Chung Viện hất chăn , thấy hai với hai bàn tay trắng, sắc mặt liền trầm xuống:
“Bố, , hai lâu thế?
Từ Đào ?"
Nhìn quanh quất thấy Từ Đào , chạy ?
Hà Kim Đào xót con gái, giọng điệu chất vấn đó của cô liền vội :
“Từ Đào việc một chút, nó bảo lát nữa sẽ ."
Chung Viện lúc mới thấy dễ chịu hơn một chút.
Cô nghĩ giờ cũng sắp đến giờ cơm , lẽ Từ Đào cũng giống Tạ Mân Sơn, ngoài mua cơm về cho ăn.
Nghĩ đến đây, nỗi oán hận của Chung Viện đối với Từ Đào vơi một ít.
Dù thì vợ chồng mà, gì thù oán nào để bụng mãi .
Cho dù gì ý, qua một thời gian cũng sẽ thôi, sống với là xòa xòa quá khắt khe thì mới sống .
Chung Viện dù cũng mất con, c-ơ th-ể thoải mái nên cũng chẳng tinh thần, Hà Kim Đào và Chung Quốc Trụ cũng chẳng vui vẻ gì, lười chuyện.
Ba cứ đó , chẳng gì để .
Lại qua một lúc lâu, Từ Đào mới lững thững đến muộn, phía còn Triệu Văn Lan cùng.
Lúc thấy Tạ Mân Sơn và Chung Ngọc, mặt còn sầm hơn cả Chung Viện.
Chung Viện đầu tiên là thấy Từ Đào, sắc mặt hơn một chút, đó thấy Triệu Văn Lan theo trở nên vui.
Cô cũng đối diện với Triệu Văn Lan mà hỏi Từ Đào:
“Từ Đào, cơm của ?"
Cơm?
Cơm gì?
Từ Đào Chung Viện với khuôn mặt đầy vẻ vui, hai chiếc cặp l.ồ.ng đặt bên cạnh bàn của Chung Ngọc, đó mới “" lên một tiếng đầy muộn màng.
Vừa mải an ủi đàn bà đó, mải tìm Triệu Văn Lan, còn nhớ đến chuyện Chung Viện ăn cơm .
Từ Đào lên tiếng, hai tay trống trơn, Chung Viện lập tức hiểu ngay.
Cô tức giận Từ Đào, vẻ mặt đầy sự khó chịu:
“Từ Đào, đẩy vợ đến mức sảy t.h.a.i thì thôi , ngay cả việc vợ đói, ăn cơm, cũng nhớ nổi ?"
Nói xong, chuẩn nổi trận lôi đình.
Triệu Văn Lan vốn dĩ là định vài câu xoa dịu với Chung Viện.
Thế nhưng, bà vốn bênh con trai, thấy Chung Viện liền tức chịu nổi:
“Chung Viện, con cái kiểu gì thế.
Con sảy t.h.a.i thì ai mà chứ!
Con trai chạy đôn chạy đáo thủ tục, tìm cho con, mà còn thành cái sai !"
Chung Viện lập tức đầu về phía Triệu Văn Lan, trong giọng mang theo tiếng :
“Cho nên thì ?
Con trai bà công chứ gì?
biến thành thế là do ai gây ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-145.html.]
Lúc dẫn con đàn bà lăng loàn chạy đôn chạy đáo thủ tục nghĩ tới việc vẫn còn vợ nhỉ?"
“Cô đừng mà vô lý!"
Từ Đào thấy Chung Viện như liền lên tiếng ngăn cản.
“Anh đang chuyện với ai đấy hả!"
Lúc Hà Kim Đào nhịn nữa, lập tức bật dậy.
Góc bên đó lập tức náo loạn thành một nồi cám lợn.
Chung Ngọc quá quen với cảnh , lúc cô đang trò chuyện với Tạ Mân Sơn, chỉ là cố ý hạ thấp giọng xuống.
Tạ Mân Lam là đầu tiên thấy, mắt rời chút nào, thỉnh thoảng nhỏ giọng lầm bầm một câu:
“ là kim châm đối với râu ngô mà!"
Kết quả của cuộc “kim châm đối với râu ngô" là Từ Đào và Triệu Văn Lan cũng chẳng buồn ở bầu bạn với Chung Viện nữa, ngay lập tức cãi một trận rời khỏi phòng bệnh.
Sau một trận náo loạn như , Tạ Mân Sơn cũng thấy cho việc dưỡng bệnh.
Anh hỏi han cảm nhận của Chung Ngọc, hỏi y tá, quyết định sẽ sớm một chút, chiều nay kiểm tra xong là sẽ trực tiếp xuất viện luôn.
Đùa , mấy ở giường bên cạnh giờ tâm trạng đều bình thường, nếu họ thực sự ầm lên, va chạm đến Chung Ngọc thì .
Thế là buổi chiều, phòng bệnh vốn còn coi là náo nhiệt chớp mắt còn ai, nhóm Chung Ngọc cũng , chỉ còn Chung Viện, Chung Quốc Trụ và Hà Kim Đào.
Thấy tất cả hết, Hà Kim Đào đứa con gái đang giường, kìm mà :
“Đối với Từ Đào, con cũng đừng lúc nào cũng gay gắt như , dù nó cũng là chồng con mà!
Trước đây con mang thai, nó còn sự nhường nhịn đối với con, giờ thì..."
Chung Viện lập tức hất chăn , trừng mắt :
“Anh tự ?
Mẹ , thấy bộ dạng của khi ở bên cạnh đàn bà đó, cảm thấy còn coi là chồng con ?"
Hà Kim Đào mấp máy môi, cuối cùng thở dài một tiếng:
“Vậy con cứ ầm lên như thế, chẳng là càng đẩy nó về phía đàn bà ?"
So với Chung Viện tuổi trẻ khí thịnh, thực Hà Kim Đào hiểu lòng đàn ông hơn.
Dù thì khi còn trẻ, vai mà bà đóng chính là “ đàn bà đó".
Tuy nhiên, bà cũng ngờ rằng đàn bà khiến Từ Đào để tâm hóa thực sự là “Vương Tranh" của lớp học tập .
Lúc thấy cô , bà còn thấy thể nào, chuyện ai mà ngờ chứ...
Chung Viện hừ lạnh một tiếng:
“Con cứ đấy, con xem con đàn bà đó bại hoại danh tiếng thì Từ Đào còn quý trọng nó đến thế !"
Cô hôm đó thấy đàn bà đó , vốn tưởng là một đứa con gái nhỏ nhắn xinh xắn, kết quả xem, hơn cô già hơn cô vài tuổi.
Từ Đào thích kiểu như thế nào cô rõ, tuyệt đối sẽ là kiểu như đàn bà đó.
Cho nên cho dù bây giờ Từ Đào đối xử với cô chẳng gì, nhưng cô khẳng định chắc chắn rằng Từ Đào và đàn bà đó cũng chẳng bền lâu .
Cô đảo mắt một cái, với :
“Mẹ, lớp học tập đó chẳng sắp khai giảng ?
Mẹ một chuyến , con cho tất cả đều cô những chuyện bẩn thỉu gì!"