TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 708: Đây không phải là có bệnh thì là gì?

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:52:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Thư Linh Tiểu Nguyệt Lượng với ánh mắt tán thưởng. Đầu óc cô bé quả nhiên nhanh nhạy, xem bao nhiêu nước linh tuyền và bồn tắm linh tuyền hề uổng phí chút nào.

Đứng bên cạnh, Cố Cẩn Mặc càng lộ rõ vẻ kinh ngạc đan xen chấn động. Con gái từ khi nào mà trở nên lợi hại như thế , chẳng hề gì.

Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh bình thường cho cảm giác giống như bao đứa trẻ bình thường khác, cùng lắm chỉ là thông minh, nhanh nhẹn hơn một chút mà thôi.

Vậy mà những lời lẽ c.h.ặ.t chẽ, tỉ mỉ của Tiểu Nguyệt Lượng, trong mắt Cố Cẩn Mặc, chỉ những trưởng thành mới tư duy phân tích logic rõ ràng đến . Nói là chấn động vẫn còn là giảm tránh .

Nếu Tiểu Nguyệt Lượng "bàn tay vàng" là gian, chắc chắn tưởng con bé cũng giống như Thư Linh, là trọng sinh .

Viện trưởng Tiểu Nguyệt Lượng thì chẳng còn tâm trí mà cảm thán sự thông minh của cô bé, đó là nghiêm túc suy nghĩ về đề xuất .

"Bác sĩ Thẩm, bác sĩ... tiểu bác sĩ Cố, thảo luận riêng với các bác sĩ bên một chút, xin hãy cho chúng mười phút." Cuối cùng, Viện trưởng quyết định bàn bạc với của , đồng thời gọi điện báo cáo xin ý kiến cấp .

Thú thực, trải qua mấy ngày áp lực và hoang mang qua, thái độ của ông đối với những bệnh nhân đó là sợ hãi nhiều hơn là cứu chữa. Nếu là đây, chắc chắn ông sẽ ngần ngại đồng ý ngay với đề nghị của hai con Thẩm Thư Linh.

Ông từng nghĩ cứ giao bệnh nhân cho đối phương là coi như xong việc của . sự việc mấy ngày bùng phát, ông hiểu rằng nếu cuối cùng giải quyết thỏa thì cái ghế Viện trưởng của ông cũng coi như tong.

Để bảo bản , giờ đây chỉ còn cách báo cáo lên , để cấp đưa quyết định, nhằm san sẻ bớt trách nhiệm của ông.

Thẩm Thư Linh hiệu mời Viện trưởng cứ tự nhiên.

Viện trưởng dẫn các nhân viên y tế lùi xa sang phòng bệnh trống bên cạnh. Ngay khi cửa phòng đóng , Phác Hiển Vũ, vốn vẫn ngoài đám đông bấy lâu, liền sải bước theo, rõ ràng là chuyện .

Thẩm Thư Linh mấy để tâm, cô thấy từ phía hành lang vài bác sĩ mặc áo blouse trắng, tóc vàng mắt xanh đang tới.

Những bác sĩ đến từ các quốc gia châu Âu và đều là những chuyên gia khá giỏi. Khi mới đến, họ tiến hành kiểm tra chi tiết cho hơn ba mươi bệnh nhân nhưng vẫn tìm bất kỳ vấn đề gì.

"Bác sĩ, xin cô hãy cứu lấy những bệnh nhân đó, họ thực sự đường cùng !" Một nữ bác sĩ tóc vàng tiến lên nghẹn ngào .

Trông cô vô cùng đau buồn. Cô là bác sĩ đến từ Đông Âu, khi chuyến bay hai cha con đồng hương, cô lập tức xin phép tới đây ngay.

giúp đỡ hai cha con đó.

Thẩm Thư Linh nữ bác sĩ mặt, vẻ mặt bình thản chút đổi, thậm chí còn đáp lời.

Thấy , Cố Cẩn Mặc tiến lên chắn mặt cô, ngăn cách cách giữa cô và những nữ bác sĩ .

Thẩm Thư Linh trả lời câu hỏi của nữ bác sĩ, cô cũng chẳng trả lời. Lập trường của đối phương khác với cô, cần thiết gây thêm rắc rối.

Rất nhanh đó, nhóm của viện trưởng từ phòng bệnh bên cạnh , sát cạnh ông chính là Phác Hiển Vũ.

"Bác sĩ Thẩm , chúng bàn bạc xong, quyết định vẫn sẽ áp dụng phương án của cô. Thực tế là các bác sĩ bên chúng hiểu rõ về cái gọi là Trung y của nước cô, cũng rõ liệu Trung y thực sự hiệu quả , cho tình trạng của bệnh nhân tồi tệ hơn," giọng điệu của Phác Hiển Vũ mang theo vẻ ngạo mạn khó hiểu.

Hắn để phụ nữ Hoa Quốc chữa trị cho bệnh nhân. Trung y là cái thớ gì chứ? Theo , đó chắc chắn chỉ là mấy trò lừa bịp để thu hút sự chú ý mà thôi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-708-day-khong-phai-la-co-benh-thi-la-gi.html.]

Thẩm Thư Linh chẳng thèm đoái hoài đến Phác Hiển Vũ, cô về phía viện trưởng, chỉ thấy vẻ mặt ông đang lộ rõ vẻ đấu tranh và do dự.

Trong lòng viện trưởng lúc đang xảy một cuộc chiến tâm lý cực kỳ gay gắt. Ông thực sự cảm thấy vị bác sĩ Thẩm đến từ Hoa Quốc chắc chắn bản lĩnh, nhưng Phác Hiển Vũ bám theo và xen khi ông đang điện thoại báo cáo với cấp , khiến lãnh đạo chắc chắn cho lạc hướng.

Ông trái ý lãnh đạo để gánh chịu rủi ro, nhưng lương tâm thấy chút c.ắ.n rứt, bởi rõ ràng Phác Hiển Vũ đang cố tình đưa những thông tin sai lệch vì tư thù cá nhân.

Có thể thấy bác sĩ Thẩm và Phác Hiển Vũ hề ưa , chắc hẳn giữa hai từng xảy xích mích gì đó.

Thấy viện trưởng còn đang phân vân, Thẩm Thư Linh cũng gì nhiều, chỉ mỉm lịch sự: "Nếu viện trưởng quyết định như , sẽ can thiệp chuyện nữa."

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Nói xong, cô dẫn nhóm của Cố Cẩn Mặc chuẩn rời khỏi bệnh viện. Tuy rằng mục đích đến đây là để tạo dựng danh tiếng, nhưng nếu thời cơ thích hợp cô cũng chẳng cưỡng cầu, vả cô cũng sẽ rời khỏi Hàn Quốc ngay lập tức.

Hiện tại họ từ chối, nhưng đợi đến khi nhà bệnh nhân gây thêm áp lực cho phía bệnh viện và chính quyền, chắc chắn sẽ lúc họ đến tận cửa mời cô , vì thế cô chẳng việc gì lo lắng.

Thẩm Thư Linh mới lưng, nữ bác sĩ tóc vàng lúc nãy vội vàng lên tiếng: "Không ! Bác sĩ Thẩm, cô , xin hãy ở !"

Giọng điệu nữ bác sĩ vô cùng sốt sắng. Những rốt cuộc đang cái gì ? Bản khả năng cứu thì thôi , giờ khó khăn lắm mới một thể thử một chút, còn kịp đuổi .

Đây chẳng là đầu óc vấn đề ?

Ngay khi nữ bác sĩ lên tiếng, các bác sĩ quốc tế khác cạnh cũng đồng thanh phụ họa bằng tiếng Anh: " , bác sĩ Thẩm , thời gian chính là mạng sống. Phải để bác sĩ Thẩm triển khai điều trị cho bệnh nhân ngay lập tức, dù chỉ là thử một chút cũng !"

Những bác sĩ đều đến từ châu Âu, hở là nhắc đến chủ nghĩa nhân đạo, cực kỳ coi trọng sinh mạng. Hơn nữa, họ đều là bác sĩ cứu nên càng thể chấp nhận việc đẩy cơ hội cứu sống bệnh nhân ngoài cửa.

Viện trưởng bắt đầu lung lay, dù ông cũng là lương tâm. Mấy ngày nay tận mắt chứng kiến những bệnh nhân đó đau đớn qua đời mà ai nấy đều bó tay, nay cơ hội mà ông đẩy thì thật quá tàn nhẫn.

Ông giống với những chính trị gia , ông sẽ cảm thấy lương tâm bất an...

Vài bác sĩ của bệnh viện lưng viện trưởng cũng lộ rõ vẻ do dự, rõ ràng họ đều hiểu cách nhất lúc là để Thẩm Thư Linh chọn một hai bệnh nhân để điều trị thử xem hiệu quả thế nào.

Đây thể coi là hy vọng cuối cùng, đồng thời cũng giúp trấn an tâm lý bệnh nhân và nhân của họ trong lúc .

Phác Hiển Vũ ngờ các bác sĩ quốc tế can thiệp chuyện , nở nụ gượng gạo, lên tiếng nhắc nhở bằng giọng điệu mỉa mai: "Mọi đều bác sĩ Thẩm ở , chuyện cũng thể, nhưng các vị nghĩ đến hậu quả ? Vạn nhất cô khả năng chữa khỏi cho bệnh nhân, cuối cùng ai sẽ là chịu trách nhiệm?"

Lời của thật nực , ngay lập tức một bác sĩ nam da trắng mắt nâu bước phản bác.

Vẻ mặt và giọng của vị bác sĩ đó lộ rõ sự châm biếm: "Thưa ông, hiểu ý đồ của ông khi những lời là gì. Chẳng lẽ tình hình của bệnh nhân còn thể tệ hơn hiện tại nữa ?"

"Ồ, lẽ ông là cao quý nên từng đặt chân phòng bệnh, thấy vẻ đau đớn của họ, càng thấy t.h.ả.m trạng của hơn ba mươi bệnh nhân . Đối với ông, họ lẽ chỉ là những con vô hồn mà thôi."

"Ông thực chất chẳng hề quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của họ. Họ chỉ là rắc rối của ông và đất nước của ông mà thôi. Điều ông cũng là chữa trị cho họ, mà là khiến cho cái rắc rối mà họ mang biến mất sạch sẽ."

Những lời thật thẳng thắn và sắc bén, quả thực trúng tim đen của Phác Hiển Vũ...

 

Loading...