“Còn về phần Mân Sơn và Mân Lam, nếu cháu là dì thì sẽ dựa ơn nuôi dưỡng trong quá khứ mà ép buộc báo đáp.
Đừng đến chuyện dì suýt chút nữa hủy hoại cuộc đời Mân Lam, chỉ riêng việc dì nhận một khoản tiền t.ử tuất lớn như của bố họ nhưng để em họ quanh năm đói ăn thiếu mặc, khiến Mân Sơn bỏ học giữa chừng, đến việc dì coi Mân Lam như hầu mà sai bảo, bắt trâu ngựa hầu hạ con trai dì là Chu Phong, đây thực sự là việc mà một dì nên ?”
Một tràng lời khiến Lưu Dung ngóc đầu lên nổi, đầu gần như gí sát xuống đất.
Theo lời của Chung Ngọc, những xung quanh dường như cũng hiểu phần nào, ánh mắt Lưu Dung tràn đầy sự khinh bỉ.
“Tặc tặc, hóa là dì của ?
Làm cái kiểu mà là việc của con ?”
“Cô bé trông nhã nhặn thế mà khá hiểu chuyện, lợi hại thật!”
Thậm chí còn vài dường như nhận Lưu Dung, chỉ trỏ bà :
“Ơ!
Người đó… chẳng đây ở trong khu tập thể ?
nhớ …”
Chung Ngọc thấy Lưu Dung vẫn còn quỳ đất, cuối cùng :
“Dì , nếu cháu là dì thì sẽ tranh thủ về công xã sớm !
Về đó vẫn còn công việc, nhà để ở, cuộc sống là hy vọng.
Chỉ điều đừng dính dáng đến chúng cháu nữa, nếu cháu đảm bảo Tạ Mân Sơn sẽ chuyện gì thiếu lý trí .”
Nói xong câu , cổ Lưu Dung rụt một cái.
Còn Chung Ngọc thì thèm để ý đến Lưu Dung đang quỳ đất nữa, một bỏ .
Chung Ngọc định kể chuyện của Lưu Dung cho khác , nhưng khi khu tập thể, cô đụng mặt thím Trương ngay mắt.
Thím Trương thấy Chung Ngọc, thế mà tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi:
“Chung Ngọc , cháu về một thế?”
Chung Ngọc cũng thấy thắc mắc:
“Thím Trương, thế cháu nên về cùng ai ạ?”
Thím Trương hỏi:
“Dì của Mân Sơn nhà cháu sắp xếp xong ?
Ôi dào, đều là họ hàng gần gũi thế , thù sâu hận lớn gì mà thể bỏ qua chứ!
Bây giờ bà đáng thương như , nếu thực sự xảy chuyện gì thì các cháu cũng đành lòng …”
Lúc Chung Ngọc mới vỡ lẽ.
Hóa việc Lưu Dung tìm thấy cô là tình cờ, thể là theo lời của thím Trương đây mà!
Chẳng trách, bà và còn với mấy câu, thể tìm thấy cô một cách chính xác như chứ!
Giọng điệu của Chung Ngọc lập tức trở nên lạnh lùng:
“Thím Trương, gặp chuyện như thế ơn thím hãy hỏi ý kiến chúng cháu hãy với khác ạ?
Còn rõ quan hệ thực sự của bà với nhà cháu thế nào mà thím để bà tìm cháu, ngộ nhỡ thực sự xảy chuyện gì thì rốt cuộc thím chịu trách nhiệm ?”
Nói xong, cô sa sầm mặt mày bỏ .
Thím Trương mắng cho một trận, ở phía khó hiểu cau mày:
“Cái nhà , để họ nhận mà còn nhận lầm nữa chứ.
Cái hạng gì mà kiện tụng lắm thế , á, mới chẳng thèm quản nữa !”
Chương 59 Cãi vã
Lúc chập tối, Chung Ngọc về nhà máy may Hạnh Phúc.
Cũng giống như khi về, Tạ Mân Sơn lái chiếc xe tải nhỏ từ phía kho hàng sang buổi chiều, khi đón thêm Hoàng Đại Cường và An Ninh, chiếc xe tải nhỏ liền lăn bánh hướng về phía nhà máy may Hạnh Phúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-115.html.]
Không Hứa Lộ Na và Trang Ngọc Thành, tâm trạng mấy còn đều khá .
An Ninh thậm chí còn một câu:
“Bọn Hứa Lộ Na chẳng cuối tuần dạo hồ Nam ?
Không chơi bời thế nào .”
Hoàng Đại Cường tiếp lời:
“Vị đại tiểu thư đó quy củ lớn lắm, nhưng mà Trang Ngọc Thành ở đó thì cô kiểu gì chẳng vui vẻ!”
Mọi gật đầu, đều cảm thấy đúng là như .
Dù Trang Ngọc Thành thể coi là t.ử huyệt của Hứa Lộ Na.
Chỉ cần Trang Ngọc Thành ở bên, dù Hứa Lộ Na ăn cám uống nước lã thì chắc cũng cam lòng thôi!
Chiếc xe tải nhỏ nhanh ch.óng đến nhà máy may Hạnh Phúc.
Hoàng Đại Cường ở một nhà khách khác.
Sau khi chào tạm biệt Hoàng Đại Cường, An Ninh và Chung Ngọc nhận chìa khóa ở cổng, chậm rãi về phía phòng của .
Tuy nhiên mới đến lối thì thấy tiếng tranh luận của hai bên trong truyền .
“Chị Vương Tranh, chị và Từ Đào quen từ chị với em?
Em còn đặc biệt mời và vợ đến, cuối cùng cho chuyện khó xử đến thế!”
Giọng bực bội cuống quýt, một cái là ngay giọng của Hứa Lộ Na.
So với cô , giọng của Vương Tranh bình thản hơn nhiều:
“Trước đây chỉ gặp qua vài thôi, đến mức bạn bè cũng tính là bạn, chị cứ ngỡ nhớ chị nữa .”
Không ngờ thực sự nhớ rõ như .
“Thế… thế thì chị cũng với em một tiếng chứ!
Chị , thấy chị là sắc mặt Từ Đào biến đổi …”
Hứa Lộ Na dường như thuyết phục, giọng cũng nhỏ đôi chút.
An Ninh và Chung Ngọc , hẹn mà cùng lên tiếng chuyện.
Hai bên trong dường như thấy động động tĩnh bên ngoài, lập tức ngừng chuyện.
Đợi đến khi An Ninh và Chung Ngọc phòng thì hai họ khôi phục dáng vẻ như lúc .
Chỉ điều mặt Hứa Lộ Na giấu chuyện gì, trông vẫn vẻ hậm hực.
Chung Ngọc và An Ninh hỏi gì cả, thản nhiên cất đồ đạc , coi như hề thấy cuộc đối thoại .
Tuy nhiên, chuyện để thêm một tầng nghi vấn trong lòng Chung Ngọc.
Cái cô Vương Tranh dường như thực sự quan hệ với Từ Đào từ .
tại thái độ của Từ Đào đối với Vương Tranh như ?
Giống như thấy ôn thần , tránh còn kịp?
Tuy nhiên, những suy nghĩ đối với Chung Ngọc chỉ là thoáng qua mà thôi.
Rất nhanh đó ngày hôm , cô lao việc học tập khẩn trương như tuần .
Chung Ngọc rằng một chút nghi vấn trong lòng cô đang gây một trận náo loạn long trời lở đất ở phía nhà họ Từ.
“Từ Đào!
Anh !
Có mấy hôm buổi tối về nhà là vì uống r-ượu với con mụ đó !”
Vừa về đến nhà, Chung Viện ném áo khoác lên ghế sofa, chỉ mũi Từ Đào mà quát tháo.