TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 683: Cả nhà cùng vào không gian
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:52:13
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Sinh và các nhân viên y tế bên cạnh cũng hùa theo phụ họa, rõ ràng là đang lấy lòng Tiểu Nguyệt Lượng. Còn nhỏ tuổi mà thành tựu lớn về thuật như , họ dám đắc tội.
Tiểu Nguyệt Lượng vốn là đứa trẻ để bụng, thấy đều khen Tiểu Hồng, con bé cũng hết giận ngay.
Sau khi nhóm Kỳ Lão rời khỏi phòng bệnh, Tiểu Nguyệt Lượng ôm lấy chiếc lọ, bắt đầu tập trung giao tiếp với Tiểu Hồng.
Việc thuật sư giao tiếp với thuật trùng của thực chất hao tâm tổn sức, mà chắc thành công. Có những thuật sư cả đời luyện thuật nhưng đến tận lúc lâm chung vẫn cách nào giao tiếp với thuật trùng của .
Tiểu Nguyệt Lượng tuy nhỏ tuổi nhưng thiên phú cực cao, là gian lựa chọn kế thừa, nên việc giao tiếp với thuật trùng là chuyện đương nhiên.
Thấy Tiểu Nguyệt Lượng ôm lọ ghế, Thẩm Thư Linh cũng phiền con.
...
Cố Cẩn Mặc cảm thấy như thoát khỏi bóng tối vô tận, tai bắt đầu thấy âm thanh xung quanh, đó là tiếng của Thư Linh và Tiểu Nguyệt Lượng.
Anh mở mắt chào hai con, bảo họ đừng lo lắng cho , hiện tại vẫn , nhưng phát hiện cả còn chút sức lực nào, đến cả việc mở mắt cử động ngón tay cũng nổi.
Sau khi giao tiếp xong với Tiểu Hồng, Tiểu Nguyệt Lượng ba vẫn đang nhắm nghiền mắt giường bệnh, nhịn hỏi: "Mẹ ơi, tại ba vẫn tỉnh ạ?"
Con bé mong ba nhanh ch.óng tỉnh dậy.
Thẩm Thư Linh xoa đầu con bé: "Ba chắc là sẽ tỉnh sớm thôi, tối đa là chờ thêm hai ba ngày nữa."
"Hả... lâu ạ? Con ba tỉnh ngay cơ, ba tỉnh thì mới gọi trai và chị An An đến thăm ba , thì sẽ lo lắng cho ba mãi mất..." Giọng Tiểu Nguyệt Lượng đượm vẻ thất vọng.
Trên đường từ sân bay về Tứ Hợp Viện, chú lính kể tình hình ở đây, lúc đó cả An An và Tinh Tinh đều đòi theo, gương mặt nhỏ nhắn của hai đứa đầy vẻ lo âu.
Thẩm Thư Linh thoáng cửa phòng bệnh đóng kín, với Tiểu Nguyệt Lượng: "Bé con, nếu con ba tỉnh nhanh hơn, chúng thể bí mật đưa ba gian để ngâm nước linh tuyền."
Vốn dĩ cô định , đúng lúc bây giờ là ban đêm, chỉ cần cô ngoài dặn dò y tá một tiếng, đó khóa cửa phòng là thể gian ngay lập tức.
Tiểu Nguyệt Lượng trợn tròn mắt, phấn khích dám tin: "Mẹ, thật ạ? Chúng thật sự thể đưa ba gian ?"
Chẳng chuyện là bí mật ?
Dù con cũng đưa ba trong đó, nhưng bây giờ con dần hiểu tại gian là một bí mật. Con bắt để nghiên cứu thí nghiệm .
Thẩm Thư Linh bày hết sách trong kho gian ngoài, bình thường hai đứa nhỏ gian là thể sách. Trong đó đủ loại sách, chẳng khác nào một thư viện thu nhỏ.
Lần Hong Kong cô cũng mua nhiều sách, báo chí và tạp chí, cả những tờ báo cũ ở nhà cô cũng thu hết gian.
Chỉ cần loại sách cấm, cô đều mua mang về để trong đó.
Chuyện bắt thí nghiệm là Tiểu Nguyệt Lượng trong một cuốn tạp chí. Đó là một cuốn tiểu thuyết dài kỳ về một nhân vật chính năng lực siêu phàm, khi xung quanh phát hiện thì các thế lực ngầm chú ý, cuối cùng cưỡng ép bắt phòng thí nghiệm.
Chỉ cần nghĩ đến cảnh bắt , Tiểu Nguyệt Lượng thấy lạnh sống lưng.
Con bắt !
"Mẹ ơi, thật cho ba cũng ạ." Sự phấn khích mặt Tiểu Nguyệt Lượng tan biến, đó là vẻ căng thẳng.
Con bé thông minh đến mức đáng kinh ngạc.
Thẩm Thư Linh thấu suy nghĩ của con, cô ôm lấy bé con lòng, giọng vô cùng dịu dàng: "Bé con, con tin ba ?"
Tiểu Nguyệt Lượng chút do dự gật đầu: "Dĩ nhiên là con tin ba ạ."
"Vậy bé con ba cũng gian ?" Thẩm Thư Linh hỏi tiếp.
Tiểu Nguyệt Lượng vẫn gật đầu: "Con ba gian cùng với con, và trai nữa."
Nói xong, gương mặt trắng trẻo của con hiện lên vẻ do dự: " con sợ chuyện gian nhiều hơn, con sợ bắt ."
Con bé ôm chầm lấy Thẩm Thư Linh, giọng đầy lo lắng.
"Ba là quân nhân, con tin ba, nhưng mà... nhưng mà ba còn bảo vệ Tổ quốc nữa..." Giọng con bé nhỏ dần, mang theo sự chắc chắn và hoài nghi.
Con thật sự chút lo lắng rằng ba sẽ báo cáo chuyện gian lên cấp , nhưng con thấy là sai, vì ba là quân nhân mà.
"Đồ ngốc, ba sẽ ." Thẩm Thư Linh , trong lòng thấy an ủi ấm áp. Đứa trẻ ngày nào còn , giờ lo nghĩ cho cô .
Hai con cứ thế ôm , khung cảnh vô cùng ấm áp và hạnh phúc.
Cố Cẩn Mặc đang giường bệnh thì chẳng thấy hạnh phúc chút nào, trong lòng thấy nhói đau, chút ghen tị, thêm phần tủi .
Hóa trong lòng Tiểu Nguyệt Lượng, hình ảnh của là như . Đồng thời, những nghi vấn bấy lâu nay trong lòng cũng giải đáp.
Thì những món đồ mất tích bí ẩn trong phòng thí nghiệm Ngôi Nhà Trắng ở Hong Kong đây, thật sự là do Thư Linh lấy ...
Cảm giác "hóa là " hiện lên trong lòng Cố Cẩn Mặc, cùng với đó là sự mong đợi. Anh cũng nhanh ch.óng thông suốt chuyện.
Vợ con giấu thì cứ giấu thôi, dù cũng là một nhà, giấu cũng chẳng mất .
Tiểu Nguyệt Lượng tin tưởng , chứng tỏ ngày thường cho con đủ cảm giác an . Anh dành quá ít thời gian ở nhà chăm sóc con cái, nên mới khiến Tiểu Nguyệt Lượng nghĩ rằng trung thành với quân khu hơn.
Anh cảm thấy cần giải thích rõ chuyện , chỉ tiếc là dù nhưng cơ thể nhúc nhích , ngay cả mí mắt cũng chẳng thể mở ...
Ngay khi Cố Cẩn Mặc đang cố gắng tỉnh nữa, đột nhiên cảm thấy môi trường xung quanh đổi. Không khí nồng nặc mùi t.h.u.ố.c sát trùng thế bằng một luồng khí trong lành.
Từng thở hít đều sảng khoái vô cùng, dường như mỗi thở đều tràn đầy năng lượng. Anh ngửi thấy hương thơm của cỏ xanh, lưng dường như là một t.h.ả.m cỏ mượt mà. Đây chính là " gian" mà Thư Linh và Tiểu Nguyệt Lượng nhắc tới ?
Lúc Cố Cẩn Mặc cảm thấy cơ thể thể cử động, mắt cũng thể mở , nhưng mở mắt ngay mà tiếp tục giả vờ hôn mê.
"Mẹ ơi, để di chuyển ba bồn tắm bây giờ ạ?" Tiểu Nguyệt Lượng ba t.h.ả.m cỏ biệt thự, giọng chút khổ sở.
Con bé hiện tại là chủ nhân của gian nên khả năng điều khiển, dĩ nhiên thể dịch chuyển tức thời lấy đồ vật từ xa giống như Thẩm Thư Linh .
Thẩm Thư Linh mỉm , giây tiếp theo, cả ba bọn họ dịch chuyển phòng ngủ trong biệt thự. Cố Cẩn Mặc đang chiếc giường lớn mềm mại.
Tiểu Nguyệt Lượng và Thẩm Thư Linh bên cạnh giường. Cái miệng nhỏ của cô bé há hốc thành hình chữ 'O', đôi mắt đen lánh như hạt nho tỏa những tia sáng lấp lánh.
"Mẹ ơi, thực sự quá giỏi luôn!"
Cố Cẩn Mặc giường cũng kinh ngạc vô cùng, suýt chút nữa kìm mà bật nảy lên.
Cố Cẩn Mặc cảm thấy vợ luôn mang đến những bất ngờ, đồng thời trong lòng nảy sinh cảm giác bản xứng với cô...
Hiện tại công việc kinh doanh của cũng quỹ đạo, mỗi tháng thu nhập đều tăng thêm một chút, nhưng nếu so với chuyện ăn và đầu tư của vợ thì vẫn còn kém xa. Giờ đây, phát hiện vợ còn sở hữu một gian lợi hại đến nhường .
Trong lòng càng cảm thấy xứng với cô hơn.
Vợ xuất sắc như , cái gì cũng thiếu, còn thì chẳng giúp ích gì cho cô.
Cố Cẩn Mặc càng nghĩ lòng càng nặng trĩu, một nỗi tự ti trỗi dậy trong lòng, cảm giác lo sợ mất bao trùm lấy .
Còn kịp chìm đắm trong cảm xúc đó bao lâu, cảm nhận Thẩm Thư Linh đang cởi quần áo của ...
Trong phòng chỉ còn Thẩm Thư Linh và Cố Cẩn Mặc. Tiểu Nguyệt Lượng đến căn nhà gỗ để thăm thuật trùng, đồng thời chuẩn lấy giấy b.út ghi những nội dung giao tiếp với Tiểu Hồng.
Đã là vợ chồng già cả nên Thẩm Thư Linh chẳng hề thấy thẹn thùng chút nào. Lúc cởi đồ, cô còn tranh thủ sờ soạng cơ n.g.ự.c, cơ bụng và bắp tay của Cố Cẩn Mặc thêm vài cái.
Sau khi cởi sạch đồ của , cô liền dịch chuyển bồn tắm trong phòng vệ sinh.
Cô bước phòng tắm thì thấy Cố Cẩn Mặc đang bên trong, thứ đều hài hòa, ngoại trừ một chỗ nào đó.
Thẩm Thư Linh nhíu mày: "Nước linh tuyền hiệu quả đến ? Đã hồi phục ?"
Vấn đề là cho dù cơ thể hồi phục thì chỗ đó cũng nên phản ứng chứ, vì vẫn còn tỉnh mà.
Ngay lúc cô còn đang thắc mắc, Cố Cẩn Mặc trong bồn tắm từ từ mở mắt . Ánh mắt sâu thẳm, mang theo vài phần nồng nhiệt quen thuộc.
"Anh... tỉnh lâu ?" – Thư Linh ngập ngừng hỏi.
Nếu thì chỗ đó phản ứng dữ dội như .
Cố Cẩn Mặc khẽ "ừ" một tiếng. Anh khẽ cử động thể, giọng chút khàn đặc: "Trước khi gian thấy động tĩnh xung quanh , khi đây thì cơ thể thể cử động ..."
Cái phản ứng chính là từ lúc cô cởi quần áo.
Thẩm Thư Linh khẽ ho một tiếng, đột nhiên cảm thấy chút ngượng ngùng kiểu vợ chồng già bắt quả tang.
"À thì, cứ tắm rửa nhé, em ngoài đợi ." – Cô .
Nói xong, cô định rời khỏi phòng tắm. Vừa mới xoay , cô thấy Cố Cẩn Mặc lên tiếng: "Thư Linh, chuyện với em, em ở bầu bạn với một lát ?"
Giọng điệu của mang theo vài phần khẩn khoản. Anh mới tỉnh nên chuyện với Thư Linh, chủ yếu là bộc bạch tâm tư trong lòng cho cô .
Nghe Cố Cẩn Mặc , lòng Thẩm Thư Linh mềm nhũn . Cô về phòng lấy một chiếc ghế xuống bồn tắm. Nhìn làn nước linh tuyền đang dần trở nên đục ngầu, cô còn rõ "phản ứng" của đàn ông nữa .
"Khụ khụ, đây là nước linh tuyền trong gian, thể đào thải tạp chất trong cơ thể, giúp tăng cường thể chất. Anh cứ ngâm một lát sang vòi hoa sen bên cạnh xả nhé." – Thẩm Thư Linh dặn dò.
Cố Cẩn Mặc gật đầu, kìm mà bắt đầu quan sát môi trường xung quanh.
Đây là phòng vệ sinh, một kiểu phòng vệ sinh mà từng thấy bao giờ. Nó sạch sẽ, gọn gàng nhưng cũng kém phần cao cấp. Anh cảm thấy phong cách trang trí còn hơn cả những khách sạn ở Hong Kong, quá rườm rà mà phù hợp với gia đình.
"Thư Linh, gian của em..." Cố Cẩn Mặc mấy quan tâm đến công dụng của nước linh tuyền, ngược để ý đến thứ trong gian , đến mức giọng cũng trở nên chút nghẹn ngào.
Thư Linh xuất sắc như khiến cảm thấy bản thật vô dụng.
Thẩm Thư Linh tưởng Cố Cẩn Mặc đang chất vấn vì giấu giếm chuyện gian. Cô hít sâu một mới : "Cẩn Mặc, chắc hẳn đang tò mò em gian từ ..."
Đến nước , cô cũng định che giấu chuyện trọng sinh nữa. Cô chậm rãi kể những trải nghiệm từ kiếp cho đến khi sống một nữa.
Nghe Thẩm Thư Linh dùng giọng điệu bình thản để kể những gì trải qua trong suốt thời gian dài như , nhịp tim của Cố Cẩn Mặc ngày càng nhanh hơn. Cảm giác đau xót như kim châm bắt đầu lan tỏa trong lòng .
Anh ôm Thư Linh lòng nhưng vì vẫn còn đang trong bồn tắm, nên đành đưa bàn tay ướt đẫm của lên nắm lấy tay cô. Bàn tay to lớn của đàn ông bao trọn lấy bàn tay nhỏ nhắn của phụ nữ.
"Thư Linh, sẽ luôn bên cạnh, còn cả Tiểu Nguyệt Lượng, Tinh Tinh và những trong gia đình chúng nữa." Lúc , còn bận tâm đến việc xứng nữa.
Thư Linh sống một nữa mà vẫn chút do dự lựa chọn , thì còn lý do gì để tin tưởng cô chứ?
Mọi sự trăn trở và do dự đó đều tan biến, hóa thành dòng chảy tình yêu nồng cháy giữa hai .
Thẩm Thư Linh gật đầu: "Sau cả nhà chúng sẽ mãi ở bên , luôn vui vẻ và khỏe mạnh."
Mong duy nhất của cô là gia đình hạnh phúc viên mãn, đó cũng là điều cô trân trọng nhất.
"Chắc chắn sẽ như ." – Cố Cẩn Mặc siết c.h.ặ.t t.a.y cô.
Gần một tiếng , hai mới cùng bước khỏi phòng tắm. Mấy lọn tóc mai trán Thẩm Thư Linh ướt, đôi gò má trắng nõn ửng hồng, cô và Cố Cẩn Mặc đang nắm tay .
Bước chân cô chút hư ảo, trong lòng thầm nghĩ, uy lực của nước linh tuyền đúng là lớn thật. Người đàn ông mới ngâm đó lập tức trở nên tràn trề sinh lực, đúng nghĩa là một con rồng sống hổ mạnh.
Nếu e ngại Tiểu Nguyệt Lượng vẫn còn ở trong gian thì e là hai "lau s.ú.n.g cướp cò" ...
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Thẩm Thư Linh lấy từ trong kho bộ quần áo mà cô thu thập từ cho Cố Cẩn Mặc, đó nhét bộ đồ máy giặt.
Cố Cẩn Mặc lẽo đẽo theo cô, cô thao tác chiếc máy giặt tự động.
"Chiếc máy giặt trông vẻ giống với những loại ở bên ngoài nhỉ?"
Thẩm Thư Linh nhấn nút bắt đầu, máy giặt bắt đầu vận hành, lúc cô mới : "Em cũng rõ nữa, đồ đạc trong căn biệt thự đều là do gian tự trang .
Cái máy dùng sướng hơn bên ngoài nhiều. Chỉ cần bỏ quần áo là xong, nó sẽ tự động thêm bột giặt, giặt xong còn tự động sấy khô nữa. Quần áo lấy cứ mềm mại thế nào , em thấy còn thích hơn cả đồ phơi nắng nữa."
Máy giặt thị trường hiện nay đa đều là loại bán tự động, tự đổ nước phiền phức. những nhà điều kiện và địa vị thì hầu hết đều sắm máy giặt .
Nhà Thẩm Thư Linh cũng hai chiếc máy giặt. Theo lời dì giúp việc ở nhà thì tuy vẫn tự nước nhưng thực sự dùng hơn vò bằng tay nhiều, thời gian rảnh còn thể việc khác.
Cố Cẩn Mặc xổm xuống nghiên cứu chiếc máy giặt ngoại hình mắt và tính ứng dụng cao . Anh tò mò nó thiết kế như thế nào.
"Chúng sang nhà gỗ xem Tiểu Nguyệt Lượng thế nào , con bé lo cho lắm, cứ mong sớm tỉnh thôi." – Thẩm Thư Linh kéo Cố Cẩn Mặc ngoài.
Hai tới căn nhà gỗ.
Thẩm Thư Linh mỉm : "Tiểu Nguyệt Lượng giỏi lắm đấy, trong căn nhà gỗ là thuật trùng do con bé nuôi thôi, đây là địa bàn của nó đấy."
Nói xong, cô giơ tay gõ cửa nhà gỗ. Rất nhanh đó, cánh cửa Tiểu Nguyệt Lượng mở .
Vừa thấy bố ngoài cửa, cô bé lập tức reo lên vui sướng: "Oa, bố ơi, cuối cùng bố cũng tỉnh ! Bố thấy thế nào ạ? Có thấy trong khỏe khoắn hẳn lên ? Nước linh tuyền trong gian lắm đó, cơ thể bố vốn khỏe , giờ chắc chắn là còn khỏe hơn nữa!"
Cô bé hỏi dồn dập như s.ú.n.g liên thanh, giọng điệu vô cùng hưng phấn và vui vẻ.
Cố Cẩn Mặc tiến lên bế thốc cô bé lên.
Anh ôn tồn mỉm : "Bố thấy cơ thể bây giờ còn khỏe hơn cả lúc nữa, hiệu quả của nước linh tuyền đúng là tuyệt vời."
Nói xong, còn liếc Thẩm Thư Linh một cái, ánh mắt tràn ngập ý và sự dịu dàng.
Sự đổi của cơ thể thì nhận từ khi mở mắt . Mặc dù thể chất của luôn , nhưng do đặc thù công việc nên cũng ít ám tật.
Những vết thương cũ tuy ảnh hưởng lớn nhưng thỉnh thoảng vẫn phát tác, nhất là khi đang nhiệm vụ. Tuy nhiên, triệu chứng ám tật so với những khác thì thực sự nhẹ hơn nhiều .
Anh nhà lo lắng quá mức nên bao giờ nhắc tới chuyện .
Cố Cẩn Mặc hề rằng, nước uống ở nhà đều là nước linh tuyền mà Thẩm Thư Linh lấy từ gian. Nếu , với cường độ nhiệm vụ của , ám tật chỉ thể nặng hơn chứ tuyệt đối thể nhẹ hơn khác .
Sau khi ngâm nước linh tuyền , Cố Cẩn Mặc nhận thấy rõ ràng cơ thể mạnh mẽ hơn nhiều, thậm chí cả ngũ quan cũng trở nên nhạy bén hơn.
Anh dám tưởng tượng nếu nước linh tuyền khác thì sẽ gây chấn động lớn đến mức nào, càng dám nghĩ kẻ sẽ gì với Thư Linh!
Giờ đây Cố Cẩn Mặc thể thấu hiểu tại lúc Tiểu Nguyệt Lượng nghi ngờ . Nếu đổi là , cũng sẽ suy nghĩ đó. Anh bất cứ ai đến sự tồn tại của gian ...
Anh cũng cảm thấy cần giải thích một chút với Tiểu Nguyệt Lượng.
Cố Cẩn Mặc đặt Tiểu Nguyệt Lượng xuống đất xổm xuống, đôi mắt đen lánh như hạt nho của cô bé, nghiêm túc : "Tiểu Nguyệt Lượng, bố sẽ để ai gian , con cần lo lắng."
Tiểu Nguyệt Lượng chút ngại ngùng, bố là con bé tin tưởng bố nhỉ...
Cô bé vân vê hai đầu ngón tay: "Con cũng lo lắng lắm ạ, chỉ là con nghĩ công việc của bố chắc là sẽ cần đến gian, mà bố là quá mức nữa..."
"Tiểu Nguyệt Lượng, bố sẽ . Trong lòng bố, ai quan trọng bằng , con và Tinh Tinh cả. Không gian là bí mật của gia đình bốn chúng , ngay cả ông bà nội cũng nhé." – Cố Cẩn Mặc giữ vai cô bé, kiên định .
Đôi mắt Tiểu Nguyệt Lượng sáng rực lên, cô bé kìm mà hỏi dồn: "Thật ạ? Bố ơi, bố thực sự sẽ vì chuyện khác mà tiết lộ gian ngoài chứ?"
Trong lòng cô bé, Cố Cẩn Mặc là một cực kỳ chính trực và công minh. Mà quân nhân thì luôn cống hiến vô điều kiện cho tổ chức và đất nước, nên cô bé mới tự nhiên cho rằng bố sẽ khai báo chuyện gian.
Cố Cẩn Mặc gật đầu, giọng điệu trịnh trọng: "Tất nhiên là bố sẽ . Trong lòng bố, gia đình là quan trọng nhất, đó mới đến công việc, mới đến những và những việc khác."
"Vậy thì quá , thế là con, trai và thể mãi mãi ở bên bố !" – Tiểu Nguyệt Lượng nhào lòng Cố Cẩn Mặc, giọng điệu vui sướng tột cùng, nỗi lo lắng trong lòng cuối cùng cũng trút bỏ.
Cố Cẩn Mặc bế Tiểu Nguyệt Lượng lên bước trong nhà gỗ. Anh : "Nghe con nuôi nhiều thuật trùng lợi hại, bố tò mò lắm, bạn nhỏ Tiểu Nguyệt Lượng thể cho bố tham quan một chút nhỉ?"
"Tất nhiên là ạ!"
"Vậy thì phiền con giới thiệu cho bố nhé."
...
Chất giọng của Cố Cẩn Mặc vốn thiên về kiểu lạnh lùng, cứng rắn, nhưng khi chuyện với Tiểu Nguyệt Lượng, cố ý hạ tông giọng xuống cho mềm mỏng hơn để hòa hợp với tiếng của cô bé.
Thẩm Thư Linh ở cửa trong căn nhà gỗ. Người đàn ông với gương mặt lạnh lùng, sắc sảo đang bế tay một cô bé trắng trẻo, bụ bẫm. Cả hai đều nở nụ môi, bầu khí ấm áp tan chảy những nét nghiêm nghị gương mặt , tạo thành những quầng sáng dịu dàng lơ lửng trong trung.
Cô phiền thời gian riêng tư của hai cha con mà trực tiếp dịch chuyển tới chân núi để xem bầy thú và những cánh đồng thảo d.ư.ợ.c, lúa gạo đang trồng trong gian.
Cả gian rộng lớn vô tận, mãi thấy điểm dừng. Từ lúc cô gian cho đến nay, nó trải qua vài nâng cấp.
Đồ đạc bên trong gian gần như là lấy mãi hết, dùng mãi cạn.
Thẩm Thư Linh thầm nghĩ, giờ Cẩn Mặc chuyện cô gian, là cứ trực tiếp dùng đồ trong để kinh doanh nhỉ?
Còn về việc như thế nào thì hiện tại cô vẫn ý tưởng gì cả. Chủ yếu là đồ lấy từ gian luôn một nguồn gốc rõ ràng, nếu sẽ dễ phát hiện điều bất thường.
Tạm thời cô vẫn nghĩ cách giải quyết chuyện , là cứ hỏi xem phía Cẩn Mặc cao kiến gì .
Cô cũng thể để Cẩn Mặc quản lý gian giúp . Bình thường cô bận rộn công việc, khó thời gian nghiên cứu và sắp xếp gian một cách t.ử tế. Cẩn Mặc tuy cũng chẳng rảnh rang gì, nhưng ít cũng thể góp thêm chút sức lực.
Dù thì gian cũng là của cô, sẽ là của Tiểu Nguyệt Lượng, coi như Cẩn Mặc thuê cho hai con cô .
Nghĩ , Thẩm Thư Linh thử dùng ý nghĩ để mở quyền hạn gian cho Cố Cẩn Mặc. Việc thiết lập quyền hạn cho ngoài là chức năng mới đợt nâng cấp gian , đó cô chỉ thể thiết lập cho Tiểu Nguyệt Lượng mà thôi.
Sau khi cấp quyền và quản lý cho Cố Cẩn Mặc, cô nghĩ ngợi một lát cũng cấp luôn quyền đó cho Tinh Tinh.
Như , cả gia đình bốn bọn họ đều thể gian một cách độc lập. Không gian chính là chỗ dựa và cũng là đường lui của cả nhà.
Đợi Cố Cẩn Mặc và Tiểu Nguyệt Lượng từ trong nhà gỗ , Thẩm Thư Linh liền đem chuyện mở quyền hạn cho hai cha con .
"Tuyệt quá! Nếu trai cũng thể tự gian, chắc chắn sẽ vui sướng đến phát điên mất!" – Tiểu Nguyệt Lượng áp hai tay má, vô cùng hạnh phúc.
Ba ở trong gian lâu, Thẩm Thư Linh nhanh ch.óng dắt một lớn một nhỏ rời . Dù hiện tại vẫn đang ở bệnh viện, cần thận trọng một chút.
Ngoài cửa sổ bệnh viện, màn đêm đặc quánh. Thẩm Thư Linh cởi giày cho Tiểu Nguyệt Lượng, để cô bé xuống giường bệnh bên cạnh ngủ. Cố Cẩn Mặc bên mép giường kể chuyện cho con gái .
Tiểu Nguyệt Lượng nhanh ch.óng chìm giấc ngủ. Thẩm Thư Linh hôn nhẹ lên vầng trán trắng ngần của con, đó mới cùng Cố Cẩn Mặc giường bệnh bên cạnh.
Cố Cẩn Mặc ôm lấy cô xuống. Cô tựa tấm lưng mảnh mai l.ồ.ng n.g.ự.c nóng hổi của , dễ dàng thấy tiếng tim đập phần nhanh của .
"Thư Linh..." Cố Cẩn Mặc khẽ gọi một tiếng, trái tim mãi vẫn thể bình lặng.
Thẩm Thư Linh khẽ đáp lời, đan tay bàn tay to lớn của . Hơi ấm lan tỏa khiến hai dường như cảm nhận tâm tư của đối phương.
"Anh... đây từng mơ, hình như thấy gian . Anh thấy em bế các con một hồ nước..." Cố Cẩn Mặc , giọng điệu mang theo vài phần nghi hoặc.
Không hiểu luôn cảm thấy nơi đó chính là gian, nhưng lúc nãy trong, thấy chỗ nào suối nước, lẽ là do bản tìm thấy.
Nghĩ , thấy và Thư Linh vốn tâm linh tương thông từ sớm. Anh, cô và các con định sẵn là ở bên .
Nghĩ đến đây, Cố Cẩn Mặc kìm mà ôm c.h.ặ.t Thẩm Thư Linh lòng. Trái tim ngập tràn cảm xúc, nhưng cũng chút nhói đau.
Kiếp , cuộc đời của Thư Linh và các con quá ngắn ngủi, thậm chí Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh còn cơ hội chào đời. Càng nghĩ lòng càng đau, càng thấy kết cục của nhà Thẩm Hoài Sơn vẫn còn quá nhẹ nhàng.
Nghe Cố Cẩn Mặc , Thẩm Thư Linh lộ vẻ ngạc nhiên: "Trước khi nâng cấp, trong gian đúng là một hồ nước, đó chính là suối linh tuyền ban đầu."
Không ngờ cảnh tượng trong gian xuất hiện trong giấc mơ của Cẩn Mặc...
Trong màn đêm, sắc mặt Cố Cẩn Mặc khựng , đó là niềm vui sướng: "Thư Linh, với em đúng là duyên trời định. Nếu , chẳng mơ thấy em và các con, còn thấy trong gian nữa."
Giọng điệu đầy phấn khích, nhịp tim đập nhanh liên hồi như thể chuyện gì đó vô cùng trọng đại xảy .
Nghe tiếng tim đập nhanh như đua tốc độ của Cố Cẩn Mặc, Thẩm Thư Linh nhịn mà mỉm .
Cô khẽ đáp lời : "Em cũng cảm thấy chúng là định mệnh của . Nếu , em chẳng về khi phát hiện chân tướng, càng thể nối tiền duyên với ."
Cố Cẩn Mặc ôm c.h.ặ.t lấy cô, lực tay mạnh như thể sợ cô sẽ đột ngột biến mất.
"Thư Linh, tuyệt đối sẽ để em giống như nữa..."
Giọng đàn ông rầu rĩ, những lời cùng thậm chí còn nghẹn thành câu. Lúc giường, bắt đầu bình tâm tất cả những chuyện xảy đêm nay, mới muộn màng cảm thấy sợ hãi.
Anh sợ đ.á.n.h mất Thư Linh và các con một nữa, sợ chuyện kiếp lặp , sợ bản vẫn đủ năng lực để bảo vệ họ thật ...
Anh dám tưởng tượng những tổn thương mà Thư Linh và các con gánh chịu ở kiếp , càng thể chấp nhận việc đó xảy thêm một nào nữa.
Cảm xúc hoảng loạn dần nhấn chìm lấy , chỉ ôm c.h.ặ.t trong lòng để xoa dịu tâm trạng.
Thẩm Thư Linh nhận sự bất thường của Cố Cẩn Mặc, cô nhẹ nhàng an ủi: "Lần ngay từ đầu khác . Em theo gia đình Thẩm Tuyết đến Hong Kong, cũng những chuyện đó với các con, em vẫn đang ở bên mà..."
Thật ngờ đàn ông căng thẳng đến .
Cố Cẩn Mặc khẽ đáp: "Phải, khác , còn giống nữa."
Trong bóng tối, giọng của dịu dàng, nhưng ánh mắt sâu thẳm như một vòng xoáy thấy đáy...
Nhà Thẩm Hoài Sơn và Thẩm Tuyết vẫn còn đó, dù đang ở bệnh viện nhưng vẫn là những mối nguy tiềm tàng. Lệ Bắc Thần mà Thư Linh nhắc tới vẫn đang nhởn nhơ ở Hong Kong, còn Chu Hướng Dương dù bắt nhưng cuối cùng cũng sẽ thả .
Có quá nhiều biến khó lường ở bên ngoài. Vì sự an của Thư Linh và các con, để bi kịch kiếp lặp , tìm cách giải quyết triệt để những kẻ .
Thẩm Thư Linh tưởng Cố Cẩn Mặc bình tâm , cô bèn tiếp suy nghĩ của .
"Cẩn Mặc, thấy chúng thể tận dụng gian để kinh doanh gì ? Trước đây vì tình hình cho phép, em dám gì lớn, cũng sợ ngoài phát hiện điều bất thường."
Cố Cẩn Mặc nén những toan tính trong lòng, khẽ hỏi: "Em kinh doanh gì? Hay là em gì?"
Thẩm Thư Linh thầm khen thông minh, cô : "Em mở bộ quyền hạn gian cho . Lúc nào rảnh thể kiểm tra xem trong đó gì, tính xem tận dụng gì để kinh doanh, chứ để đống đồ đạc đó thì phí quá."
" nếu thấy việc dùng gian để kinh doanh gì nguy hiểm thì cũng đừng gượng ép nhé."
Họ sẽ Tiểu Nguyệt Lượng, con bé còn con cháu đời nữa. Cô nhân lúc còn sức thì phát triển sự nghiệp kinh doanh, nhất là tạo dựng một sản nghiệp gia tộc.
Cố Cẩn Mặc hiểu ý cô: "Lần nhiệm vụ thương nặng, cấp chắc chắn sẽ cho nghỉ phép dài ngày để tĩnh dưỡng. Trong thời gian , sẽ nghiên cứu xem nên kinh doanh thế nào."
Anh nghĩ thể tìm hiểu kỹ, nếu việc lớn thì buôn bán nhỏ cũng , hoặc là nghiên cứu thấu đáo đồ đạc trong gian, mang ngoài cũng kiếm tiền.
Ví dụ như chiếc máy giặt trong căn biệt thự , cảm thấy nếu chế tạo thì chắc chắn sẽ bán chạy hơn hẳn loại bán tự động bây giờ.
Thậm chí chỉ cần sản xuất các linh kiện chính thôi, lập dây chuyền bán linh kiện cũng là một cách?
Thẩm Thư Linh ý kiến gì, cô vốn nhiều thời gian, việc nghiên cứu kinh doanh từ gian chỉ thể trông cậy Cẩn Mặc và hai đứa nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-683-ca-nha-cung-vao-khong-gian.html.]
Hai vợ chồng trò chuyện đến gần bốn giờ sáng mới dần chìm giấc ngủ, một mạch đến tận mười hai giờ trưa hôm . Trong lúc đó, bác sĩ và y tá kiểm tra phòng, thấy cả nhà ba đang ngủ say nên nhẹ nhàng lui ngoài.
Họ còn tâm lý treo thêm một tấm biển "Xin đừng phiền".
Tiểu Nguyệt Lượng cũng ngủ muộn nên bé ngủ còn say hơn cả bố . Mãi đến một giờ chiều, cô bé mới tỉnh dậy.
Thẩm Thư Linh và Cố Cẩn Mặc giường bệnh ăn bánh bao, bàn còn canh xương bò và món gà hầm nấm thơm nức mũi.
Những thứ đều lấy từ trong gian . Lợi ích của việc công khai gian thể hiện rõ, cả nhà thể cùng ăn những món ngon lành.
"Tiểu Nguyệt Lượng, con tỉnh ?" Thẩm Thư Linh mỉm cô con gái nhỏ đôi má đỏ hây hây vì ngủ say.
Tiểu Nguyệt Lượng dụi dụi mắt, ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức trong phòng, bé nhịn mà nuốt nước miếng, cất giọng ngọng nghịu: "Mẹ ơi, bố ơi, hai đang ăn gì mà thơm thế ạ..."
Bụng con bé cũng đói .
Cố Cẩn Mặc đặt bát canh xuống, dậy tới giường bệnh bên cạnh, lấy quần áo từ trong gian cho Tiểu Nguyệt Lượng để bé tự mặc .
"Mặc quần áo xong đây ăn cơm nào." Thẩm Thư Linh múc cho cô bé một bát canh.
Cả nhà ba cùng ăn một bữa thật ngon. Đợi Cố Cẩn Mặc thu dọn bát đĩa cho máy rửa bát trong gian xong, Thẩm Thư Linh mới mở cửa phòng bệnh.
Vừa liếc hành lang, cô suýt chút nữa thì giật .
Chỉ thấy ngoài hành lang đầy , bác sĩ và y tá mặc áo blouse trắng, quân nhân mặc quân phục xách theo quà cáp và giỏ hoa quả, cả những bác sĩ từ nơi khác chạy đến.
Cả hành lang đến ba bốn chục . Dẫn đầu là Kỳ Lão và Lý Xương Đức, thấy cô , họ liền vội vàng hỏi han: "Thư Linh, cháu ? Tình hình Đoàn trưởng Cố thế nào? Có cần chúng giúp một tay ?"
Cao Ngọc cùng chị em Liễu Nhạc và Liễu Thanh Hòa lui phía một chút, cũng đang mong chờ Thẩm Thư Linh, ánh mắt ai nấy đều đầy vẻ lo lắng.
Họ đến từ sáng sớm, nhưng khi tới cửa phòng bệnh thấy treo biển nên cứ ngỡ Thẩm Thư Linh vẫn đang chữa trị cho Cố Cẩn Mặc, dám quấy rầy mà chỉ đợi bên ngoài.
Sau đó thêm ít tới, thấy biển treo cửa phòng, tất cả đều tự giác chờ ngoài hành lang.
Đợi mãi, chẳng mấy chốc ngoài cửa tập trung đông đúc như . Trong đó, những đồng đội, bạn bè quan tâm đến bệnh tình của Cố Cẩn Mặc, cũng những tìm đến vì y thuật của Thẩm Thư Linh, tận mắt chứng kiến tài nghệ của cô.
Thậm chí một tin vỉa hè nên đặc biệt đến để xem mặt Tiểu Nguyệt Lượng, đứa bé ba tuổi lợi hại vô cùng.
Còn nhỏ tuổi mà chế ngự thuật trùng, thuật lãnh đạo cũng là do cô bé giải.
Thẩm Thư Linh đưa mắt lướt qua mấy chục con , đó mới : "Cẩn Mặc tỉnh , nhưng mà chuyện là ..."
Nếu là đến thăm Cẩn Mặc thì ngần e là quá đông .
"Khụ khụ, sư thúc, cô cứ đưa nhà và bạn bè thăm Đoàn trưởng Cố , chúng đợi ở ngoài thêm một chút cũng ..." Kỳ Lão vốn tinh ý, lập tức nhường đường cho nhóm Cao Ngọc .
Ông nôn nóng đến đây từ tờ mờ sáng để chiêm ngưỡng bản lĩnh của sư tổ và Tiểu Nguyệt Lượng, ai dè đợi từ sáng đến tận chiều thế , nên cũng chẳng nề hà gì việc chờ thêm lát nữa.
Ai bảo sư tổ là thần y cơ chứ...
Thẩm Thư Linh gật đầu, cô với các nhân viên y tế lưng Kỳ Lão: "Làm phiền đợi thêm một chút."
Cô đại đa những đến để nắm rõ tình hình của nhóm Cẩn Mặc, khi lát nữa còn họp.
Đội ngũ y bác sĩ chờ bên ngoài đương nhiên ý kiến gì, vội vàng hiệu mời nhà .
Thẩm Thư Linh đưa nhóm Cao Ngọc phòng bệnh. Cố Thành Châu xách theo một chiếc cặp l.ồ.ng, bên trong đựng canh do dì Ngô dậy sớm hầm để tẩm bổ cơ thể.
Trên tay Cao Ngọc và An An cũng cầm theo đồ, là nhân sâm t.h.u.ố.c bổ đem tới cho Cố Cẩn Mặc. Chị em Liễu Nhạc và Liễu Thanh Hòa thì khỏi , mua sắm túi lớn túi nhỏ nhiều thứ.
Sáng nay họ mới tin Cố Cẩn Mặc thương, Cao Ngọc bảo viện là vội vàng mua đồ bổ chạy đến ngay.
"Bố ơi, bố khỏi ạ?" Tinh Tinh chạy đến bên giường bệnh, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ lo lắng cho sức khỏe của bố.
Hôm qua chú lái xe tuy tình trạng của bố định nhưng vẫn tỉnh , nên sáng sớm nay bé dậy để đợi bà nội đưa đến đây. Giờ thấy bố tỉnh, bé vui lắm.
trong lòng vẫn còn chút lo lắng.
Cao Ngọc sắc mặt hồng hào, hề lộ vẻ thương của Cố Cẩn Mặc, trong lòng một nữa bái phục y thuật của con dâu .
Thư Linh nhà bà đúng là giỏi thật, căn bệnh mà bao nhiêu danh y ở Bắc Kinh bó tay, cô tới chữa khỏi ngay, sự khác biệt thật quá rõ ràng.
Cố Cẩn Mặc bế Tinh Tinh đặt lên giường bệnh : "Mẹ con giỏi lắm, chữa khỏi bệnh cho bố . Con xem, giờ bố khỏe mạnh, sắc mặt cũng nữa."
Nói xong, còn nắm tay Tinh Tinh để bé nắn thử bắp tay , cho con trai cảm nhận là thực sự bình phục.
Tinh Tinh nắn nắn cơ bắp của bố, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên quan sát kỹ sắc mặt . Trông bố chẳng khác gì lúc bình thường, thậm chí bé còn thấy bố tinh hơn hẳn, giống một bệnh.
"Là con dùng Tiểu Hồng để chữa bệnh cho bố đấy ạ." Tiểu Nguyệt Lượng ưỡn n.g.ự.c nhỏ nhắc nhở rằng cũng công lớn.
Mẹ giỏi, mà cô bé cũng giỏi.
Tinh Tinh em gái, đôi mắt sáng rực, ngần ngại giơ ngón tay cái tán thưởng: "Tiểu Nguyệt Lượng, em siêu thật đấy."
Cậu bé từ lâu là em gái cừ, em là gian lựa chọn, đương nhiên là giỏi .
Làm trai, bé chỉ cần bảo vệ cho em gái là .
Được trai khen ngợi, Tiểu Nguyệt Lượng cảm thấy trong lòng ngọt ngào vô cùng.
Liễu Thanh Hòa khỏi thốt lên: "Không ngờ Tiểu Nguyệt Lượng giỏi đến thế."
Mới ba tuổi chữa bệnh cứu , mà còn bệnh vặt thông thường nữa chứ.
Lúc nãy ở cửa, họ các nhân viên y tế kể sơ qua về tình hình của Cố Cẩn Mặc, tất nhiên cũng về tài năng của Thẩm Thư Linh và vai trò quan trọng của Tiểu Nguyệt Lượng.
Cả nhà Liễu Nhạc xong ai nấy đều vô cùng kinh ngạc. Ai mà ngờ một đứa trẻ đáng yêu như Tiểu Nguyệt Lượng bản lĩnh lớn đến .
Nghe đây cô bé còn từng chữa bệnh cho lãnh đạo, chuyện dù đặt ở cũng đủ để hãnh diện cả đời.
Nghe Liễu Thanh Hòa khen, Tiểu Nguyệt Lượng liền chẳng thèm khiêm tốn mà đáp ngay: "Tiểu Hồng của cháu lợi hại lắm nhé, cái gì nó cũng ăn hết, nó ở đây là sợ gì cả!"
Tiểu Hồng của bé là một.
"Tiểu Nguyệt Lượng tất nhiên là giỏi nhất ." Liễu Nhạc khen ngợi, gia đình ông luôn nuôi dạy trẻ nhỏ theo kiểu khuyến khích như .
Cố Thành Châu đến bên giường bệnh hỏi Cố Cẩn Mặc cảm thấy thế nào, mỉm cho gần như bình phục .
Mọi thêm một cái nể phục đối với Thẩm Thư Linh. Liễu Thanh Hòa và Liễu Thanh Mộc còn tò mò kéo tay Tiểu Nguyệt Lượng đòi xem Tiểu Hồng cho bằng .
Căn phòng bệnh trở nên nhộn nhịp vui vẻ, còn bầu khí nặng nề như họ tưởng tượng lúc ban đầu.
Cao Ngọc lo lắng cho con trai xong bắt đầu kéo Thẩm Thư Linh sang quan tâm, dặn cô đừng việc quá sức, bảo cô về nhà nghỉ ngơi một chút, đừng cứ ở đây chăm sóc Cố Cẩn Mặc mãi, sức khỏe của bản mới là quan trọng nhất.
Thẩm Thư Linh mỉm đồng ý. Nhân lúc đang rảnh rỗi, cô còn sang phòng bệnh bên cạnh thăm ba đồng đội của chồng. Cả ba đều hồi phục , giờ chỉ còn chờ xử lý triệt để thuật trùng trong nữa thôi.
"Về cơ bản là khỏi , nếu yên tâm các thể kiểm tra xem các chỉ bình thường ," Thẩm Thư Linh với ba như .
Một đang giường bệnh hì hì : "Bác sĩ Thẩm, chúng tin tưởng cô tuyệt đối, cần kiểm tra ."
" bác sĩ Thẩm, chúng tin cô mà," một khác cũng phụ họa. Lúc mấy bọn họ mới khiêng bệnh viện đều nghĩ sắp mất mạng đến nơi , ai ngờ bác sĩ Thẩm đến là họ lập tức khỏe ngay.
Bây giờ họ tin tưởng bác sĩ Thẩm vô điều kiện.
Một trong đó đề nghị: "Bác sĩ Thẩm, nếu chúng khỏi thì là cho chúng xuất viện luôn . Cứ ở lỳ trong bệnh viện thế lãng phí tài nguyên quá, chi bằng nhường giường bệnh cho những thực sự cần."
Cả ba đồng chí đều nghĩ cho quần chúng, cũng nhanh ch.óng trở về đơn vị để việc và huấn luyện. Đây chính là đặc thù của lính, gây phiền hà cho khác, luôn suy nghĩ cho lợi ích của nhân dân.
Thẩm Thư Linh mỉm ngăn cản: " là cơ bản khỏi, chứ bảo các bình phục. Thuật trùng các vẫn còn một phần nhỏ loại bỏ, đợi chỉ thị cấp mới thể giúp các xử lý triệt để. Trong thời gian , các vẫn tiếp tục viện."
Phải xem phía bố cô bao giờ mới tìm . Tiểu Nguyệt Lượng đó trao đổi với Tiểu Hồng, nhưng tạm thời vẫn thông tin gì hữu ích.
Cô dự định bảo Tiểu Nguyệt Lượng tìm lúc nào đó chuyện với Tiểu Hồng xem .
Ba lính lộ vẻ mặt "hóa là ". Một ngẫm nghĩ hỏi: "Vậy bác sĩ Thẩm , nếu chúng rời khi xử lý triệt để, đến lúc cần thì ?"
Sợ Thẩm Thư Linh hiểu lầm, vội bổ sung: "Chủ yếu là thấy cơ thể hiện giờ bình phục , cứ ở đây cũng chẳng việc gì . Nếu về quân khu thì còn thể huấn luyện hoặc việc gì đó."
" đấy, thấy cũng lý. Bình thường chúng huấn luyện quen , giờ cứ bắt nghỉ ngơi thế , đúng là quen chút nào," một khác cũng tán thành.
Gương mặt ba họ đều nở nụ , trông vẻ ngố.
Thẩm Thư Linh họ thì ngăn cản nữa: "Như cũng , đến lúc đó sẽ thông báo cho các . Nhớ là khi báo cáo với Trung đoàn trưởng của các đấy."
Việc cho ba họ trở về đơn vị cô quyết định , vẫn để Cố Cẩn Mặc phê duyệt.
Nhắc đến Cố Cẩn Mặc, ba vội vàng hỏi: "Bác sĩ Thẩm, Trung đoàn trưởng của chúng tỉnh ạ?"
Vừa nãy mải chuyện, suýt chút nữa họ quên béng mất chuyện của Trung đoàn trưởng Cố...
"Tỉnh , các thể sang thăm ," Thẩm Thư Linh mỉm .
Nghe , khi chào cô một tiếng, ba họ liền chạy vèo sang phòng bên cạnh. Nhìn tốc độ đó là họ sốt sắng đến nhường nào.
Họ là ba xuất sắc nhất mà Cố Cẩn Mặc dẫn dắt khi đến quân khu Bắc Kinh. Cả nhóm cùng thực hiện nhiệm vụ mấy , trong quá trình huấn luyện và tác chiến bình thường tự nhiên hình thành nên tình đồng chí sinh t.ử.
Đặc biệt là , trong quá trình nhiệm vụ, để bảo vệ ba bọn họ, Cố Cẩn Mặc mạo hiểm chấp nhận chịu đựng phần lớn sát thương.
*
Một tuần .
Đêm tối mịt mù, gió lạnh lùa thẳng trong ngõ nhỏ. Cố Phong Quốc trong chiếc xe bám đầy bụi bặm gốc cây, gặm màn thầu quan sát. Thỉnh thoảng một chiếc taxi chạy ngang qua.
Sau thời kỳ cải cách mở cửa, những chút tiền nhàn rỗi và mối quan hệ bắt đầu tìm cách kiếm tiền. Lái taxi là một công việc , tài xế taxi thời bấy giờ đều thuộc nhóm thu nhập cao.
"Thưa Thủ trưởng, bây giờ hai giờ sáng , chắc đó vẫn tới . Hay là Ngài cứ về , để ở đây canh chừng là ," Tiểu Vũ bên cạnh cẩn thận lên tiếng đề nghị.
Chỉ là một tên lùn Nhật Bản thôi thì đáng để Thủ trưởng đích tới đây phục kích. Cứ để cấp bắt Thủ trưởng đến thẩm vấn cũng mà.
Cố Phong Quốc nuốt miếng màn thầu trong miệng xuống, ánh mắt vẫn luôn dán c.h.ặ.t một khu đại tạp viện cách đó xa. Ông xua xua tay: "Nếu hôm nay tên đó vẫn động tĩnh gì, e là chúng xác định sai mục tiêu . Hãy nhanh ch.óng liên lạc với ở thành phố bên cạnh, bảo họ tiếp tục rà soát."
Sau mấy ngày rà soát, hiện tại khả nghi nhất ở Bắc Kinh là một đàn ông sống tại đây. Theo tài liệu, đàn ông mới thuê phòng lâu, tiếng Hoa lưu loát nhưng vẫn thể là nước ngoài.
Bên ngoài, gã là thương nhân đến đầu tư, nước Hồi. qua điều tra thì đối phương nước Hồi, tuy gã cũng bay từ bên đó sang và giấy tờ của nước đó, nhưng cái giọng "hải hải hải" lúc bình thường chẳng giống nước Hồi chút nào.
Tiểu Vũ dám khuyên Thủ trưởng nữa, cúi đầu bức ảnh trong tay. Đó là một đàn ông trung niên mặc vest giày da, đeo kính, dáng thấp bé, ánh mắt xảo quyệt, còn để ria mép hình chữ bát, giống với ấn tượng rập khuôn về Nhật Bản.
Mấy bọn họ cùng Thủ trưởng mai phục ở đây suốt hai ngày qua, nhưng tuyệt nhiên phát hiện điểm nào khả nghi ở tên . Ngày nào gã cũng mặc vest chỉnh tề về nhà, thỉnh thoảng còn uống rượu với khác, trông chẳng khác gì một thương nhân đàng hoàng.
Chẳng lẽ đối phương thật sự vấn đề gì ?
Khi phía chân trời bắt đầu hửng sáng, Cố Phong Quốc dụi dụi đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, sang với Tiểu Vũ và mấy khác: "Các cứ tiếp tục canh chừng ở đây, về quân khu một chuyến."
Lại một đêm nữa thu hoạch gì, ông về hỏi xem tiến độ ở những nơi khác như thế nào .
Nghe tin ông sắp , Tiểu Vũ thầm thở phào nhẹ nhõm. Lão Chu ở hàng ghế chủ động đề nghị: "Thủ trưởng, là để đưa Ngài về nhé!"
"Không cần , các cứ ở đây canh giữ cho , đừng bỏ sót bất kỳ kẻ khả nghi nào," Cố Phong Quốc dặn dò, nhưng trong lòng cho rằng xác suất tên là kẻ hại Cẩn Mặc và các vị lãnh đạo là cao.
Tuy nhiên, phận của đối phương chắc chắn vấn đề, lát nữa vẫn sai điều tra kỹ mới .
Ông đẩy cửa chiếc xe bám đầy bụi bước xuống, quấn c.h.ặ.t chiếc áo khoác rảo bước con đường đang dần sáng rõ.
Lúc là sáu giờ sáng, đường bắt đầu lác đác đạp xe qua, cả thành phố Bắc Kinh đang từ từ thức giấc...
Một cơn gió lạnh thổi qua các con phố lớn ngõ nhỏ, Cố Phong Quốc cảm nhận cái se lạnh mặt, thấy cả cũng tỉnh táo hơn đôi chút.
lúc , ở một góc phố, một ông lão đầu bù tóc rối đang lom khom tới, tay kéo theo một chiếc bao tải. Ông râu ria lởm chởm, dáng thấp bé, cúi gằm mặt trông vẻ khá tội nghiệp.
Cố Phong Quốc sờ túi áo, bên trong vẫn còn sót hai cái màn thầu. Theo bản năng, ông bước thẳng về phía ông lão đó.
"Lão đại ca, cái cho ông ," ông tới mặt ông lão nhặt rác, đưa hai cái màn thầu trong tay .
Với mức sống trong nước hiện nay, lương thực vẫn là thứ đáng giá.
Ông lão chặn đường, cúi đầu, dường như sững vài giây mới đưa tay nhận lấy màn thầu. ông chẳng chẳng rằng, cứ thế vòng qua ông mà mất.
Cố Phong Quốc cũng để tâm, vội vã về phía nơi để xe đạp. Ông nhanh ch.óng về quân khu một chuyến.
Phía bên , ông lão theo bóng lưng ông sải bước rời thì dừng bước, trong đôi mắt đầy vẻ sương gió hiện lên vài phần mỉa mai và chán ghét.
Lão khẽ c.h.ử.i một câu: "Bát-ca."
Lão quan sát xung quanh, xác định ai mới đến góc tường gần đó, tùy tay ném hai cái màn thầu .
"Đen đủi thật!"
Lần lão bằng tiếng Hoa, phát âm chuẩn, thật kỹ mới nhận lão giọng nước ngoài.
Ném màn thầu xong, ông lão mở chiếc bao tải tay một cái. Bên trong là mấy chiếc bình lớn đen thui, rõ đựng thứ gì, nhưng kèm theo đó là từng luồng mùi vị quái dị bốc .
Mùi vị những khiến ông lão thấy buồn nôn, ngược lão còn ghé sát mặt bao tải hít một thật sâu, đó mới buộc bao .
Ông lão tiếp tục kéo bao tải , trông chẳng khác gì những ông lão nhặt chai lọ rác thải bình thường. Lão lách trong ngõ hẻm, thỉnh thoảng dừng nghỉ một lát bên lề đường, trông như đang thật sự nhặt chai lọ ...
Phía bên .
Cố Phong Quốc về đến quân khu là bảy giờ rưỡi sáng. Ông dùng điện thoại bàn liên lạc với mấy tiểu đội khác để hỏi thăm tình hình, nhưng câu trả lời nhận đều là tiến triển gì cả.
Ông đặt ống xuống, tâm trạng chút nặng nề.
Đã một tuần trôi qua mà vẫn bất kỳ đột phá nào. Nếu do xác định sai hướng thì tức là đám Nhật ẩn náu quá sâu trong nước. Càng ẩn náu kỹ thì càng chứng tỏ đối phương sắp xếp từ lâu, thế lực vô cùng thâm căn cố đế...
Chỉ mới nghĩ đến đó thôi khiến ông bừng bừng giận dữ.
Ông khỏi nhớ tới sự kiện đ.á.n.h cắp đơn t.h.u.ố.c trong nước một năm , những vụ thu mua đơn t.h.u.ố.c rầm rộ đó đều chỉ thẳng về phía thế lực nước ngoài.
Vụ án đơn t.h.u.ố.c đó cuối cùng thể tiếp tục điều tra nữa, vì liên quan đến nước ngoài nên tạm thời cách nào khiến các quốc gia liên quan phối hợp điều tra, mà bọn chúng cũng sẽ đời nào hợp tác.
Vụ án đó cuối cùng gác ...
Hồi đó ông còn đặc biệt tìm gặp những đồng đội và cảnh sát phụ trách vụ án , họ cùng phân tích động cơ vụ án, đều cho rằng chuyện là do đám Nhật giở trò, nhiều bằng chứng đứt đoạn cũng chỉ thẳng về phía bên đó.
Bao gồm cả những vị thầy t.h.u.ố.c Đông y mất tích cũng liên quan đến vụ án , chỉ tiếc là thể truy cứu đến cùng.
Cố Phong Quốc day day huyệt thái dương, trong đầu tràn ngập những chuyện về vụ án. Cẩn Mặc đám Nhật đó hãm hại, mà Thư Linh là một bác sĩ Đông y thể thiếu của Hoa Quốc.
Nếu như vụ đơn t.h.u.ố.c và các bác sĩ Đông y mất tích đây thật sự là do đám Nhật thao túng, thì mục đích cuối cùng của việc Cẩn Mặc thương , liệu là nhắm Thư Linh ...
Đôi lông mày của Cố Phong Quốc càng nhíu c.h.ặ.t hơn, nhịp tim cũng ngày một nhanh, một cảm giác kinh hãi lan tỏa khắp .
Ông trong văn phòng bao lâu, cho đến khi chiến sĩ cảnh vệ gõ cửa: "Thưa Thủ trưởng, bác sĩ Thẩm đến ạ."
Cố Phong Quốc bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, ông giơ tay xua làn khói t.h.u.ố.c lá còn vương trong khí, dậy mở cửa sổ để khói tản bớt ngoài.
Sau đó ông mới chỉnh đốn trang phục, : "Cho cô ."
Ngay đó, Thẩm Thư Linh dẫn theo Tiểu Nguyệt Lượng đang mặc chiếc váy nhỏ màu hồng bước , sắc mặt hai con đều vô cùng rạng rỡ.
Trong một tuần qua, họ sống thoải mái. Cả nhà bốn cứ hễ thời gian rảnh là trong gian chơi đùa, cùng khám phá và ăn uống trong đó.
Thẩm Thư Linh cũng nhân chuyện của Cố Cẩn Mặc mà tranh thủ nghỉ ngơi, bảy ngày nay cô mấy bận tâm đến việc ở viện nghiên cứu bệnh viện, cứ mặc sức ở bên gia đình trong gian.
Thấy Tiểu Nguyệt Lượng cũng đến, Cố Phong Quốc vội vàng cầm lấy tập tài liệu bàn, phẩy phẩy để xua nốt làn khói t.h.u.ố.c còn sót ngoài cửa sổ.
"Ông nội, ông hút t.h.u.ố.c ," Tiểu Nguyệt Lượng nghiêng cái đầu nhỏ, chẳng nể mặt ông chút nào.
Cố Phong Quốc chút lúng túng. Bình thường ông gần như hút t.h.u.ố.c, một là vì Cao Ngọc thích, chê hôi, hai là vì trong nhà trẻ con, ông lũ trẻ sống trong môi trường khói t.h.u.ố.c mù mịt.
Vừa nãy hút t.h.u.ố.c thật sự là vì ông cần lấy bình tĩnh, hoặc giả là cần suy nghĩ tập trung hơn, ông cũng ngờ là Tiểu Nguyệt Lượng tới.
"Khụ khụ, là ông nội đúng, ông hút nữa nhé, Tiểu Nguyệt Lượng?" Vẻ mặt Cố Phong Quốc ôn hòa, khác hẳn với hình ảnh nghiêm nghị thường ngày của ông.
Đừng vẻ ngoài bình thường vẻ lầm lì ít , nhưng khi đối mặt với Cao Ngọc và lũ trẻ, ông ôn hòa, thậm chí dùng từ dịu dàng cũng quá lời.
Tiểu Nguyệt Lượng là một cô bé hiểu chuyện, ông nội , cô bé lập tức bày tỏ sự thông cảm: "Chỉ cần ông nội hút t.h.u.ố.c mặt nhà và các bạn nhỏ thì thực cũng ạ. Cháu là lo cho sức khỏe của ông thôi, chất ni-cô-tin hại cho cơ thể lắm, còn gây nghiện nữa."
" nếu ông nội gặp chuyện gì phiền lòng quá thì cũng thể hút một chút ạ."
Cô bé năng đầu đuôi, tính logic mạnh, thậm chí ngay cả một thuật ngữ chuyên môn như "ni-cô-tin" mà cô bé cũng .
Cố Phong Quốc bỗng thấy càng thêm hổ.
Thẩm Thư Linh kịp thời lên tiếng giải vây cho bố chồng: "Bố, con và Tiểu Nguyệt Lượng qua đây là vì chuyện thuật trùng trong Cẩn Mặc và các đồng đội của . Mấy ngày nay Tiểu Nguyệt Lượng tích cực trao đổi với Tiểu Hồng, chuyện cũng một vài tiến triển ."
Vừa cô , Cố Phong Quốc cũng chẳng còn tâm trí mà lúng túng hổ nữa, ông vội vàng hỏi han: "Tiểu Nguyệt Lượng, khi trao đổi với Tiểu Hồng cháu thông tin gì ? Nói cho ông nội với."
Trong giọng tràn đầy sự kỳ vọng.
Thực sự là trong suốt một tuần qua chuyện đều chút tiến triển nào, ông cũng nhanh ch.óng tìm bước đột phá.
Tiểu Nguyệt Lượng cất giọng non nớt : "Tiểu Hồng bảo với cháu là kẻ hại bố và các chú đồng đội của bố hiện đang ở ngay trong thành phố Bắc Kinh thôi ạ. Nếu ông nội tìm thì cứ ở trong Bắc Kinh là sẽ tìm thấy."
Cô bé hỏi hỏi Tiểu Hồng nhiều , hỏi đến mức Tiểu Hồng phát cáu mới thôi. Bây giờ Tiểu Hồng đang giận thèm để ý đến cô bé nữa ...
Nghĩ thấy cũng , lẽ nên cứ hỏi Tiểu Hồng mãi như , nhưng nếu hỏi kỹ thì trong lòng cô bé cứ thấy yên. Không là cô bé tin tưởng Tiểu Hồng, mà chỉ vì chuyện liên quan đến bố của .
Trong lòng cô bé vô cùng căng thẳng nên mới lặp lặp câu hỏi với Tiểu Hồng như thế.
Cố Phong Quốc Tiểu Nguyệt Lượng thì nét mặt trở nên nghiêm túc, ông hỏi: "Tiểu Nguyệt Lượng, Tiểu Hồng thật sự như ?"
Tuy rằng tin tưởng cháu gái, nhưng ông vẫn cần xác nhận một nữa.
Tiểu Nguyệt Lượng gật đầu: "Tất nhiên là thật ạ! Con hỏi Tiểu Hồng nhiều , Tiểu Hồng đều kẻ đó vẫn còn ở Kinh thành. Tiểu Hồng còn bảo cực kỳ hống hách, xa lắm, nhiều việc ác!"
Đó chính là những thông tin mà Tiểu Hồng truyền cho cô bé. Lúc mới tiếp nhận, cô bé cũng cảm thấy vô cùng thần kỳ, ngờ Tiểu Hồng thể kể chi tiết đến thế.
Tiểu Hồng còn những con thuật trùng mà kẻ đó luyện đều tà ác.
Cố Phong Quốc gật đầu, đó rơi trầm tư. Ông thực sự nghĩ ngoài những kẻ mà ông đang bí mật theo dõi hôm nay thì còn ai đáng nghi nữa.
Chỉ thể cho rà soát một nữa thôi.
Nhìn thấy ánh mắt trầm ngâm của Cố Phong Quốc, Thẩm Thư Linh lên tiếng: "Ba, là con cùng với ba nhé?"
"Linh tinh, chuyện nguy hiểm thế con thể chứ?!" Ngay khi cô dứt lời, Cố Phong Quốc lập tức bác bỏ.
Chuyện trò đùa, ông thể để Thư Linh gặp nguy hiểm. Hơn nữa, những kẻ đó thể là nhắm cô, vì càng thể mang cô theo...
Thẩm Thư Linh sớm dự liệu ông sẽ nghĩ như , cô : "Ba, con thể cảm nhận sự hiện diện của thuật trùng. Có con ở đó, chúng thể nhanh ch.óng rà soát đối tượng vì canh chừng từng một, như quá lãng phí nhân lực."
"Ông nội, con cũng cảm nhận sự hiện diện của thuật trùng mà, con cũng thể giúp đỡ đấy ạ!" Gương mặt trắng trẻo của Tiểu Nguyệt Lượng tràn đầy mong đợi.
Cô bé cũng cùng để xem thuật sư của bọn Nhật Bản trông như thế nào, cũng yếu ớt như cô bé tưởng tượng .
Trong mắt Tiểu Nguyệt Lượng, thuật sư bên phía Nhật Bản chẳng bản lĩnh gì cả. Bởi vì cô bé thể dễ dàng giải thuật của đối phương, mà còn là tận hai .
Cô bé xem những kẻ vô dụng đó trông , cũng với đối phương một câu rằng: Năng lực kém thì đừng ngoài loạn, còn dám chạy đến địa bàn của họ để khiêu khích, đúng là tự lượng sức !
Cố Phong Quốc dĩ nhiên là cho Tiểu Nguyệt Lượng cùng, nhưng cuối cùng ông đồng ý với đề nghị của Thẩm Thư Linh.
Tiểu Nguyệt Lượng vô cùng thất vọng: "Ông nội, con lợi hại lắm đó. Có con ở đây, chắc chắn sẽ tìm thấy kẻ đó nhanh thật là nhanh."
Cô bé cảm nhận sự tồn tại của kẻ đó thông qua Tiểu Hồng. Chỉ cần đối phương xuất hiện ở gần đây, cô bé đều thể lập tức phát hiện , còn nhanh hơn cả nữa!
Đây là một năng lực khác của Tiểu Hồng, đó là chia sẻ ngũ quan với chủ nhân. Chỉ cần bật tính năng chia sẻ, hễ kẻ đó xuất hiện ở xung quanh, Tiểu Nguyệt Lượng sẽ ngay lập tức, thậm chí còn cảm nhận chính xác vị trí.
Cố Phong Quốc xoa đầu cô bé, giọng dịu dàng: "Không ông nội tin con, mà là ông nội tin những kẻ thôi."
Tiểu Nguyệt Lượng, con bây giờ vẫn còn nhỏ quá. Nếu con cùng ông và , con sẽ dễ dàng trở thành mục tiêu tấn công của chúng. Chúng sẽ bất chấp tất cả để bắt con nhằm uy h.i.ế.p ông và ."
Ông cố gắng giải thích rõ ràng nỗi lo lắng thực tế nhất của , lý do duy nhất cho cô bé chính là vì lo cho sự an của cô bé.
Thẩm Thư Linh cũng thêm: "Tiểu Nguyệt Lượng, ông nội đúng đấy. Những kẻ đó chừa một thủ đoạn nào , thấy con cứ ở nhà cho an ."
Tiểu Nguyệt Lượng là một cô bé hiểu chuyện, ông nội và đều , dù trong lòng cảm thấy thất vọng nhưng cô bé cũng hiểu rằng thời điểm đặc biệt nên gây thêm rắc rối cho lớn, phân tâm.
Cô bé gật đầu nhỏ: "Dạ ạ, con nhất định sẽ chăm chỉ rèn luyện thể, để cao lớn như và ông nội!"
"Vậy con cố gắng lên nhé." Thẩm Thư Linh mỉm , cảm thấy yên lòng sự hiểu chuyện của con gái.
Cố Phong Quốc cũng kìm mà xoa đầu Tiểu Nguyệt Lượng.
"Tiểu Nguyệt Lượng nhà chắc chắn sẽ cao lớn và khỏe mạnh thôi."
Sau khi dỗ dành cô bé xong, Thẩm Thư Linh đích đưa con về bệnh viện, đồng thời cũng với Cố Cẩn Mặc về việc cô sẽ cùng ba mật phục.
Cố Cẩn Mặc chút lo lắng: "Thư Linh, hễ chuyện gì em cứ việc chạy , đừng quản ba gì. Ông kinh bách chiến , cách xử lý các tình huống bất ngờ. Em chỉ cần đảm bảo an cho bản là , nếu thực sự gặp nguy hiểm thì nhớ trốn ngay gian."
Em đừng lo nghĩ gì cả, đó sẽ giúp em giải quyết chuyện. Phải đặt an lên hàng đầu, những chuyện khác đều quan trọng."
Thẩm Thư Linh: "..."
là cái đồ "hố cha" mà.
Tuy nhiên cô cũng phản bác, trong lòng hiểu rõ chỉ là vì cô bảo vệ bản mà thôi.
Đến chiều muộn, khi trời sắp tối, Thẩm Thư Linh chuẩn từ bệnh viện di chuyển đến điểm mật phục...