TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 690: Tìm nhầm người rồi sao?

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:52:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô còn kịp bước khỏi phòng bệnh thì thấy Cố Cẩn Mặc ở phía lo lắng lên tiếng: "Thư Linh, là để cùng em nhé?"

Hiện tại cơ thể cơ bản bình phục, thể cùng Thư Linh mật phục, cũng yên tâm để cô một .

Lúc , Cố Cẩn Mặc phớt lờ năng lực của các đồng đội và cha già của .

Thẩm Thư Linh từ chối: "Khoảng cách giữa thuật trùng và thuật sư quá gần sẽ phát hiện đấy, cứ ngoan ngoãn ở phòng bệnh với các con ."

Chỉ cần đóng cửa phòng bệnh là họ thể gian .

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Cố Cẩn Mặc đưa mắt theo bóng dáng Thẩm Thư Linh rời . Anh tận cửa phòng vẫn thấy đủ, còn chạy bên cửa sổ cho đến khi bóng dáng cô biến mất hẳn.

Lúc trời sẩm tối, bóng lưng vợ rời khỏi bệnh viện, trong lòng cứ thấy trống trải, một cảm giác bất lực len lỏi tim.

Cảm giác thật tồi tệ.

"Ba ơi, ba cần lo cho , lợi hại lắm. Con bí mật cho ba nhé, trong kho của còn nhiều v.ũ k.h.í nữa cơ!" Tiểu Nguyệt Lượng an ủi ông bố đang lo lắng, đồng thời thuận tay "bán " bà luôn.

Thẩm Thư Linh tuy cấp quyền cho Cố Cẩn Mặc lấy đồ trong kho, nhưng cho bên trong những gì. Nếu thì chỉ thể tự kiểm tra, mà lượng đồ đạc trong kho nhiều đến mức nếu kiểm kê hết thì chắc mất vài năm mới xong.

Đến lúc phát hiện trong kho cất giấu s.ú.n.g đạn, lẽ cũng lâu .

Tinh Tinh liếc cô em gái lắm lời, biểu cảm của ba, khi xác định gì bất thường mới cúi đầu tiếp tục sách.

Đây là một cuốn sách triết học bé lấy từ thư phòng trong gian, hiểu lắm nhưng cảm thấy khá thú vị.

Cố Cẩn Mặc cũng ngạc nhiên khi trong kho của Thẩm Thư Linh v.ũ k.h.í. Bởi lẽ vợ đến cả những thiết quan trọng trong Nhà Trắng còn dám thu thì dăm ba khẩu s.ú.n.g đạn là gì.

Tuy nhiên, lời của Tiểu Nguyệt Lượng vẫn khiến thấy nhẹ lòng hơn, tâm trạng tồi tệ ban nãy cũng vơi đôi chút.

*

Ở phía bên , Thẩm Thư Linh rời bệnh viện đến một ngã tư khác. Đi bao xa, cô thấy một chiếc ô tô màu đen cũ kỹ, bám đầy bụi bặm.

Trong cốp xe để mấy chiếc xe đạp, thích hợp để bám đuôi theo dõi, cũng thuận tiện ứng phó với tình huống.

Thẩm Thư Linh ghế phụ lái, cô phát hiện cầm lái là Cố Phong Quốc, ghế ba đàn ông mặc thường phục giản dị. Khí chất của ba cương trực, đặc biệt là ánh mắt toát lên vẻ chính trực.

"Ba," Thẩm Thư Linh chào Cố Phong Quốc, đầu khẽ gật đầu với ba ở phía coi như lời chào hỏi.

Cố Phong Quốc nổ máy xe giới thiệu với Thẩm Thư Linh: "Đây là lão Trần, đây là lão Lưu, còn là tiểu Vũ."

Ba họ, hai tầm ngoài bốn mươi tuổi, còn thì trạc tuổi Thẩm Thư Linh.

"Chào chú Trần, chú Lưu và đồng chí Vũ. tên là Thẩm Thư Linh, cứ gọi là Thư Linh hoặc đồng chí Thẩm đều ạ." Thẩm Thư Linh mỉm chào ba .

Lão Lưu chút xúc động: "Bác sĩ Thẩm, là cô ! Thật sự cảm ơn cô quá. Lần bệnh phổi đến tìm cô khám, chỉ uống một thang t.h.u.ố.c là khỏi hẳn. cứ mãi thời gian cảm ơn cô, ngờ hôm nay trùng hợp thế !"

Công việc của ông bận rộn, bà cụ tàu hỏa ba ngày ba đêm từ quê lên đây. May mà vợ ông luôn túc trực bên cạnh chăm sóc một lời oán thán, và cũng tin tưởng quyết định của ông.

Quê của lão Lưu ở miền Nam, khi phỏng vấn chuyên đề thì danh tiếng của Thẩm Thư Linh chỉ gói gọn trong Kinh thành và quân khu Tây Bắc, khu vực miền Nam tạm thời vẫn truyền tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-690-tim-nham-nguoi-roi-sao.html.]

Mẹ của lão Lưu vốn bệnh phổi lâu năm, cơ thể yếu. Suốt mấy năm qua cũng khám ít bác sĩ ở địa phương nhưng bệnh tình cứ lúc thuyên giảm lúc tái phát.

Thấy sức khỏe của bà ngày một xuống, đúng lúc đó ông danh bác sĩ Thẩm, chạy hỏi thăm lãnh đạo về nhiều chuyện của cô, cuối cùng mới quyết định đ.á.n.h cược một phen.

May mắn là ông cược đúng, y thuật của bác sĩ Thẩm thực sự vô cùng cao siêu...

Trí nhớ của Thẩm Thư Linh , cô lập tức nhớ lão Lưu chính là con trai của một bệnh nhân cũ, bèn : " là trùng hợp thật. Sức khỏe của bà cụ Tôn dạo thế nào ? Nếu điều kiện thì thời gian đầu cứ cách một tháng đến tái khám một nhất."

Thấy cô vẫn nhớ, lão Lưu càng thêm xúc động, vội vàng đáp lời: "Nhờ phúc của bác sĩ Thẩm mà sức khỏe của phục hồi , lâu còn thấy bà tức n.g.ự.c, hụt nữa, ở nhà cũng thể chút việc vặt ."

Bây giờ đang ở khu tập thể quân đội, khi nào đến lịch sẽ đưa bà đến chỗ cô để tái khám."

Trong mắt ông, bác sĩ Thẩm chính là ân nhân của cả gia đình.

Thẩm Thư Linh gật đầu, tiện tay đưa một túi bánh bao lớn mà cô lấy từ trong gian khi lên xe.

"Mọi chắc là tối nay vẫn kịp ăn gì nhỉ? Bánh bao vị ngon lắm, ăn thử ." Cô mỉm , trong lòng thầm đoán chắc chắn họ vẫn đang để bụng đói.

Những chiếc bánh bao nóng hổi, chỉ qua lớp túi nhựa thôi cũng đủ khiến thấy thèm.

"Bác sĩ Thẩm, bọn ăn gì ?" Tiểu Vũ lên tiếng, mắt cứ dán c.h.ặ.t túi bánh bao nhân thịt to tướng.

Mấy ngày nay họ cứ chạy đôn chạy đáo lo cho vụ án , hôm nay cũng thời gian ăn cơm, thường thì chỉ gặm đại miếng màn thầu cho xong bữa. Nhìn túi bánh bao nhân thịt vỏ mỏng nhân nhiều, lớp vỏ bên ngoài còn thấm đẫm cả nước thịt thế đúng là cầm lòng nổi.

Cố Phong Quốc tranh thủ lúc rảnh tay Thẩm Thư Linh, ông đưa cho cô một chiếc khăn lụa họa tiết chìm để trong hộc tủ: "Vất vả cho con Thư Linh, lát nữa nếu cần xuống xe thì nhớ quàng chiếc khăn ."

Thư Linh xinh như , nếu cứ thế ngoài chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của qua đường.

Thẩm Thư Linh nhận lấy chiếc khăn khẽ đáp một tiếng.

Hơn một tiếng , chiếc xe cũ kỹ dừng ở một nơi gần ngoại ô. So với trung tâm thành phố thì nơi đây vắng vẻ hơn hẳn, phía là một khu đại tạp viện.

"Đối tượng khả nghi đang sống ở , nhưng chúng mai phục liên tục bảy tám ngày mà vẫn thấy hành vi gì đáng ngờ cả." Cố Phong Quốc gặm bánh bao chỉ tay về phía khu nhà mặt.

Bánh bao đúng là thơm thật.

Thẩm Thư Linh cúi đầu xem tập tài liệu mà tiểu Vũ đưa cho cô, đó ghi thông tin của mục tiêu, còn cả một tấm ảnh kèm.

Dựa ảnh chụp và tài liệu, tỷ lệ là kẻ đến từ phía Nhật Bản lên đến bảy tám mươi phần trăm.

"Người đúng là chút vấn đề, nhưng trông giống kẻ chúng đang tìm kiếm lắm. Có lẽ chúng chỉ tìm thấy một tên Nhật Bản bình thường thôi." Lão Lý lên tiếng.

Lão Lưu cũng gật đầu: " , sinh hoạt hàng ngày của quy luật, cũng thực sự là đang bàn chuyện ăn. Cảm giác như chúng tìm nhầm , hiện giờ đều đề nghị rà soát một lượt nữa."

Thẩm Thư Linh Cố Phong Quốc hỏi: "Ba, ba thấy thế nào ạ?"

"Ba cho rằng nếu khai thác thông tin gì hữu ích từ thì đành chuyển hướng điều tra khác thôi." Giọng ông chút thở dài.

Cố Phong Quốc cảm thấy chút kỳ lạ. Ông thể cảm nhận gần sự thật , nhưng cứ như ngăn cách bởi một lớp màng, mãi phá vỡ , cũng tìm thấy bất kỳ manh mối nào...

 

Loading...