TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 671: Phát bệnh
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:52:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi tiến , đám mặc vest đen dạt sang hai bên tường như những pho tượng hộ pháp, im lặng tiếng nhưng thể phớt lờ, khách khứa trong tiệm đều hẹn mà cùng im bặt.
Ngay đó, một phụ nữ trung niên mặc sườn xám màu tím bước . Bà đôi giày cao gót thanh mảnh, mái tóc đen b.úi cao, khuôn mặt phủ một lớp phấn mỏng nên trông vẻ nhợt nhạt. Dấu vết thời gian hằn nhẹ nơi khóe mắt, nhưng càng tôn lên khí chất hảo bà.
Chỉ cần là chút hiểu ở Hong Kong thì đều nhận vị phu nhân của nhà Âu Dương. Bà sở hữu nhan sắc thuộc hàng cực phẩm, nhưng sắc mặt cho lắm.
Khi phụ nữ trung niên bước , Trình Hân lập tức tiến lên, mỉm : "Phu nhân, mời bà lên lầu, bác sĩ Thẩm đợi sẵn ở phòng khám ạ."
"Làm phiền ." Người phụ nữ trung niên gật đầu, cùng Trình Hân lên lầu.
Đám vest đen yên ở lầu động tĩnh gì, khách khứa phía cũng dần khôi phục trạng thái bình thường, tiếp tục lựa chọn hàng hóa, điều âm thanh chuyện nhỏ thấy rõ.
Hai vị khách nữ lúc nãy còn tỏ thái độ chê bai và kiêng dè, khi quầy thanh toán xong liền vội vã rời .
Không ai ngờ phu nhân nhà họ Âu Dương là đầu tiên đến khám. Vị phu nhân đúng là mắc bệnh mãn tính, quanh năm hen suyễn hành hạ, điều vốn bí mật ở xứ Cảng Thơm.
Ai cũng nhà họ Âu Dương bấy lâu nay luôn treo thưởng lớn để tìm bác sĩ thể chữa khỏi bệnh hen suyễn cho phu nhân. Đáng tiếc căn bệnh mãn tính quá khó trị, bà khám hàng chục bác sĩ nhưng vẫn thể khỏi hẳn.
Trên tầng hai, bên trong phòng chẩn trị.
Thẩm Thư Linh mới áo blouse trắng thì thấy một phụ nữ trung niên mặc sườn xám xanh biển vén rèm bước .
Phòng chẩn trị cũng trang trí theo phong cách Trung Hoa, bàn ghế đều từ chất liệu cao cấp, thậm chí còn hơn cả lầu.
"Cô là bác sĩ Thẩm ?" Phan Ngọc Linh Thẩm Thư Linh đang khoác áo blouse mặt, mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc xen lẫn sự hoài nghi.
Người phụ nữ mắt trông quá trẻ, còn quá xinh , giống với hình tượng thần y, thậm chí là một bác sĩ trong tâm trí bà.
Thẩm Thư Linh đương nhiên hiểu Phan Ngọc Linh đang nghi ngờ điều gì, cô quan sát sắc mặt đối phương : "Phu nhân hen suyễn ?"
Dù gương mặt đối phương đ.á.n.h phấn nhưng vẫn thể thấy gân xanh ở vùng sơn căn, cũng như quầng thâm mắt.
Phan Ngọc Linh mấy ngạc nhiên, bệnh tình của bà chỉ cần ngóng một chút là , nên bà cho rằng đây là do bác sĩ Thẩm tự .
" , hen suyễn bẩm sinh, từ nhỏ sức khỏe yếu. Lúc mới sinh, bác sĩ còn sống nổi qua mười tám tuổi, thể ở đây đến giờ đều là nhờ dùng tiền đắp đấy." Bà bằng giọng ôn hòa, dáng vẻ chút bệnh nhược nhưng vẫn mang theo khí chất kiêu kỳ của một quý phu nhân.
Bà xuất cao quý, gả hào môn, dù hiện tại quan hệ với chồng chỉ dừng ở mức tương kính như tân, nhưng những loại t.h.u.ố.c nhất dùng cho bà bao giờ thiếu. Chồng và con trai bà cũng từng ngừng việc tìm kiếm bác sĩ giỏi cho bà.
Thẩm Thư Linh gật đầu, động tác mời: "Mời phu nhân ."
Phan Ngọc Linh xuống ghế, thuận tay đặt lên bàn để Thẩm Thư Linh bắt mạch.
"Mạch đập mảnh như tơ, như ngọn nến gió, thuộc chứng khí nhiếp huyết. Thời tiết Cảng Thơm nóng ẩm, điểm tuy hơn phương Bắc nhưng trong dễ tích tụ thấp khí." Thẩm Thư Linh chậm rãi nhận xét.
Căn bệnh mang theo từ trong bụng , đời ngoại trừ cô , quả thật khó tìm thứ hai thể chữa trị.
Phan Ngọc Linh hiểu cô đang gì, bà hỏi cũng đáp lời, chỉ im lặng chờ đợi động tác tiếp theo của cô.
Thẩm Thư Linh cũng hỏi gì thêm, trực tiếp cúi đầu đơn t.h.u.ố.c, loáng một cái xong.
Cô đưa đơn cho Phan Ngọc Linh: "Phu nhân, bà cầm đơn bốc t.h.u.ố.c là . Cứ uống theo đơn trong ba ngày, đó hãy quyết định xem tiếp tục điều trị ."
Muốn chữa khỏi bệnh hen suyễn cho đối phương cần chia theo từng giai đoạn, nhưng đối với cô mà thì việc hề khó khăn.
Phan Ngọc Linh tờ đơn mỏng manh, chút kinh ngạc: "Như là xong ?"
Những bác sĩ đây bà gặp đều thực hiện đủ các bước vọng, văn, vấn, thiết, thậm chí còn yêu cầu bà đủ loại xét nghiệm. Hôm nay đến đây, bà cũng chuẩn tâm lý để mô tả chi tiết bệnh tình của .
Hoàn ngờ vị bác sĩ từ đại lục đến chẳng hỏi một câu nào liên quan đến bệnh trạng mà trực tiếp kê đơn, thế nào cũng thấy đáng tin chút nào.
Tối qua A Minh còn đặc biệt chạy đến với bà rằng bác sĩ Thẩm tôn sùng ở đại lục, y thuật của cô thậm chí còn vượt xa Tây y.
hiện tại bà cảm nhận bản lĩnh của cô, thậm chí còn cảm thấy bác sĩ Thẩm chút hời hợt với .
Phép lịch sự tối thiểu khiến Phan Ngọc Linh kìm những lời chất vấn. Bà lời cảm ơn cầm tờ đơn mỏng vội vã rời .
Thẩm Thư Linh cảm thấy hôm nay chắc là khách nữa, cô tấm rèm hạ xuống, dứt khoát lấy từ gian một cuốn sách y học để . Cuốn sách bằng tiếng Nhật, chính là thứ cô thu thập từ viện nghiên cứu Nhà Trắng .
Vốn dĩ cô quyên tặng những cuốn sách y học về trong nước, nhưng mãi vẫn tìm thời cơ thích hợp. Những cuốn sách tác dụng lớn, nhưng cũng chính vì quá hữu dụng nên nếu nguồn gốc hợp lý, cô cũng thể tùy tiện quyên góp.
Thôi thì đành tự nghiên cứu .
Ở phía bên , Phan Ngọc Linh khi lấy t.h.u.ố.c xong liền rời . Số t.h.u.ố.c đủ dùng trong ba ngày, gồm cả loại xịt và loại uống, tất cả đều để chung trong một chiếc túi. Sau khi Trình Hân cẩn thận giải thích cách dùng t.h.u.ố.c, mới hành tiễn bà khỏi d.ư.ợ.c đường.
"Trong túi ngoài t.h.u.ố.c bác sĩ Thẩm kê cho phu nhân, còn một lọ đựng Dưỡng Nhan Đan. Loại đan d.ư.ợ.c tác dụng và xóa tan quầng thâm mắt, mỗi ngày bà chỉ cần dùng một viên là ."
Phan Ngọc Linh biểu hiện khá hững hờ, trong lòng bà mấy tin tưởng những loại t.h.u.ố.c tác dụng, chỉ nghĩ phía d.ư.ợ.c đường đang màu cho qua chuyện mà thôi.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Trước khi bà lên xe, đường một cô gái ôm bó hoa huệ ngang qua. Mùi hương nồng đậm nương theo làn gió nhẹ ngay lập tức xộc thẳng mũi bà.
Phan Ngọc Linh tức thì cảm thấy khoang mũi nghẹt , l.ồ.ng n.g.ự.c tê rần, thở trở nên vô cùng khó khăn.
Các vệ sĩ cùng nhanh ch.óng mở cửa xe, hộ tống bà bên trong.
Sau khi xe, Phan Ngọc Linh hề thấy dễ chịu hơn mà trái càng thêm khó thở. Bà cảm thấy sắp trụ nổi nữa .
Vệ sĩ bên cạnh gương mặt dặm phấn kỹ càng cùng đôi môi đ.á.n.h son nhạt của bà đều đang trở nên trắng bệch.
"Phu nhân, phu nhân, bà ?" Thấy Phan Ngọc Linh như , tên vệ sĩ dẫn đầu lập tức toát mồ hôi hột.
Bình thường vì lý do sức khỏe nên phu nhân ít khi ngoài, hôm nay mới một chuyến xảy chuyện. Nếu phu nhân mệnh hệ gì, cả ông chủ lẫn thiếu gia chắc chắn sẽ tha cho bọn họ.
Phan Ngọc Linh khó khăn giơ tay chỉ về phía túi xách của , bên trong để loại t.h.u.ố.c mà bác sĩ riêng thường kê.
Để cạnh túi xách của bà chính là túi t.h.u.ố.c mang từ Vạn Tượng Dược Đường. Tên vệ sĩ đang lúc hoảng loạn, cứ ngỡ bà dùng t.h.u.ố.c của Vạn Tượng Dược Đường nên vội vàng vồ lấy cái túi đó.
Hắn lấy chai xịt từ trong túi , nhắm thẳng mũi và miệng Phan Ngọc Linh mà xịt...
Mùi t.h.u.ố.c thanh nhẹ từ làn sương tỏa , Phan Ngọc Linh cảm thấy cả như kéo khỏi trạng thái ngộp thở đầy tuyệt vọng .
Bà kìm mà hít một thật sâu, cảm giác đau đớn quen thuộc hề ập đến, đó là vị t.h.u.ố.c thanh mát, dịu nhẹ tràn ngập khoang mũi và cổ họng. Khí quản vốn đang sưng tấy dần dần dịu , trở bình thường...
[Các bạn nhỏ ơi, ngày mai xin nghỉ một ngày nhé, chúc tháng Hai vui vẻ (づ ̄3 ̄)づ╭❤~]
Phan Ngọc Linh bình nhịp thở, chằm chằm chai xịt tay vệ sĩ. Đây chỉ là một chai xịt trông hết sức bình thường, nhưng là loại hiệu quả nhất trong tất cả những loại bà từng dùng qua.
Bà giơ tay bảo vệ sĩ: "Đưa chai xịt đó cho xem thử."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-671-phat-benh.html.]
Vệ sĩ vội vàng cung kính dâng chai xịt bằng cả hai tay.
Phan Ngọc Linh cầm lấy chai xịt cúi đầu , qua cửa sổ xe lên bảng hiệu của Vạn Tượng Dược Đường.
Vệ sĩ nhận ánh mắt của bà, lập tức nhanh nhảu hỏi: "Phu nhân, bà đó xem ?"
Mấy tên vệ sĩ theo sát Phan Ngọc Linh nhiều năm, cảnh bà phát bệnh bọn họ đều thấy qua, nhưng bao giờ thấy bà hồi phục nhanh ch.óng như ngày hôm nay.
Mỗi Phan Ngọc Linh phát bệnh đều mất lâu mới hồi , thậm chí là bẹp giường mấy ngày liền, những cận đều rõ tình trạng của bà.
Khi phát tác, bà trông khác gì thường, chỉ yếu ớt một chút, nhưng một khi phát bệnh là sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
"Không cần , về nhà ." Phan Ngọc Linh hiệu cho tài xế khởi hành, nhưng ánh mắt bà vẫn rời khỏi d.ư.ợ.c đường ngoài cửa sổ.
Bà bỗng cảm thấy cái bảng hiệu đơn giản của d.ư.ợ.c đường đột nhiên mang đậm phong cách Trung Hoa, huyền bí, khiêm nhường nhưng cũng kém phần sang trọng, giống hệt như con bác sĩ Thẩm .
Lúc bắt mạch khám bệnh vẻ tùy ý, đơn giản, nhưng thực chất cô quan sát vô cùng tỉ mỉ.
Phan Ngọc Linh cảm thấy vị bác sĩ Thẩm , lúc là do bà trách lầm .
Lòng thật dễ đổi, đôi khi chỉ trong một niệm đầu.
Thẩm Thư Linh sách ở d.ư.ợ.c đường cả ngày, quả nhiên đúng như cô dự đoán, chẳng lấy một bệnh nhân nào tìm đến.
Muốn khách tìm đến cửa thì đợi khi sử dụng những loại t.h.u.ố.c bán mới . Doanh thu cả ngày hôm nay chẳng bao nhiêu, thể dùng từ thê t.h.ả.m để mô tả.
Cho đến tận lúc sắp tan , gương mặt Trình Hân vẫn rầu rĩ thôi. Anh lăn lộn ở Cảng Thơm bấy lâu, cũng từng qua nhiều ngành nghề, từ nhân viên phục vụ cho đến cửa hàng trưởng đều thiếu.
kiểu kinh doanh ế ẩm như d.ư.ợ.c đường thì đây là đầu tiên gặp . Ngày khai trương mà buôn bán hẩm hiu thế , thật chẳng duy trì .
"Bác sĩ Thẩm, cô xem chúng nên tổ chức hoạt động khuyến mãi gì ? Doanh thu ngày khai trương hôm nay lý tưởng cho lắm, sợ khi hết đợt nóng sốt ban đầu thì việc buôn bán sẽ càng..." Trình Hân thận trọng đưa ý kiến với Thẩm Thư Linh.
Anh cảm thấy bản dân Cảng Thơm vốn mấy mặn mà với d.ư.ợ.c đường, nếu hoạt động gì thu hút khách thì chẳng mấy chốc nơi sẽ vắng bóng và đối mặt với thua lỗ.
Dẫu cho hiệu quả sản phẩm trong tiệm đến , nhưng với mức giá đắt đỏ như , nghĩ công việc kinh doanh khó mà khởi sắc .
Thẩm Thư Linh đang thu dọn đồ đạc chuẩn về nhà, Trình Hân , cô lập tức lắc đầu bảo: "Không cần hoạt động gì cả."
Phía tổ chức cũng chỉ thị rõ ràng là hạ giá, tuyệt đối bán rẻ t.h.u.ố.c.
Trình Hân vẫn khuyên: "Bác sĩ Thẩm, như lợi cho sự phát triển lâu dài của d.ư.ợ.c đường..."
"Dược đường cần cân nhắc đến chuyện phát triển, mở ở đây chỉ là để tạo dựng danh tiếng cho t.h.u.ố.c mà thôi, cần bận tâm đến doanh thu ." Thẩm Thư Linh xua tay.
Có khách đến mua t.h.u.ố.c bao giờ là điều cô lo lắng.
Trình Hân cô cũng khuyên nữa, trong lòng hiểu rằng cô và tổ chức chắc chắn sự tính toán riêng.
Vấn đề doanh thu giải quyết ngay ngày hôm , tất cả đều nhờ công lao quảng bá của Phan Ngọc Linh khi trở về. Bà kể về Vạn Tượng Dược Đường cho tất cả bạn bè và quen, còn nhiệt tình khuyên nên đến đó xem thử.
Đặc biệt là em gái bà, cô em út cũng mắc bệnh hen suyễn bẩm sinh giống bà, nhưng triệu chứng nhẹ hơn một chút.
Thế là trưa ngày hôm , khi Trình Hân đang rầu rĩ cái d.ư.ợ.c đường vắng hoe thì bên ngoài bỗng một nhóm thiếu gia, tiểu thư và các quý bà ăn mặc sang trọng bước .
Nhóm đều quan hệ với nhà họ Âu Dương, là đối tác ăn thì cũng là bạn bè thiết ngoài đời.
Một phụ nữ gương mặt giống Phan Ngọc Linh đến bốn năm phần với nhân viên: "Giúp đăng ký một khám của bác sĩ Thẩm, tìm cô xem bệnh."
Vệ sĩ cùng cô lập tức tiến lên thanh toán phí đăng ký.
Một cô gái trẻ khác thì tò mò lên tiếng: "Nghe tiệm các bán t.h.u.ố.c dự phòng, phối cho một ít ."
Dì Phan t.h.u.ố.c của tiệm nhạy, cô cũng xem thử nó nhạy đến mức nào.
Những còn cũng đều yêu cầu nhân viên phối cho một phần t.h.u.ố.c, ai nấy đều xem tiệm t.h.u.ố.c rốt cuộc gì .
Nhóm rạng rỡ tiệm lập tức thu hút sự chú ý của ít đường bên ngoài. Thực sự là phô trương quá lớn, cửa đậu mấy chiếc xe đắt tiền, còn vài vệ sĩ canh gác.
Nhìn qua là những giàu .
Trình Hân những vị khách quý đột ngột ghé thăm cho chấn kinh một chút, nhưng đó lập tức bắt nhịp công việc, bắt đầu phối hàng cho những vị khách thiếu tiền .
Bầu khí ảm đạm trong tiệm ngay lập tức quét sạch sành sanh.
Vị quý phu nhân khi vệ sĩ đăng ký xong cũng xách túi lên tầng hai. Thẩm Thư Linh đối phương tự giới thiệu xong cũng lấy gì ngạc nhiên.
"Đây là món quà chị nhờ chuyển cho cô, chị cảm ơn cô về t.h.u.ố.c ngày hôm qua." Phan Ngọc Thục mỉm .
Bà lấy từ trong túi một chiếc hộp đựng trang sức đặt lên bàn đẩy về phía Thẩm Thư Linh. Chiếc hộp bằng chất liệu nhung, nút cài ở giữa khảm ngọc trai, xung quanh còn đính một vòng kim cương vụn nhỏ.
Chỉ cái hộp thôi giá trị nhỏ, huống chi đây còn là quà của phu nhân nhà họ Âu Dương, cần nghĩ cũng món đồ bên trong quý giá đến mức nào, lẽ là loại trang sức mà bình thường cả đời cũng mua nổi.
Thẩm Thư Linh mỉm , cô đẩy chiếc hộp nhung tinh xảo về phía Phan Ngọc Thục, đợi đối phương kịp lên tiếng, cô : " nhận những gì đáng nhận , cần đưa thêm ."
Phan Ngọc Thục vội vàng : "Đây là tấm lòng của chị . Hôm qua nếu nhờ chai xịt của cô, chị chắc chắn khổ sở thêm nhiều ngày nữa . Mỗi phát bệnh hen suyễn là chị mệt mỏi vô cùng, thậm chí còn xuống giường nổi."
Bà cảm thấy chị tặng món trang sức là đúng đắn. Nếu là bà, bà cũng sẽ tặng quà để tỏ lòng ơn, bởi vì gặp một y thuật cao siêu thế , nếu thể kết giao thì chắc chắn sẽ lợi nhiều.
Thẩm Thư Linh tiếp lời Phan Ngọc Thục mà mặt bà , hỏi: "Thưa phu nhân, bà cũng giống như chị gái Phan phu nhân của , đều hen suyễn bẩm sinh ?"
"Sao cô ?" Phan Ngọc Thục kinh ngạc thốt lên, vẻ mặt tràn đầy sự khó tin.
Chị bà hen suyễn nặng thì nhiều ở Cảng Thơm đều , nhưng chuyện bà hen suyễn thì mấy ai rõ. Triệu chứng của bà nặng nên bà cũng tìm thầy cầu t.h.u.ố.c rầm rộ, ngoại trừ những thiết thì ngoài ai bà cũng bệnh bẩm sinh.
Thẩm Thư Linh đáp: "Nhìn diện mạo là thể nhận , mang bệnh bẩm sinh sẽ sắc diện khác so với bình thường một chút."
"Chẳng trách chị bảo cô giỏi đến , y thuật của cô quả nhiên cao minh!" Phan Ngọc Thục ngớt lời tán thưởng, còn nhịn mà giơ ngón tay cái về phía Thẩm Thư Linh.
Lời chị bà quả thật sai chút nào.
Một khi giàu công nhận thì đối với họ, tiêu bao nhiêu tiền cũng đều xứng đáng.
Thẩm Thư Linh mỉm : "Vậy mời phu nhân đặt tay lên gối kê tay, để bắt mạch cho bà."
Chuyện về món đồ trang sức cứ thế nhẹ nhàng bỏ qua...