Chung Ngọc Tạ Mân Sơn vốn dĩ tham lam, sợ định chuyện gì đó ở đây, vội vàng đẩy vai :
“Anh gì ?”
“Ôm vợ chứ gì!”
Cánh tay Tạ Mân Sơn vòng qua, ôm c.h.ặ.t Chung Ngọc lòng.
Tim Chung Ngọc đ-ập như đ-ánh trống.
Tuy nhiên, cũng may là Tạ Mân Sơn định để chuyện gì cắt ngang bởi Hổ T.ử và Tiểu Phương đột nhiên chạy , ôm Chung Ngọc thêm một lát nữa thì buông tay :
“Được , phiền em nữa.
Em , nhưng mà đừng đuổi ngoài nữa nhé.”
Câu cuối cùng còn chút đáng thương.
Chung Ngọc ma xui quỷ khiến thế nào mà đồng ý.
Lúc từ đùi Tạ Mân Sơn bước xuống, mặt cô vẫn còn vương nóng.
Hai , hẹn mà cùng , xuống tiếp tục bận rộn với công việc mắt.
Chương 53 Xuất phát
Chị dâu của Trần Khả quả nhiên đáng tin, khi nhận tài liệu của Chung Ngọc và những khác, nhanh sắp xếp chỗ học cho Hổ T.ử và Tiểu Phương.
Thời gian sắp xếp gấp, nhưng hai cuối cùng cũng kịp ngày đầu tiên học, nhét Hổ T.ử và Tiểu Phương nhà trẻ của xưởng dệt bông.
Đối với Chung Ngọc và Tạ Mân Sơn mà , đây chắc chắn là thành một việc lớn.
Dù là Hổ T.ử Tiểu Phương, ở độ tuổi đều đến lúc cần quản lý.
Cứ để chúng ở trong đại viện ăn chơi nhảy múa mãi cũng , giờ thì họ yên tâm hơn nhiều , bận rộn cũng sợ quản hai đứa nhỏ đó nữa.
Ngày tháng nhà họ Tạ trôi qua chậm rãi, chớp mắt đến ngày Chung Ngọc học thoát ly sản xuất.
Buổi sáng chớm thu vẫn còn se lạnh, Tạ Mân Sơn tiễn Chung Ngọc đến cổng lớn nơi tập trung, vẫn yên tâm :
“Nếu bên đó chuyện gì thì gọi điện cho , gọi đến chỗ bố của Hạ Học Hữu là thể liên lạc với nhanh nhất.”
Chung Ngọc mím môi :
“Anh yên tâm , thể chuyện gì chứ!”
Cô học chứ hang hùm miệng cọp , thật một đàn ông lớn như Tạ Mân Sơn đang lo lắng cái gì.
cô Tạ Mân Sơn.
Từ khi khôi phục ký ức kiếp , chỉ hận thể suốt ngày theo Chung Ngọc.
Ngay cả khi cô , đang việc, đôi khi mắt vẫn giật liên hồi, như thể chỉ cần một giây thấy cô là sẽ mất cô .
Tạ Mân Sơn Chung Ngọc đang thầm lo hão, cũng tranh cãi, chỉ nhét thêm một gói giấy chiếc túi đeo chéo của Chung Ngọc.
“Đến bên đó đừng để bản chịu thiệt thòi, thiếu cái gì thì cứ mua.”
Đôi mắt sâu thẳm Chung Ngọc, đến mức cô thấy ngại ngùng.
Người đàn ông của đưa tiền, Chung Ngọc cũng từ chối.
Cô đó, Tạ Mân Sơn đạp chiếc xe đạp 28 lên đường.
Cho đến khi bóng còn thấy nữa mới .
Không ngờ thấy An Ninh, cô gái văn tĩnh tú lệ cô chút ngại ngùng mỉm :
“Tình cảm của cô và yêu thật đấy, đúng là khiến ngưỡng mộ.”
Mặt Chung Ngọc thoáng đỏ:
“Anh giống trong xưởng, cần đúng giờ giấc nên mới đến tiễn một lát.”
An Ninh gật đầu, gì thêm.
Hai đến khá sớm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-104.html.]
Một lát , Hoàng Đại Cường, Trang Ngọc Thành và Hứa Lộ Na cũng đến.
Trang Ngọc Thành và Hứa Lộ Na vẫn bám như hình với bóng, khiến Hoàng Đại Cường cùng trông thật lạc lõng.
Mấy họ đại diện xưởng học thoát ly sản xuất cũng coi là một chuyện khá chính thức.
Không chỉ mấy tổ trưởng, chủ nhiệm phụ trách mà cả phó xưởng trưởng Từ Chí Bang cũng đến.
Sau nghi thức ngắn gọn, mấy trẻ tuổi sẽ đại diện xưởng dệt bông đến một vùng trời khác, học tập kỹ thuật tiên tiến và phương pháp quản lý của đơn vị em.
Chung Ngọc trong đám đông, ánh mặt trời buổi sáng dần trở nên gay gắt chiếu lên .
Cô ngẩng đầu trời, cúi đầu đám đông náo nhiệt đến tiễn đưa, Từ Á Nam đại diện lãnh đạo và phó xưởng trưởng Từ Chí Bang.
Cô đột nhiên cảm thấy, tuy thời gian mắt trông gì khác biệt so với ngày thường, nhưng so với , cô quả thực khác .
Họ xe buýt đưa đón của xưởng.
Lần chỉ mấy học viên bọn họ mà xưởng còn cử một chị lớn trưởng đoàn.
Chị tên là Trần Hạnh Vân, là phó chủ nhiệm bộ phận hậu cần, tính tình nghiêm nghị.
Chị dường như quen Hứa Lộ Na từ , cũng chỉ mỉm khi đối mặt với Hứa Lộ Na.
Chiếc xe lăn bánh mặt đường mấy bằng phẳng, nhanh, xóc nảy suốt dọc đường.
Chung Ngọc xóc đến khó chịu, nhịn lấy tay che miệng.
Bát cháo ngô ăn sáng nay đang cuộn trào trong dày, như thể Tôn Ngộ Không đang đại náo thiên cung bên trong .
An Ninh bên cạnh thấy mặt cô trắng bệch, bèn quan tâm hỏi:
“Cô chứ?
Bị say xe ?”
Nói xong, còn vặn nắp bình nước mang theo của Chung Ngọc, đưa miệng bình về phía miệng cô.
Chung Ngọc gượng uống hai ngụm nước, ôm bụng gật đầu với cô :
“Cảm ơn chị.”
Hứa Lộ Na cũng thấy phản ứng của Chung Ngọc, hốt hoảng :
“Chị Chung Ngọc, chị chứ?
Oa!
Chị là m.a.n.g t.h.a.i đấy chứ?
Em thấy những m.a.n.g t.h.a.i đều phản ứng như thế , giai đoạn đầu khó chịu lắm!”
Một câu khiến mấy đều cô.
Trần Hạnh Vân thấy câu , khỏi nhíu c.h.ặ.t lông mày.
Chị với Chung Ngọc:
“Tiểu Chung, cô cũng đấy, cơ hội học tập của chúng quý giá.
Cô thể vì lý do cá nhân mà chậm trễ việc học tập .”
Chung Ngọc gượng với chị :
“Xin chủ nhiệm Trần.
đúng là lý do cá nhân nào cả, chỉ say xe thôi.”
Nói xong câu là một trận nôn khan.
An Ninh thấy cô quả thực khó chịu đến mức nên lời, bèn giúp đỡ :
“ chủ nhiệm Trần, chị xem, Chung Ngọc dù thế nào cũng lấy thể trò đùa .
Cô chính là say xe, đợi đến nơi là khỏe thôi.”