“Những ngày , cô chỉ học tập ban ngày mà còn mượn thầy giáo mấy cuốn sách về thiết kế thời trang và thiết kế rập, đang tiến hành học tập một cách hệ thống.”
Về phương diện nền tảng của cô còn yếu nên cô dành hết thời gian buổi tối việc đó, ban ngày lên lớp, buổi tối xem sách, vẽ hình, thiết kế rập mẫu.
Hiện tại, tuy nét b.út so với những qua luyện tập thì vẫn còn kém xa, nhưng so với lúc thì tiến bộ hơn nhiều .
Cũng nhờ ngừng học tập mà Chung Ngọc nhận rằng, những gì đây thực sự chỉ là trò trẻ con, nếu vững trong ngành may mặc thì công phu cần rèn luyện còn dài lắm.
“Thật sự …
Tiểu Ngọc, em vẽ thật đấy!
Này, chiếc váy chị thích nhất luôn!
Em thể ?”
An Ninh chỉ một chiếc váy đính ren cuốn sổ vẽ hỏi.
“Nếu vải thì chắc vấn đề gì lớn ạ.”
Chung Ngọc thật lòng.
“Vậy… em thể giúp chị một chiếc ?
Chị trả tiền công thợ may cho em, tính theo giá thị trường nhé.”
An Ninh là yêu cái , thấy Chung Ngọc liền vội vàng hỏi.
Hiện tại, phong khí xã hội so với mấy năm cởi mở hơn một chút, phố cũng lác đác vài cô gái mặc váy , An Ninh khi lấy chồng vốn là một cô gái thích ăn diện, khi kết hôn cũng tụt hậu so với khác.
“Được chứ ạ.”
Chung Ngọc nhẩm tính những công việc đang dở dang trong tay .
“Vậy thì cảm ơn em nhiều lắm!”
An Ninh hất tóc một cái, vui mừng .
Hai đang chuyện thì “rầm” một tiếng, cánh cửa đẩy từ bên ngoài, Hứa Lộ Na và Vương Tranh từ bên ngoài , mặt cũng chẳng chút sắc nào.
An Ninh và Chung Ngọc thấy liền một cái, thu dọn đồ đạc trong tay , chuyện nữa.
Chương 61 Lư Hưng Xuyên
Ngày tháng trôi qua như hai ba ngày, chớp mắt đến ngày thứ sáu tan học.
“Các học viên, hôm nay sẽ giao một bài tập về nhà.”
Vương Hướng Đông đ-ập cuốn sách lên bàn, các học trò mặt, “Tuần mỗi các bạn về nhà thành độc lập một bản vẽ thiết kế thời trang, cùng với bản vẽ rập mẫu của nó, thứ hai tuần nộp cho , coi như là bài kiểm tra giữa kỳ của đợt học .
Kết quả kiểm tra sẽ tính tổng điểm cuối kỳ.”
Câu thốt , những lập tức bàn tán xôn xao.
Không ít lo lắng vẽ , những chỉ đến để tráng men như Hứa Lộ Na càng lo lắng hơn, chỉ một vài kinh nghiệm từ là tỏ bình thản.
Còn Chung Ngọc chỉ bình thản thu dọn sách vở, từ đầu đến cuối gì nhiều.
Hứa Lộ Na biểu cảm của Chung Ngọc mà ngừng bĩu môi:
“Chung Ngọc đúng là giả vờ.
Này chị Vương Tranh, em vẽ hình thực sự , là chị vẽ giúp em một tấm nhé?”
Vương Tranh :
“Chị cũng chỉ bình thường thôi, đừng đặt hy vọng chị.
Theo chị thấy thì em cứ Chung Ngọc xem .”
“Em cô gì chứ?
Lỗ mũi cô sắp vểnh lên tận trời kìa!
Em mới thèm chuyện với cô !”
“Mấy hôm chị thấy cô cứ lén lút vẽ bản vẽ đấy, xem chừng cũng khá .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-119.html.]
Nếu em thực sự vẽ thì cứ ‘mượn’ cô một tấm chẳng là xong ?”
Vương Tranh nheo mắt .
Lời Hứa Lộ Na thấy động lòng.
Cô bản vẽ t.h.ả.m hại nỡ của bàn, về phía Chung Ngọc, đảo mắt một cái.
Sau khi tan học, Tạ Mân Sơn giống như tuần lái chiếc xe tải nhỏ đến đón.
Chiếc xe dừng một lát cổng lớn, đón Chung Ngọc, An Ninh và những khác lên nhanh ch.óng lái .
Hứa Lộ Na ở cổng chiếc xe tải nhỏ xa dần, với Vương Tranh bên cạnh:
“Chị xem, một kẻ lông bông xe tải nhỏ để lái chứ?”
Vương Tranh , trong mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ:
“Nếu thì là nhân viên thời vụ lái xe cho nhà máy nào đó.”
“Không thể nào, đây cũng là trong khu tập thể, em rõ lắm, thể là nhân viên thời vụ ở .”
Hứa Lộ Na khẳng định chắc nịch.
“Nếu thì…”
Vương Tranh hì hì, “Vậy thì lén lút chuyện đầu cơ trục lợi !”
Câu Hứa Lộ Na thấy hăng hái hẳn lên, bám lấy Vương Tranh hỏi:
“Chị Vương Tranh, chị xem thể là chuyện đầu cơ trục lợi gì nhỉ?”
“Chuyện chị , em cũng là em quen từ mà, ngóng chẳng là xong ?”
Vương Tranh tặc lưỡi , “Chậc, cái cô Chung Ngọc , bỏ Từ Đào lấy, cuối cùng tìm một kẻ thành thật như , chuyện mà nếu thực sự phạm tội bắt thì cô chẳng sẽ đau khổ đến ch-ết !”
“Chứ còn gì nữa!”
Đôi mắt Hứa Lộ Na đảo liên hồi, hùa theo .
Lúc Chung Ngọc và Tạ Mân Sơn về đến nhà cũng là buổi tối.
Vừa mới sân, hai đứa nhỏ như hai con thỏ lao tới, mỗi đứa ôm một bên đùi Chung Ngọc, giống như con khỉ đòi Chung Ngọc bế, liền Tạ Mân Sơn một tay xách một đứa vứt sang một bên.
Tạ Mân Sơn cõng bé Phương lên vai, với Hổ Tử:
“Đi !
Đừng bắt con bế!
Mẹ mới xe về, mệt lắm!”
Hổ T.ử bĩu môi, Chung Ngọc liền nắm lấy bàn tay nhỏ bé của bé, mỉm :
“Không , mệt , thấy các con là vui !”
Lúc Hổ T.ử mới toe toét, dắt Chung Ngọc chạy trong bếp.
“Mẹ!
Mẹ đây xem , con và em gái chuẩn cho một điều bất ngờ đấy!”
“Bất ngờ gì thế?”
Chung Ngọc theo đứa trẻ bếp.
Trong bếp, Tạ Mân Lam đang bếp lò, một cái ghế đẩu nhỏ, thấy Chung Ngọc nhà, mặt tự chủ mà mang theo nụ :
“Chị Chung Ngọc, về ạ!”
Hổ T.ử đợi Chung Ngọc chào hỏi Tạ Mân Lam vội vàng kéo cô đến cạnh cái bàn nhỏ cạnh bếp lò, giống như dâng bảo vật mà lật cái nắp nhôm nồi :
“Mẹ xem!”
Chung Ngọc vươn đầu trong, chỉ thấy trong cái nồi to như cái chậu rửa mặt đang bày bốn năm cái viên tròn nhỏ màu đỏ màu vàng, dùng phương pháp loại trừ để loại trừ thì đó chắc hẳn là… màn thầu.