“Tại chú Hạ mô tả chuyện như ăn trộm ?”
Chung Ngọc hiểu, đành giống như những khác đó chờ, chờ.
Chờ thêm một lúc nữa, chờ đến khi xung quanh sắp kiên nhẫn nổi nữa, đột nhiên một đàn ông ngoài năm mươi tuổi, mặc áo xám, đeo kính xuất hiện.
Người đàn ông đó thấy đông như , xua tay, lớn:
“Hôm nay , đừng đợi nữa!"
Một câu dấy lên ngàn tầng sóng.
“Cái gì?
Không đợi nữa?
Hôm nay coi như đợi công ?"
“Lão Hứa, ông rõ , hôm nay ?"
“Mấy tháng nay tháng nào vải cũng giảm , hôm nay thì luôn ?
Không , ông cho một lời giải thích!"
“ !
Xưởng chúng mỗi ngày sản xuất nhiều vải như thế, thể nào một mảnh vải cũng lấy !
Lão Hứa , các ông bí mật mang vải bán !"
Người đàn ông tên lão Hứa dường như quen thuộc với những nhân viên cũ mặt, thấy nghi ngờ cũng chỉ xua tay:
“Mấy lời của các thật là thất đức quá.
mà mang bán , bản lĩnh đó thì còn trông kho ?
Hôm nay là thực sự , đợi cũng vô ích, chỉ mang lời đến thế thôi, giải tán !"
ông dù , những bên dễ dàng bỏ qua, thi vây lấy đòi lời giải thích.
Lão Hứa cùng một thanh niên khác vây c.h.ặ.t giữa bãi đất trống, đến mức nước chảy lọt.
Chung Ngọc các chú, các thím mắt ai nấy đều kích động, cũng tiện xông , bèn rìa bãi đất trống .
Tuy nhiên, cô một lúc thì cảm thấy gì đó .
Người bên trong càng càng kích động, cảm xúc chút quá khích .
Mà lão Hứa và thanh niên còn vây ở giữa rõ ràng là hai nắm đ-ấm địch nổi bốn tay, đừng là chen khỏi đám đông, ngay cả cơ hội để lên tiếng cũng sắp còn nữa.
Mọi ngừng xô đẩy, c.h.ử.i bới, chen lấn thành một cục, cứ đà , khéo sẽ xảy chuyện mất.
Chung Ngọc thấy đám đông vây càng lúc càng c.h.ặ.t, đột nhiên nảy một ý.
Cô đến bên cạnh mấy chiếc xe đạp đang dựng ở đó, dùng sức đẩy một cái, mấy chiếc xe đạp đổ nghiêng đổ ngả, phát âm thanh cực lớn.
Tất cả đều đầu , đúng lúc , chẳng từ truyền đến một giọng :
“Đội dân binh đến !
Chạy mau!"
Đội dân binh đến thì chuyện gì ho, dù việc phân phối vải của xưởng dệt bông cũng là việc riêng tư, nếu để bắt thì dù truy cứu cũng là rước họa .
Thế là, đám đông còn đang hừng hực khí thế bỗng chốc trở nên hoảng loạn.
Người thì chạy, thì đẩy xe đạp, còn ai quan tâm đến lão Hứa và đàn em của ông nữa.
Trong lúc tháo chạy, lão Hứa một đẩy ngã xuống đất, chiếc kính dày cộp bay khỏi mặt.
Thị lực ông , đành dùng hai tay sờ soạn tìm kính mặt đất, tránh kịp nên tay những đang chạy trốn giẫm lên mấy cái.
Đang lúc đau quáng mắt, đột nhiên một bàn tay mảnh khảnh đỡ ông dậy.
Sau đó, một bàn tay khác đưa tới, đưa cho ông một vật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-134.html.]
Lão Hứa sờ thấy là kính, vội vàng đeo lên mặt.
Ông ngẩng đầu lên, trong mắt đầy sự cảm kích:
“Thực sự cảm ơn cháu quá."
Trước mắt hiện một cô gái trẻ, gương mặt lạ, xinh , qua khiến vô cớ nảy sinh cảm giác thiết.
Lúc Chung Ngọc buổi sáng, Tạ Mân Sơn mới dẫn hai đứa trẻ ăn cơm xong.
Vốn tưởng cô ít nhất cũng đến trưa mới về, ngờ đầy một tiếng đồng hồ cô , lưng còn dẫn theo hai lạ.
“Anh Mân Sơn."
Chung Ngọc bước cửa, thấy Tạ Mân Sơn đang dẫn hai đứa trẻ tập trung bình tấn, liền :
“Tay chú Hứa thương , giúp em xem thử với."
Tạ Mân Sơn tuy vẫn “chú Hứa" quen rốt cuộc là lai lịch thế nào, nhưng cũng lập tức dừng động tác qua giúp đỡ.
May mà lão Hứa tuy giẫm lên mấy cái nhưng xương cốt dường như , chỉ là lúc ngã xuống chân trẹo, khập khiễng.
Trong nhà Chung Ngọc sẵn ít dầu trật đả, bèn lấy đưa cho lão Hứa.
Lão Hứa từ chối nhưng cũng cô ngăn .
Lão Hứa cảm ơn khôn xiết, từ chối hồi lâu, cuối cùng mới nhận lấy dầu trật đả.
Mấy trò chuyện, Chung Ngọc nhịn hỏi về tình hình hôm nay.
Nói đến đây, lão Hứa thở dài một :
“Thực cũng , hôm nay ầm lên cũng là vì mua vải nên đỏ mắt thôi.
cũng hiểu, họ cũng ác ý gì.
mà, chuyện cũng giải quyết !"
“ chỉ là một trông kho, gì quyền quyết định chuyện lớn thế !
Nếu mà chủ , đem hết vải trong kho phát cho !"
Đứa học trò bên cạnh ông , cái tên Quân T.ử đó vẫn còn hậm hực:
“Vậy thì dù họ tức giận cũng thể trút giận lên sư phụ chứ!
Rõ ràng đều sư phụ chỉ là truyền lời, mà cứ nhất quyết vây lấy.
Họ mà cứng rắn thế chất vấn xưởng trưởng Từ!"
“Quân Tử!"
Lão Hứa thấy nhắc đến xưởng trưởng Từ liền vội vàng lên tiếng ngăn cản.
Quân T.ử cũng cảm thấy lỡ lời, bèn rụt cổ nữa.
Chung Ngọc họ cũng chuyện uẩn khúc bên trong, thực sự tiện rõ cho ngoài .
Cô gặng hỏi thêm nữa mà hỏi rằng:
“Chú Hứa, đây xưởng xử lý vải vẫn khá bình thường chứ ạ?"
Lão Hứa thở dài:
“Thực thì, là bình thường cũng hẳn là bình thường.
Trong mấy tháng qua, vải thể lấy ngày càng ít, nhưng ít vẫn còn để chia cho .
Chỉ ...
ây."
Lời ngập ngừng, qua vẻ như nỗi khổ tâm nhỏ.