TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 677: Đáp xuống Bắc Kinh, Cẩn Mặc gặp chuyện

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:52:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Phong Quốc cũng ngăn cản cô, chỉ dặn dò: "Đừng quá nôn nóng, chuyện lấy an đầu."

Ông hiểu rằng một khi chuyện , với tình cảm giữa Thư Linh và Cẩn Mặc, con dâu nhất định sẽ lập tức về.

ông hết cách , bệnh viện thông báo nguy kịch, Kỳ Lão cũng tới xem qua, hiện giờ chỉ thể dùng viên Tục Mệnh và viên Cầm Máu của Thư Linh để duy trì mạng sống.

Kỳ Lão mỗi một phút một giây hiện tại đều là đang chạy đua với t.ử thần.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Thẩm Thư Linh lập tức gọi điện đổi vé máy bay sang chuyến mười hai giờ đêm. Cô thu dọn hành lý xong liền sang phòng bên cạnh giải thích tình hình với Cao Ngọc và các con.

Cô xoa đầu Tiểu Nguyệt Lượng, bảo: "Mẹ nhận nhiệm vụ về sớm để chữa trị cho mấy bệnh nhân, ngày mai nhớ sân bay đúng giờ nhé."

"Gấp gáp con? Đi máy bay đêm an đó, với lãnh đạo để mai hãy về, dù cũng thiếu một đêm mà." Cao Ngọc nhíu mày hỏi dồn, mặt đầy vẻ lo lắng.

Bà mới chỉ máy bay một , cứ cảm thấy ban đêm sẽ an , trời tối mịt như thế thì rõ đường ?

Thẩm Thư Linh : "Tối nay con luôn , lãnh đạo hạ lệnh mà."

"Lãnh đạo kiểu gì mà chẳng chút tình nào ..." Cao Ngọc bất mãn lầm bầm.

Thẩm Thư Linh cũng giải thích quá nhiều, chào hỏi xong liền lao thẳng sân bay.

Suốt dọc đường sắc mặt cô đều kém. Mười hai giờ đêm, chiếc máy bay trắng từ đường băng cất cánh, đ.â.m xuyên qua tầng mây.

Trong đầu Thẩm Thư Linh ngừng suy nghĩ về sự việc .

gì về nhiệm vụ của Cẩn Mặc, nghĩ tới nghĩ lui vẫn manh mối nào, chỉ mong mau ch.óng về tới Bắc Kinh để xem xét tình hình.

Có viên Tục Mệnh của cô thì tính mạng chắc chắn vấn đề gì, chỉ cần cô kịp về tới Bắc Kinh, cho dù bước một chân cửa t.ử cô cũng thể kéo .

Thẩm Thư Linh chỉ hy vọng máy bay thể bay nhanh hơn, nhanh hơn chút nữa.

*

Cùng lúc đó, tại bệnh viện phụ thuộc của Viện nghiên cứu ở Bắc Kinh.

Trong phòng bệnh ở tầng cao nhất, tiếng máy móc kêu "tít tít" liên hồi dứt. Người giường bệnh đang cắm đầy ống truyền, khắp quấn kín băng gạc, chỉ lộ mũi và mắt.

Trên lớp băng trắng loang lổ những đóa hoa đỏ thắm, giường bệnh liên tục chảy m.á.u ở các mức độ khác , vết thương da thể khép miệng, cuối cùng chỉ thể nghiền viên Cầm Máu do Thẩm Thư Linh chế tạo thành bột rắc lên để cầm m.á.u.

Toàn bộ viên Cầm Máu ở Bắc Kinh dùng hết sạch trong hai ngày qua. Nếu cấp lệnh dốc lực cứu bằng giá, thì đống t.h.u.ố.c quý giá cũng chẳng ai dám dùng lãng phí như .

Kỳ Lão và vài bác sĩ khác giường bệnh quan sát, khuôn mặt lớp khẩu trang của họ đầy vẻ mệt mỏi, trong mắt ai cũng vằn lên tia m.á.u.

Ngoài cửa, Cố Phong Quốc vẫn đang túc trực canh giữ.

"Cũng bao giờ bác sĩ Thẩm mới về , ây, nếu còn về nữa thì..." Một bác sĩ dụi mắt .

Mấy ngày nay họ nỗ lực hết sức để điều trị cho Cố đoàn trưởng và ba ở phòng bên cạnh.

Kỳ Lão thở phào một , ông liếc cánh cửa phòng bệnh đang đóng c.h.ặ.t, : "Sư tổ nhất định sẽ kịp về mà, cứ yên tâm ."

Cố đoàn trưởng dù cũng là chồng của sư tổ.

"Bác sĩ Thẩm về muộn một chút chắc cũng . Lần đôi chân của đồng chí quân nhân hỏng lâu như thế mà cô vẫn nối , giờ như bay, thậm chí còn khỏe hơn cả chân bình thường nữa!" Một bác sĩ khác lên tiếng cảm thán.

Giọng điệu mang theo sự ngưỡng mộ và khao khát, nhịn mà liếc Kỳ Lão. là cái ông già sắp xuống lỗ vớ vận may lớn, rõ ràng con cái mà nhờ vị sư tổ nhận vơ mà sống vẻ vang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-677-dap-xuong-bac-kinh-can-mac-gap-chuyen.html.]

so với chỉ nước phát điên.

Nhắc đến sư tổ nhà , vẻ mệt mỏi mặt Kỳ Lão vơi ít, ông đầy vẻ tự hào : "Chứ còn gì nữa, sư tổ của là thần y chính hiệu, lợi hơn cái đám Tây y của lũ mũi lõ nhiều."

Tại đây, ngoại trừ chính ông thì bộ đều là bác sĩ Tây y, nhưng khi ông những lời , chẳng ai cảm thấy bất mãn, thậm chí còn hùa theo.

"Bác sĩ Thẩm quả thực lợi hại, Hong Kong chữa trị cho nhiều bên đó, chỉ riêng phí khám bệnh thôi thu ít ."

"Xì, chút phí khám bệnh đó là gì? còn d.ư.ợ.c đường bác sĩ Thẩm mở bên đó chỉ bán hạn mức cho nước ngoài thôi, trả bao nhiêu tiền cũng bán thêm, đám mũi lõ đó tức nổ đom đóm mắt kìa."

"Chứ còn gì nữa, t.h.u.ố.c ở trong nước bán rẻ bao nhiêu, sang Hong Kong trực tiếp tăng giá lên bảy tám , mà với mức giá đó vẫn tranh mua đến cháy hàng, bấy nhiêu thôi đủ thấy năng lực của bác sĩ Thẩm !"

Mấy càng càng hăng hái, suýt chút nữa quên mất đang quấn như xác ướp giường bệnh.

may mắn là tình trạng của giường bệnh tạm thời định nhờ viên Cầm Máu và viên Tục Mệnh.

Cố Cẩn Mặc vẫn chìm sâu trong bóng tối, cảm thấy như rơi hết đầm lầy đến đầm lầy khác, khó khăn lắm mới bò , thấy chút ánh thì lập tức rơi một đầm lầy khác sâu hơn, đen hơn và rộng lớn hơn...

Cho đến khi nhận đang ở trong một giấc mơ, nỗ lực tỉnh nhưng ngay cả một ngón tay cũng thể cử động, bên tai là sự tĩnh lặng vô tận.

Trên truyền đến cảm giác đau như kim châm, ngũ tạng lục phủ cũng đau rát như lửa đốt, vùng bụng vô cùng khó chịu giống như thứ gì đó đang bò qua bò , nhưng vẫn tài nào tỉnh dậy , cũng thấy bất kỳ âm thanh nào xung quanh. Sau nhiều cố gắng, một nữa rơi bóng tối và mất ý thức...

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Bốn giờ rưỡi sáng, đêm ở Bắc Kinh se lạnh, gió đêm thổi l.ồ.ng lộng luồn thẳng cổ áo.

Thẩm Thư Linh xe quân sự do Cố Phong Quốc phái tới để bệnh viện phụ thuộc của Viện nghiên cứu. Vừa xuống xe, cô nhạy bén cảm nhận một luồng khí tức trong khí.

Cô chợt đầu chiến sĩ trẻ lái xe cho . Cậu mặc quân phục chỉnh tề, biểu cảm chính trực và nghiêm nghị, ngũ tạng vẫn còn chút nét non nớt nhưng hề giảm khí thế hiên ngang.

"Bác sĩ Thẩm?" Cậu chiến sĩ thắc mắc, cứ cảm thấy ánh mắt bác sĩ Thẩm chút kỳ lạ.

Thẩm Thư Linh hỏi: "Cậu cảm thấy gì lạ ?"

Cô luôn thấy gì đó đúng, nhưng cụ thể là gì thì , chỉ đành rùng quấn c.h.ặ.t thêm lớp áo , đúng là lạnh thật.

"Lạ ở chỗ nào ạ?" Cậu chiến sĩ lộ rõ vẻ tò mò và khó hiểu.

Rõ ràng hiểu tại hỏi như .

Thẩm Thư Linh lắc đầu, sải bước bệnh viện. Bây giờ lúc để suy nghĩ vẩn vơ, việc cấp bách nhất là xem tình hình của nhóm Cẩn Mặc.

Thấy cô bệnh viện, chiến sĩ cũng vội vàng theo.

Thẩm Thư Linh đến lầu phòng bệnh thấy Cố Phong Quốc đang ánh đèn đường. Ông đang hút t.h.u.ố.c, dáng khom xuống, bộ quân phục vốn là lượt phẳng phiu giờ đây đầy những nếp nhăn.

Ngay cả trong đêm tối và cách một , cô vẫn thể thấu sự mệt mỏi rã rời ông.

Lòng cô chợt nặng trĩu.

"Bố," Thẩm Thư Linh nhanh bước tiến lên.

Cố Phong Quốc về phía cô, trong đôi mắt vằn tia m.á.u bỗng lóe lên hy vọng và niềm vui sướng: "Chúng ."

Nói xong, ông vội vã dẫn cô lên lầu phòng bệnh...

...

 

Loading...