bên cạnh: "Phiền cô để mắt tới nhà bệnh nhân một chút. Đợi khi họ tỉnh dậy thì lấy giúp họ phần cơm gửi qua nhé."

Nữ y tá gật đầu lia lịa, vẻ mặt giấu nổi sự phấn khích, vội vàng đáp: "Bác sĩ Thẩm, xem họ ngay đây ạ."

Nói xong, cô liền về phía phòng bệnh.

Y tá và bác sĩ bình thường phòng thí nghiệm, nên thà giúp bác sĩ Thẩm chút việc vặt còn hơn.

Thẩm Thư Linh dẫn Kỳ Lão và mấy khác xem chiếc chân đứt đang ngâm trong nước Linh tuyền. Ra bên ngoài, cô luôn giải thích rằng loại dịch lỏng là do cô đặc chế. Chiếc chân đứt ngâm bên trong dấu hiệu phù nề, thậm chí trông ngày càng hồng hào, mang theo một loại 'sức sống' khiến kinh ngạc.

là sức sống, trông nó chẳng giống một chiếc chân lìa mấy ngày, mà giống như vẫn đang gắn liền cơ thể .

"Vết thương chân phục hồi ..." Vương Sinh kìm mà áp sát tủ kính , đôi mắt đầy vẻ tán thưởng và thể tin nổi.

xem qua bao nhiêu , vẫn thấy chuyện thật thần kỳ. Y thuật của chị Thư Linh trong mắt vượt xa phạm vi nhận thức thông thường.

Thậm chí bây giờ nếu chị Thư Linh c.h.ế.t sống ngay mặt, cũng sẽ thấy đó là chuyện hiển nhiên.

Thẩm Thư Linh thực sự bản lĩnh đó, chỉ là hiện tại cô phô diễn , và tạm thời cũng cần thiết thể hiện.

Những còn cũng nhịn mà quan sát kỹ lưỡng. Tiến sĩ Thân cúi đầu ghi chép sổ tay, lẩm bẩm. Anh lập một dự án quan sát riêng cho chiếc chân , tiếc là chìa khóa phòng thí nghiệm chỉ bác sĩ Thẩm giữ, thể tự ý thường xuyên .

Mọi ngắm chiếc chân với vẻ thán phục hồi lâu, hỏi Thẩm Thư Linh nhiều vấn đề xoay quanh ca phẫu thuật nối chi.

Ngày hôm , Thẩm Thư Linh đến bệnh viện trực thuộc viện nghiên cứu sớm nửa tiếng, cùng với cô còn Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh.

Hai nhóc tì vì lo lắng cho thím Trần Cúc và chú Lưu Kiến Quân nên nhất định đòi theo, còn đặc biệt mang theo bữa sáng cho hai .

Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh sinh ở vùng Tây Bắc, khác với những đứa trẻ bình thường, hai bé ký ức rõ ràng về nơi đó, đương nhiên vẫn nhớ rõ vợ chồng Trần Cúc.

Thẩm Thư Linh thường xuyên đưa hai bé tới viện nghiên cứu nên chúng chẳng cần dẫn đường, cứ thế lon ton chạy đôi chân ngắn chạy tót trong.

Dọc đường , hai đứa nhỏ quên chào hỏi các bác sĩ và y tá quen mặt, cái miệng nhỏ ngọt xớt khiến ai nấy đều yêu quý.

Đêm qua Trần Cúc và Lưu Kiến Quân ngủ ngon, thậm chí còn hề giật thức giấc giữa chừng. Lúc y tá mang cơm đến, hai vẫn còn đang chìm trong giấc nồng.

Khi tỉnh dậy, cả hai đều cảm thấy sự mệt mỏi đè nặng bấy lâu nay tan biến quá nửa, cảm giác u ám bao trùm cũng nhẹ nhiều.

Giống như cuối cùng họ cũng tìm chỗ dựa tinh thần .

Lúc , cửa phòng bệnh đẩy , hai bóng dáng nhỏ bé lách . Tiểu Nguyệt Lượng đeo chiếc ba lô nhỏ màu hồng chạy đến mặt Trần Cúc, cất giọng sữa non nớt: "Thím Trần, chú Lưu, lâu lắm cháu mới gặp hai , cháu nhớ hai lắm!"

Trần Cúc sự đáng yêu của hai nhóc tì cho tan chảy, trái tim bỗng chốc trở nên mềm mại.

"Các cháu là Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh ?" Trần Cúc thấy hai nhóc tì ngày càng xinh xắn, khuôn mặt trắng trẻo phúng phính là thấy thương.

Cô nhớ lúc hai bé rời khỏi Tây Bắc vẫn còn bế tay, mà chớp mắt một cái chạy nhảy, năng lanh lảnh thế , lòng khỏi cảm thán.

Ngay cả Lưu Kiến Quân đang giường cũng nở nụ hiếm hoi.

Tiểu Nguyệt Lượng gật đầu, đưa bữa sáng trong tay cho Trần Cúc, lễ phép : "Thím Trần ơi, đây là bữa sáng cháu mang cho thím và chú Lưu ạ. Có bánh bao nhân thịt của dì Ngô gói, còn cả quẩy bà nội cháu nữa, ngon lắm ạ, thím và chú ăn thử ."

Tiệm gà rán của Cao Ngọc từ khi thuê thêm phụ bếp thì bà nhàn nhã hơn nhiều, cần sớm về khuya tất bật như . Tuy hằng ngày vẫn bận rộn nhưng bà thời gian ở bên gia đình, thể ăn cơm nhà buổi tối và sáng sớm.

Thậm chí bà còn cùng Liễu Thanh Hòa nghiên cứu địa điểm mở thêm chi nhánh. Tuy nhiên, cân nhắc đến việc mở tiệm mới thể ảnh hưởng đến kế hoạch kinh doanh của con trai, bà quyết định lùi việc vài tháng nữa.

Làn sóng thời đại luôn ưu ái những tiên phong, trao cho họ những miếng mồi béo bở nhất.

Trần Cúc ngạc nhiên: "Chị Cao còn cả quẩy cơ ?"

Nói xong, cô móc từ trong túi một nắm kẹo sữa đưa cho Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh: "Thím và chú cảm ơn hai cháu vì bữa sáng nhé."

"Oa, cháu thích nhất là kẹo sữa ạ!" Đứa nhỏ reo lên, khiến khí trong phòng vô cùng vui vẻ.

lúc , Thẩm Thư Linh dẫn theo mấy bác sĩ và y tá bước , hôm nay cô cần đưa Lưu Kiến Quân kiểm tra sức khỏe tổng quát.

Vợ chồng Trần Cúc thấy các bác sĩ y tá mặc áo blouse trắng thì trong lòng khỏi căng thẳng. Trần Cúc Thẩm Thư Linh cũng trong trang phục đó, định hỏi gì nhưng lời định nuốt ngược trong.

Trần Cúc theo sự sắp xếp của y tá, hộ tống Lưu Kiến Quân các xét nghiệm. Thẩm Thư Linh cùng mà ở xem tập hồ sơ bệnh án họ mang từ Tây Bắc xuống.

Hai tiếng , kết quả kiểm tra. Thẩm Thư Linh xem xét các liệu quyết định ấn định thời gian phẫu thuật một tuần .

"Trong tuần , sẽ kê một loại t.h.u.ố.c bồi bổ. Anh uống t.h.u.ố.c đúng giờ, ăn uống và nghỉ ngơi đầy đủ để trạng thái nhất khi phòng mổ." Thẩm Thư Linh dặn dò.

nước Linh tuyền và Vạn Tượng Y Điển hỗ trợ, nhưng thể trạng hiện tại của bệnh nhân cũng đóng vai trò quan trọng.

Vợ chồng Trần Cúc và Lưu Kiến Quân vội vàng lời.

Xử lý xong việc của Trần Cúc, Thẩm Thư Linh về phòng việc. Mấy ngày tới cô thiện phương án phẫu thuật, họp bàn bạc kỹ lưỡng với ê-kíp y bác sĩ, đây là một quá trình khá rắc rối.

Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh thì ở phòng bệnh chơi cùng vợ chồng Trần Cúc.

Mười rưỡi sáng, điện thoại trong văn phòng Thẩm Thư Linh reo vang. Cô nhấc máy, đầu dây bên là thư ký của vị lãnh đạo cấp cao gọi tới.

Giọng vị thư ký ôn hòa và nhẹ nhàng vang lên: "Bác sĩ Thẩm, Lãnh đạo bảo gọi điện cho cô. Ngài phương án điều trị của cô hiệu quả, hiện tại sức khỏe của ngài , tinh thần thoải mái hơn nhiều, ngài bảo cô đừng lo lắng quá."

Kể từ Thẩm Thư Linh đưa Tiểu Nguyệt Lượng đến nhà vị lãnh đạo về, cô vẫn liên lạc . Một phần vì lãnh đạo bận cô tiện phiền, mặt khác công việc hằng ngày của cô cũng chất cao như núi.

Hôm đó khi , cô dặn dò kỹ là nếu gì bất thường thì gọi điện cho cô ngay, hoặc thông báo để cô qua kiểm tra.

Trong lòng cô hiểu rõ chắc chắn sẽ chuyện gì, nếu thì cũng chỉ là tin mừng mà thôi.

"Vậy thì quá , cảm ơn Lãnh đạo đặc biệt quan tâm gọi điện tới." Thẩm Thư Linh mỉm , ánh mắt cũng tràn ngập niềm vui.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-658-gui-chan.html.]

Nhận cuộc điện thoại , cô cũng cảm thấy phấn chấn hẳn lên.

Thời gian thấm thoát trôi qua, nửa tháng , Cố Cẩn Mặc nhận hai đợt tiền thù lao chạy xe từ chỗ Ngô Cương. Anh nhanh ch.óng thuê một mặt bằng, trang trí đơn giản khai trương tiệm ăn Hồng Kông.

Ngô Cương thì đem tiền kiếm gửi tiết kiệm. Anh tạm thời ý định mở tiệm, tranh thủ chạy xe thêm một thời gian nữa. Dù các mối quan hệ cũng thông suốt, nếu chỉ chạy vài thôi thì lãng phí quá.

Vợ - Nộn Thảo từ lo lắng bồn chồn ban đầu giờ chuyển sang ủng hộ hết . Kinh tế gia đình khá lên trông thấy, thậm chí Nộn Thảo còn khệ nệ bụng bầu mấy mang bánh ngọt tới viện nghiên cứu tặng Thẩm Thư Linh.

Đó là những món bánh ngọt miền Nam do chính tay cô để tỏ lòng cảm ơn, trong lòng cũng thấy ngại vì ý nghi ngờ Cố Cẩn Mặc.

Thẩm Thư Linh vốn là ôn hòa, cô hề bài xích lòng của khác, vui vẻ nhận lấy bánh và còn tặng cho Nộn Thảo một lọ t.h.u.ố.c an thai.

Sau vài tiếp xúc, Nộn Thảo vốn chẳng bạn bè gì ở Bắc Kinh giờ quen, dần dần cô cũng quen với Cao Ngọc, dì Ngô và lũ trẻ trong nhà. Thỉnh thoảng cô còn dắt con gái tới chơi cùng Tiểu Nguyệt Lượng.

Tâm trạng cô lên thấy rõ, cô vui vẻ thì Ngô Cương chạy xe cũng hăng hái hơn nhiều.

Vào đêm ngày phẫu thuật của Lưu Kiến Quân, Cố Cẩn Mặc nhận thông báo về nhiệm vụ mới. Thời gian thử thách của kết thúc, nhiệm vụ trở về sẽ chính thức thăng chức.

Trước khi , đặc biệt dành thời gian bên vợ. Sáng sớm hôm , lúc năm giờ xách hành lý rời nhà.

Sáng dậy, vị trí trống trải bên cạnh, Thẩm Thư Linh chút bất an. Cô nghĩ chắc do quá quen với việc Cố Cẩn Mặc bên cạnh, cô khẽ lắc đầu xua ý nghĩ đó rửa mặt, chuẩn cho ca phẫu thuật sáng nay.

Khi cô đến viện nghiên cứu, Viện trưởng Hu cùng các bác sĩ từ Bệnh viện 1 và Bệnh viện Quân y đợi sẵn. Ngoài đội ngũ y tế đang háo hức chờ đợi, còn hai phóng viên xuất hiện.

Hai phóng viên đều cấp công nhận, chính Lãnh đạo chỉ định họ đến để ghi hình và phỏng vấn. Thực là phỏng vấn nhưng cũng cần Thẩm Thư Linh phối hợp quá nhiều.

Cô chỉ cần tập trung công việc của . Thành công của ca phẫu thuật còn quan trọng hơn bất kỳ lời giải thích nào.

Thẩm Thư Linh thấy quy mô lớn như cũng quá kinh ngạc. Ba ngày , Lãnh đạo đích gọi điện hỏi cô nắm chắc bao nhiêu phần trăm thành công cho ca mổ .

Lúc đó cô cũng khiêm tốn, đáp gọn một câu 'chín mươi phần trăm'. Lãnh đạo lập tức sẽ cử hai phóng viên tới để ghi ca phẫu thuật do cô chủ đạo, chỉ đăng báo trong nước mà còn đưa lên các mặt báo quốc tế.

Mục đích là để cho lũ Tây lông thấy y thuật của Trung Quốc giỏi thế nào.

Chuyện rạng danh đất nước, Thẩm Thư Linh đương nhiên sẽ từ chối, đây cũng là cơ hội để Vạn Tượng Y Điển vươn tầm thế giới...

Chỉ cần là chuyện liên quan đến Vạn Tượng Y Điển thì luôn mang theo vẻ kỳ diệu, nhưng nếu là bên phía Nhật Bản thì vô cùng quỷ dị, giống như tà thuật mà Lãnh đạo từng mắc .

Thẩm Thư Linh gạt bỏ những suy nghĩ miên man, tập trung công việc.

Hai phóng viên ở góc phòng, tay cầm máy ảnh, tận tâm ghi hình ảnh Thẩm Thư Linh trong chiếc áo blouse trắng đang tập trung việc.

Họ hiểu chuyện, phân biệt nặng nhẹ. Trong suốt quá trình ghi hình, họ một lời nào, cũng gây bất kỳ ảnh hưởng nào đến công việc của bác sĩ và y tá.

Cửa phòng phẫu thuật đóng c.h.ặ.t, ánh đèn rực sáng liên tục trong suốt năm tiếng đồng hồ...

[Các bạn nhỏ ơi, truyện bắt đầu giai đoạn kết thúc nhé, sẽ lấp nốt mấy cái hố phía là coi như hòm hòm .]

Phải đến bốn giờ rưỡi chiều, đèn phòng phẫu thuật mới tắt.

Thẩm Thư Linh bước , gương mặt che kín lớp khẩu trang chỉ để lộ đôi mắt sáng, cô các bác sĩ và y tá vây quanh.

Trần Cúc đợi ở một góc, lúc tiến lên nhưng sợ hãi dám, hai phóng viên nhanh chân chạy tới .

"Bác sĩ Thẩm, xin hỏi ca phẫu thuật diễn thế nào ạ?" Một nữ phóng viên chờ nổi mà lên tiếng hỏi.

Thẩm Thư Linh liếc Trần Cúc đang chằm chằm ở góc tường, cô cất giọng trong trẻo: "Phẫu thuật thuận lợi, tin chắc đôi chân của bệnh nhân sẽ sớm bình phục thôi."

Câu thực chất là cô dành cho chị Trần Cúc.

Nghe thấy lời cô , Trần Cúc bịt miệng từ từ sụp xuống, tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống đất. Thời gian qua tuy cô và Kiến Quân đều tích cực phối hợp điều trị nhưng trong lòng vẫn luôn thấp thỏm yên. Chuyện vượt quá tầm hiểu của họ, lo lắng nhưng chẳng dám phiền Thư Linh.

Cô thấy Thư Linh bận rộn vô cùng, đến bệnh viện chỉ hướng dẫn mà còn để tâm đến bên phía trồng thảo d.ư.ợ.c, gần như lúc nào nghỉ ngơi. Vợ chồng cô là điều, chỉ an ủi lẫn chứ mang chút chuyện nhỏ phiền hà cô .

Từ lúc Lưu Kiến Quân phòng mổ, tim Trần Cúc như treo ngược cành cây, cô kìm mà nhớ lời bác sĩ ở Bệnh viện Quân y Tây Bắc.

Các bác sĩ ở đó vốn sớm tuyên án 'tử hình' cho đôi chân của .

Cho đến tận giây phút , chính miệng Thư Linh ca phẫu thuật thành công, trái tim cô mới thực sự thả lỏng.

Phía bên , bầu khí sôi sục hẳn lên. Không chỉ các phóng viên hào hứng mà các y bác sĩ xung quanh còn phấn khích hơn nhiều. Thành công của ca phẫu thuật chắc chắn là một cột mốc ch.ói lọi trong lịch sử y học nước nhà.

"Bác sĩ Thẩm, thể mạo mời cô một buổi phỏng vấn độc quyền ạ?" Nữ phóng viên phấn khích đến đỏ cả mặt, Thẩm Thư Linh với ánh mắt đầy sùng bái và mong đợi.

Thẩm Thư Linh khẽ xoay cổ, mặc dù mổ suốt bốn năm tiếng đồng hồ với vai trò chủ đạo, nhưng cô cảm thấy quá mệt mỏi, trong khi mấy vị bác sĩ phụ tá bên cạnh mệt đến phờ phạc.

Làm phẫu thuật là một công việc cực kỳ tiêu tốn sức lực, chỉ về thể xác mà còn cả tinh thần.

Trước khi phòng mổ, Kỳ Lão và Viện trưởng Hu còn lo hình cô mảnh mai sẽ trụ vững qua ca đại phẫu cường độ cao , nhưng kết quả là cô tỉnh táo nhất.

Thẩm Thư Linh đưa mắt Viện trưởng Hu như để hỏi ý kiến ông.

Thực ngại phỏng vấn, thậm chí còn chấp nhận. Hai phóng viên đều do đích lãnh đạo chỉ định, nếu cô một bài phỏng vấn chuyên sâu, danh tiếng chắc chắn sẽ vang xa hơn.

Mặc dù cô theo đuổi danh lợi, nhưng danh tiếng sẽ mang tài chính và tầm ảnh hưởng. Cơ hội dâng đến tận miệng, cô dại gì mà từ chối.

Tuy nhiên, hiện tại cô vẫn là nhân viên của viện nghiên cứu, để tránh gây ảnh hưởng , cô vẫn cần hỏi qua ý kiến của Viện trưởng Hu .

Ánh mắt của Thẩm Thư Linh chuyển sang, hai phóng viên cũng lập tức theo. Cả hai đều là những 'cây đa cây đề' trong làng báo, cử theo dõi đều là những nhân vật xuất sắc, chỉ EQ cực cao.

"Chào Viện trưởng Hồ, chúng cấp cử đến để theo sát buổi phẫu thuật của bác sĩ Thẩm. Lãnh đạo coi trọng ca đại phẫu , nếu chúng một kỳ chuyên khảo về bác sĩ Thẩm, chắc chắn lãnh đạo sẽ đón xem ạ." Nữ phóng viên mỉm .

Đây rõ ràng là đang dùng danh nghĩa lãnh đạo để gây áp lực và thuyết phục.

Viện trưởng Hồ khẽ ho một tiếng, đưa mắt sang Lý Xương Đức bên cạnh hỏi: "Phó viện trưởng Lý, thấy ?"

Tháng , Lý Xương Đức chính thức thăng chức Phó viện trưởng Viện nghiên cứu, còn tổ chức một bữa tiệc chúc mừng linh đình.

Lý Xương Đức về phía Thẩm Thư Linh, quan tâm hỏi: "Chuyện phỏng vấn tất nhiên là , chỉ là Thư Linh chịu nổi , là con cứ nghỉ ngơi một lát ?"

trải qua một ca phẫu thuật kéo dài như , ông sợ cô sẽ kiệt sức.

" đúng, Sư tổ, mau về nghỉ ngơi . Có phỏng vấn thì cũng đợi , việc gì vội vàng cả." Kỳ Lão phía cũng vội vàng phụ họa.

Ông còn cảm thấy mệt rã rời, huống chi là Sư tổ.

Hai phóng viên lập tức : "Bác sĩ Thẩm vất vả , đương nhiên là nghỉ ngơi thật . Thời gian phỏng vấn cứ để bác sĩ Thẩm quyết định, phía chúng sẽ hết sức phối hợp."

Thẩm Thư Linh suy nghĩ một chút : "Vậy định ngày mai ."

Thực phỏng vấn ngay bây giờ cũng thể, nhưng cô cũng dành cho phía đối phương chút thời gian để chuẩn câu hỏi.

Nghe cô , nụ mặt các phóng viên giấu nổi, liên tục giục cô mau nghỉ ngơi.

Lúc , các y tá đẩy giường bệnh khỏi phòng phẫu thuật, đó là Lưu Kiến Quân mới mổ xong, t.h.u.ố.c mê vẫn còn tan hết.

Trần Cúc là đầu tiên lao tới, hai phóng viên cũng vội vàng cầm máy ảnh xông lên. Ngoài việc phỏng vấn bác sĩ Thẩm, bệnh nhân thực hiện ca phẫu thuật cũng là đối tượng cần theo dõi sát .

Bài báo về ca phẫu thuật sẽ đăng các tạp chí quốc tế, cộng thêm bài chuyên khảo cá nhân của bác sĩ Thẩm, họ cảm thấy đây thể là bước ngoặt quan trọng trong sự nghiệp của .

Cả hai đều vô cùng phấn khích.

Trong phòng bệnh, các bác sĩ và y tá vây quanh Lưu Kiến Quân vẫn tỉnh táo để kiểm tra tình hình.

Trần Cúc cũng túc trực bên cạnh, hình dáng bắp chân trái vốn trống rỗng lớp chăn giờ trở nên bình thường, những giọt nước mắt hạnh phúc ngừng tuôn rơi. Chị thực sự quá đỗi vui mừng.

Sau khi cùng các y bác sĩ kiểm tra tình trạng của Lưu Kiến Quân xong, Thẩm Thư Linh mới riêng với Trần Cúc: "Chị Trần, ca phẫu thuật thuận lợi. Việc hậu phẫu chỉ cần t.h.u.ố.c và uống t.h.u.ố.c đúng giờ là sẽ vấn đề gì, chị cứ yên tâm nhé."

Trần Cúc Thẩm Thư Linh, cuối cùng nhịn mà hỏi câu hỏi bấy lâu nay vẫn nén trong lòng: "Thư Linh, Kiến Quân thật sự thể hồi phục như bình thường ?"

Kỳ vọng của chị cũng quá lớn, chỉ cần vẻ ngoài trông bình thường là , dù khập khiễng một chút chị cũng chấp nhận, miễn là Kiến Quân thể lên.

"Anh thể hồi phục như lúc thương." Thẩm Thư Linh khẳng định.

Thực tế, cô như vẫn còn là khiêm tốn. Cái chân đứt lìa đó chỉ ngâm qua nước linh tuyền, mà cô còn cho thêm cả tinh chất linh tuyền đậm đặc nữa. Sau chân trái của Lưu chắc chắn sẽ khỏe hơn chân , khả năng phục hồi hơn, thậm chí lực chân cũng mạnh hơn nhiều.

Tuy nhiên, cô định những điều . Đây là đầu tiên cô thực hiện ca phẫu thuật kiểu , cô sẽ điều chỉnh giảm bớt lượng tinh chất đậm đặc, cố gắng để phần nối tương đồng với trạng thái ban đầu nhất thể.

"Tốt quá, quá , cảm ơn em, Thư Linh." Trần Cúc liên tục gật đầu, giọng tràn đầy lòng ơn.

Ngày hôm .

Vào buổi chiều, Thẩm Thư Linh chấp nhận buổi phỏng vấn chung của hai tòa soạn báo. Cô trả lời các câu hỏi một cách thong dong, mạch lạc, gần như cần chỉnh sửa chau chuốt thêm gì.

Quá trình phỏng vấn diễn thuận lợi hơn dự kiến nhiều. Trong buổi trò chuyện, khi hỏi về sự phát triển và quan điểm đối với Trung y, cô nhân cơ hội đó giới thiệu về dự án kết hợp Đông Tây y của Viện nghiên cứu.

Tiếp nối chủ đề đó, cô cũng tiết lộ ít về tương lai của việc kết hợp Đông Tây y, chẳng hạn như sự cải tiến của các loại thiết và t.h.u.ố.c men, cuối cùng còn đề cập đến công tác chuẩn cho nghiên cứu d.ư.ợ.c phẩm.

Thẩm Thư Linh hào phóng thừa nhận của là Liễu Nhạc sẽ hỗ trợ đầu tư, tin rằng dự án sẽ sớm thúc đẩy và hoạt động.

Thông tin đưa trực tiếp bài phỏng vấn, cũng là một cách gián tiếp công khai sự ưu việt của Trung y quốc tế, giống như một lời thách thức đầy tự tin gửi tới Tây y...

Một tuần , các tờ báo trong nước đồng loạt đăng tải thông tin, đồng thời phát sóng cả đoạn ghi hình phỏng vấn của Thẩm Thư Linh.

Ngày hôm , nhân dân cả nước đều đến bác sĩ Trung y Thẩm Thư Linh qua màn ảnh nhỏ, cũng như thấy những báo cáo về ca phẫu thuật chấn động.

Ai nấy đều rằng y thuật của bác sĩ Thẩm còn lợi hại hơn cả các bác sĩ Tây y nước ngoài, ngay cả một cái chân đứt lìa hơn nửa tháng mà cô cũng thể nối .

Về phía Lưu Kiến Quân, một đội ngũ phóng viên chuyên nghiệp theo dõi tiến độ hàng ngày. Đài truyền hình phối hợp với tòa soạn báo hẳn một chương trình truyền hình đầy tính nhân văn.

Chương trình lập dành riêng cho Thẩm Thư Linh, ghi những đổi hàng ngày chân trái của Lưu Kiến Quân, thỉnh thoảng còn ghé thăm để ghi cuộc sống đơn giản mà trọn vẹn của cô. Họ còn theo chân cô đến giảng đường vài , thu trọn hình ảnh cô bục giảng bài một cách tự tin mắt dân cả nước.

Một phụ nữ xuất sắc như thật khiến thể kính phục. Chưa đầy một tuần khi chương trình phát sóng, vô học sinh đổi nguyện vọng của sang ngành Trung y.

Vạn Tượng Dược Đường nhờ chương trình mà cũng ngoài vùng thủ đô tới. Ai cũng ở Bắc Kinh một tiệm t.h.u.ố.c chuyên bán các loại t.h.u.ố.c viên Đông y, t.h.u.ố.c ở đó còn hiệu nghiệm hơn cả t.h.u.ố.c Tây.

Nhiều bệnh nhân mắc bệnh hiểm nghèo mà bệnh viện địa phương giải quyết đều lũ lượt mua vé tàu hỏa đổ về Bắc Kinh, họ đều đến chỗ bác sĩ Thẩm để thử vận may.

Phòng khám của Thẩm Thư Linh trở nên đông đúc từng thấy. Hàng ngày cô bận rộn đến mức thời gian ăn cơm qua d.ư.ợ.c đường, ngay cả Kỳ Lão và Vương Sinh cũng chạy qua giúp một tay.

Đồng thời, ba trường đại học nơi cô giảng dạy cũng bắt đầu gửi sinh viên thực tập đến bệnh viện trực thuộc Viện nghiên cứu. Đây là đợt thực tập sinh đầu tiên, những chọn đều là những nhân vật kiệt xuất nhất, nếu xuất sắc thì cơ hội .

Những sinh viên thực tập bắt kịp thời điểm bận rộn nhất nhưng cũng là lúc dễ trưởng thành nhất. Họ theo sát Thẩm Thư Linh việc ngừng nghỉ, lúc rảnh rỗi còn tranh thủ thăm phòng bệnh nhiều để tìm hiểu bệnh trạng của bệnh nhân.

*

Ở một diễn biến khác.

Nơi rừng rậm biên giới, trong màn đêm đen như mực, Cố Cẩn Mặc dẫn đầu tiểu đội thêm một nữa phá hủy những hố sâu chứa đầy thuật trùng.

"Nhìn mấy cái thứ nôn, thật ghê tởm, bọn giặc Nhật đúng là chỉ thích mấy trò tà môn ngoại đạo!" Một lính cau mày đổ xăng châm lửa, thiêu c.h.ế.t bộ lũ sâu bọ trong hố.

Cố Cẩn Mặc đống sâu bọ trong hố lửa, đôi chân mày nhíu c.h.ặ.t, ánh mắt còn thâm trầm hơn cả bóng đêm.

Anh ngẩng đầu lên khu rừng biên giới tối tăm.

"Đoàn trưởng Cố, chúng vẫn tiếp tục đuổi theo chứ? Nếu đuổi tiếp là khỏi đường biên giới đấy." Người lính bên cạnh ngập ngừng hỏi.

Nhiệm vụ kỳ lạ, họ hề thấy đối tượng cụ thể , chỉ tìm thấy hết hố sâu đến hố sâu khác.

Mùi khét của côn trùng cháy nhanh ch.óng lan tỏa, đó là một mùi hương khó diễn tả bằng lời, thoang thoảng mùi thịt thối rữa khiến buồn nôn.

Lại luồng hắc khí vô hình quấn lấy bốn trong tiểu đội của Cố Cẩn Mặc, tan biến theo gió đêm.

"Mùi gì thế , mà kinh khủng ? Lúc nãy châm lửa thấy xác thú thối nào ." Một lính nhịn bịt mũi, giọng đầy chán ghét.

Một lính khác cũng giơ tay quạt quạt: "Bọn Nhật thì lành, chắc chắn là đang ủ mưu gì . Đoàn trưởng Cố, là chúng đừng theo nữa, ngộ nhỡ bọn chúng dùng âm mưu thâm độc gì thì ."

Anh cảm thấy chắc chắn lũ giặc Nhật giăng bẫy chờ họ.

Thực lúc bắt đầu nhiệm vụ, họ đối phương là Nhật, khi điều tra dấu vết mới xác định .

Cố Cẩn Mặc trầm giọng lệnh: "Tiếp tục truy đuổi."

Nếu bây giờ bỏ cuộc thì nhiệm vụ sẽ thất bại, tiên phong bước về phía .

Trong rừng bỗng nổi lên một cơn gió lạnh lẽo lạ kỳ, xoáy quanh hình bốn Cố Cẩn Mặc...

*

Sau khi bận rộn một thời gian, Thẩm Thư Linh mới dần dần giải quyết xong các bệnh nhân đang điều trị, tòa nhà phía bệnh viện cũng đưa sử dụng gần đây.

Nếu mở thêm thì bệnh nhân sẽ còn chỗ ở, ngay cả hành lang cũng chật kín . Những bệnh nhân từ nơi khác đến khám thường mắc các chứng bệnh hóc b.úa đối với các bệnh viện thông thường, nên chắc chắn viện.

Ngày hôm , khi tiếp nhận bệnh nhân cuối cùng buổi trưa, Thẩm Thư Linh tại bàn việc để xem bệnh án.

"Thư Linh, em xem , em lên báo quốc tế !" Trần Cúc hào hứng đẩy cửa bước , ngay cả cửa cũng quên gõ.

Đây là một tờ báo quốc tế mới nhập về gần đây, chị theo dõi nhiều ngày , còn đặc biệt hỏi phóng viên hôm , họ bài phỏng vấn Thư Linh sẽ đăng tờ báo .

Thẩm Thư Linh cũng chút tò mò, cô đặt bệnh án xuống để xem tờ báo trong tay Trần Cúc. Ngay trang nhất là bức ảnh cô mặc áo blouse trắng đang chuyện với chị Trần ngoài phòng phẫu thuật.

Ảnh đen trắng, nhưng khí chút kỳ quái.

Cô còn kịp xem kỹ thì Hà Sở Hân và Kỳ Lão hầm hầm tức giận bước .

"Đám mũi lõ đó thật là quá đáng, chúng lăng nhăng hết cả, đúng là coi thường chúng mà!" Hà Sở Hân giận dữ , tay cô cũng đang cầm một tờ báo quốc tế.

Kỳ Lão gật đầu lia lịa: " là một lũ rác rưởi phương Tây hách dịch, cái kiểu thì đừng mơ mà hợp tác với chúng !"

Phía Nhật Bản và Mỹ trong nước loại t.h.u.ố.c viên hiệu nghiệm, thậm chí nước ngoài mua về dùng thử, thấy nên phái đến đàm phán hợp tác.

Gần đây Lý Xương Đức đang xử lý việc , cấp chắc chắn sẽ dễ dàng hợp tác với bên ngoài, mua t.h.u.ố.c thì trả bằng tiền tươi thóc thật và các nguồn tài nguyên khác.

Chê đắt mua thì thôi, dù phía chúng cũng đang hét giá cao, rõ ràng là ép giá đối phương.

Ai bảo t.h.u.ố.c viên của Thẩm Thư Linh công hiệu quá cơ chứ, cũng chẳng sợ đám đó mua về nghiên cứu, vì công thức của cô dù nghiên cứu thì hiệu quả cũng bao giờ sánh với hàng gốc.

Có sự hỗ trợ của gian, ai thể chép .

Thẩm Thư Linh cúi đầu báo, tờ báo quốc tế đó theo tư liệu mà phía trong nước cung cấp, ngược còn chụp cho cô cái mũ "đáng nghi" và "tự cao tự đại".

Đọc hết cả bài phỏng vấn, là những định kiến và sự phủ nhận đối với Hoa.

Thẩm Thư Linh cũng lường điều , đây vốn là chiêu trò quen thuộc của đám mũi lõ đó , thấy ai giỏi hơn là tìm cách bôi nhọ.

tờ báo, bình tĩnh : "Dù chuyện cũng đưa Trung y của chúng lên tầm quốc tế, tuy nhiên vẻ con đường tương lai còn dài."

Việc ngoài tầm kiểm soát của cô, cô đủ khả năng để chi phối báo chí quốc tế.

"Quá đáng thật sự!" Hà Sở Hân vẫn bất bình.

Thư Linh như những kẻ đó bôi nhọ, còn hình ảnh của Trung y.

Kỳ Lão hừ lạnh: "Có giỏi thì đừng đến bàn chuyện hợp tác với chúng , đúng là một lũ Tây thối tha tự cao tự đại!"

Ông cũng tức đến nổ phổi.

lúc , Viện trưởng Hồ bước , thấy Thẩm Thư Linh đang ở đó, ông lập tức tiến lên : "Thư Linh, cháu mau cùng bác một chuyến đến Trung Nam Hải, cấp gọi điện bảo bác đưa cháu qua đó ngay lập tức."

Thẩm Thư Linh thắc mắc: "Đi bây giờ luôn ạ? Có sức khỏe của vị lãnh đạo nào bác?"

Cô cứ ngỡ là vị lãnh đạo cấp cao nào đó gặp vấn đề về sức khỏe.

Viện trưởng Hồ tờ báo bàn với ánh mắt đầy ẩn ý, mới lên tiếng: "Bác nghĩ đây là chuyện ..."

Tại văn phòng cấp cao nhất ở Trung Nam Hải.

Thẩm Thư Linh vị lãnh đạo đang tràn đầy tinh thần lên tiếng: "Tiểu Thẩm, cháu thấy thế nào về việc đưa Vạn Tượng Dược Đường đến Hong Kong mở chi nhánh?"

Thời gian qua, sức khỏe của lãnh đạo cải thiện rõ rệt, thể thấy bằng mắt thường.

Tim cô đập một nhịp, chút dám tin: "Thưa bác, ý bác là..."

Hong Kong hiện tại vẫn chính thức trở về với đại lục, nếu sang đó mở tiệm t.h.u.ố.c thì quả thực chuyện dễ dàng. Cô hiểu tại lãnh đạo đột ngột ý tưởng .

Lãnh đạo thấu suy nghĩ trong lòng cô, mỉm : "Trung y của chúng do cháu dẫn dắt đang vươn quốc tế, nhưng đám bên ngoài cho rằng chúng đang khoác lác. Nếu bọn chúng nghĩ , thì tất nhiên chúng cho chúng thấy rõ chúng khoác lác ."

Vẻ mặt ông ôn hòa, nhưng trong giọng toát lên vài phần bá đạo.

Người thể dẫn dắt quân vạn mã bao giờ là nhu nhược, dễ đối phó. Dám nghĩ dám chính là phong cách của ông, trong từng câu luôn mang theo sự quyết đoán và kiên định.

Thẩm Thư Linh chút xúc động: "Nếu thực sự thể mở tiệm t.h.u.ố.c ở Hồng Kông, con nhất định sẵn lòng ạ."

Bên Hồng Kông nhiều nước ngoài, đó cũng là bước đầu tiên để tiệm t.h.u.ố.c vươn tầm quốc tế. Trước đây cô từng nghĩ thể mở chi nhánh ở Hồng Kông xa hơn là quốc tế, giờ đây sự hỗ trợ của lãnh đạo, bản cô nhất định sẽ còn tiến xa hơn nữa.

Lãnh đạo lớn: "Công việc cụ thể sẽ sắp xếp xuống , đến lúc đó cô chỉ cần phối hợp là . Tuy nhiên, tiệm t.h.u.ố.c bên Hồng Kông cần quyền quản lý, điểm đồng ý. Hơn nữa, một khi tiệm t.h.u.ố.c ở Hồng Kông khai trương, thời gian đầu cô qua đó trực tiếp trông nom một chuyến mới ."

Ông đưa Trung y vũ đài quốc tế, nhưng cũng trong phạm vi thể kiểm soát. Ông tin tưởng Thẩm Thư Linh, nhưng ông tin phía bên Hồng Kông, lo lắng tiệm t.h.u.ố.c mở bên đó chừng sẽ phương Tây và phe cánh bên Hồng Kông tính kế.

Để Thẩm Thư Linh đến Hồng Kông cũng là để vang danh tên tuổi của Trung y, đến lúc đó chỉ cần để cô tùy tiện khám vài ngày, danh tiếng chắc chắn sẽ nhanh ch.óng truyền xa.

Đôi mắt Thẩm Thư Linh sáng lên, giọng mang theo sự ơn: "Thưa lãnh đạo, thể chấp nhận sự sắp xếp của ngài."

Cơ hội tự dâng đến tận miệng như đương nhiên nhận. Đã định mở tiệm t.h.u.ố.c ở Hồng Kông, cô cảm thấy cũng thể tới đó đầu tư mua một ít bất động sản .

Việc mua nhà ở Hồng Kông hạn chế về phận, khắt khe như ở trong nước.

Lãnh đạo thấy cô chấp nhận thì thêm một chút về các tờ báo quốc tế, đó mới mỉm để cô rời .

Ngày hôm , chuyên trách đến Viện nghiên cứu tìm Thẩm Thư Linh để bàn bạc về việc mở chi nhánh tiệm t.h.u.ố.c ở Hồng Kông. Phía Hồng Kông yêu cầu biển hiệu treo thêm hai chữ 'Hoa Quốc', và vị trí của dòng chữ cũng càng lớn càng .

Tóm chỉ một câu: Nhất định nổi bật lên đất nước Hoa Quốc.

Thẩm Thư Linh thấy điều chẳng gì sai, việc nhấn mạnh tổ quốc khi ở bên ngoài là điều cô thể chấp nhận. Tiếp theo là thiết kế của tiệm t.h.u.ố.c mang đậm phong cách Hoa Quốc, thậm chí ngay cả nhân viên trong tiệm cũng mặc trang phục kiểu Trung Hoa.

Điều cô cũng chấp nhận , thậm chí còn ủng hộ. Bản Trung y chính là di sản truyền thừa của Hoa Quốc, đương nhiên phô diễn hết những nét đặc sắc của nước .

Sau khi chốt xong việc mở chi nhánh Hồng Kông với phụ trách, cô tiếp tục vùi đầu công việc.

Một tuần , tại phòng bệnh.

Thẩm Thư Linh chân trái của Lưu Kiến Quân, mỉm : "Hồi phục , các chỉ đều vượt mức mong đợi, dưỡng thêm bốn tháng nữa là thể dậy vận động ."

Vết khâu hồi phục cực kỳ nhanh, sớm thôi là thể tháo đinh thép . Thực tế thì tốc độ thể còn nhanh hơn, nhưng cô chủ động kiểm soát liều lượng t.h.u.ố.c để tránh khác kinh hãi.

"Kiến Quân chỗ xương gãy ngứa lắm, nhưng đau, một chút cũng đau. Bình thường tự sờ cũng cảm giác . Thư Linh , em đúng là thần y thật đấy!" Trần Cúc bên cạnh phấn khởi kể tình hình chân trái của Lưu Kiến Quân.

Phóng viên cạnh dùng máy ghi trọn vẹn cảnh tượng .

Bộ phim tài liệu mang tên 'Từ Trung y đến Viện nghiên cứu' đang hot, tỷ suất xem cao ngất ngưởng. Khắp cả nước cứ đến mỗi tối thứ Ba và thứ Sáu hàng tuần, đều sẽ canh đúng giờ TV để chờ xem.

Chương trình lấy trọng tâm là Thẩm Thư Linh và cái chân trái của Lưu Kiến Quân nhận sự yêu mến nồng nhiệt của khán giả. Thậm chí còn xách trái cây và cháo đến tận phòng bệnh để thăm hỏi chân của .

Những vội vã đến thăm tò mò quan tâm. Lưu Kiến Quân là một đồng chí quân nhân, bản thiện cảm của , cộng thêm việc thương khi đang nhiệm vụ nên càng khiến dân chúng đồng cảm và lo lắng hơn.

Kể từ khi chương trình phát sóng, hầu như ngày nào cũng tự phát đến thăm. Sự nhiệt tình và chân thành của họ giúp vợ chồng Trần Cúc xua tan thời gian nhàm chán trong phòng bệnh.

Lưu Kiến Quân và Trần Cúc cũng cảm nhận ấm tình từ những vị khách xa lạ .

Nghe Trần Cúc , Thẩm Thư Linh mỉm đáp: "Cảm giác ngứa ở vết thương thể sẽ kéo dài nửa tháng. Nếu thấy chịu nổi, chị cứ bảo y tá lấy cho ít t.h.u.ố.c mỡ giảm ngứa để bôi."

Lưu Kiến Quân hiền: "Thư Linh, cô cần lo , chịu mà."

Chút ngứa ngáy đối với chẳng bõ bèn gì. So với nỗi đau thấu xương đó, thậm chí còn cảm thấy cái ngứa là bằng chứng cho thấy chân trái đang dần bình phục.

Không những thấy khó chịu, ngược trong lòng còn tràn đầy niềm vui.

Thẩm Thư Linh trò chuyện với vợ chồng Lưu Kiến Quân một lúc rời , thấy Trần Cúc cũng theo cô khỏi phòng bệnh.

"Thư Linh, em đợi chút, chị chuyện với em." Trần Cúc từ phía gọi Thẩm Thư Linh .

Thẩm Thư Linh Trần Cúc, vẻ mặt đầy thắc mắc: "Chị Cúc, chuyện gì chị?"

Trần Cúc xoa xoa hai bàn tay , biểu cảm chút ngại ngùng: "Cái đó... Thư Linh , chị nhờ em hỏi hộ chị Cao xem cửa hàng của chị còn cần . Chị xin thử... Chị cũng chỉ hỏi thôi, nếu đủ thì thôi cả..."

Chị cũng tìm một công việc đàng hoàng để .

Sau Kiến Quân chắc chắn chuyển ngành, trong nhà còn bé Giao Giao cần nuôi nấng, chị nghĩ thể cứ ăn bám mãi . Mấy ngày nay Kiến Quân đỡ hơn, nên chị dự định tìm việc để .

Tiệm t.h.u.ố.c của Thẩm Thư Linh thì chắc chắn chị , chỗ đó là của nhà nước quản lý, yêu cầu chắc chắn cao, chị chẳng gì về t.h.u.ố.c thang. Dù Thư Linh đồng ý thì cũng chỉ là vì nể tình riêng mà thôi.

Suy tính , chị vẫn quyết định hỏi thăm chỗ bà Cao Ngọc.

Nghe Trần Cúc hỏi, Thẩm Thư Linh hiểu vấn đề, cô suy nghĩ một lát : "Bên em thì đủ , nhưng còn một cửa hàng khác đang cần thêm nhân lực. Có điều chỗ đó xa Viện nghiên cứu, hàng ngày sẽ vất vả hơn một chút. Nếu chị thử, em thể sắp xếp cho chị qua đó."

Cửa hàng đó là do Cố Cẩn Mặc mở, treo tên của Cao Ngọc, bình thường cũng do Cao Ngọc quản lý, bộ lợi nhuận đều đưa trực tiếp cho bà.

Loại hình của hai cửa hàng tương đương nên Cao Ngọc quản lý cũng thấy quá vất vả.

Trần Cúc thì mắt sáng lên, liên tục gật đầu: "Được chứ, chị sợ xa cũng sợ mệt , chị hết."

Chị tính kỹ , chiều nay sẽ tìm mua một chiếc xe đạp cũ, bình thường chăm sóc Kiến Quân , cũng kiếm thêm đồng đồng cho gia đình.

Thẩm Thư Linh hỏi : "Chị Cúc, chị chăm sóc Lưu liệu ?"

Trần Cúc c.ắ.n răng: "Được mà, thời gian cũng dài, cố gắng vượt qua là ."

Trước đây là Kiến Quân nuôi gia đình, giờ đến lượt chị thì chị cũng thể chùn bước. Vợ chồng ở bên hỗ trợ lẫn .

"Chị Cúc, là thế , chị cứ một ngày nghỉ một ngày, lương lúc đó em sẽ trả một nửa, chị thấy ?" Thẩm Thư Linh cảm thấy nếu để chị liên tục thì .

Trần Cúc chút e ngại: "Làm như ông chủ gì chứ em?"

 

Loading...