TN 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "Thiên Sát Cô Tinh" - Chương 168

Cập nhật lúc: 2026-04-16 10:31:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thím , con gái của thím bản lĩnh đấy, kiếm tiền cho thím .

 

Vậy thì thím sẽ đỡ lo lắng hơn nhiều."

 

“Lo lắng gì chứ!

 

Đều là nuôi hộ khác thôi!

 

Hơn nữa, em cái bộ dạng đó của nó xem, ai thèm chứ!

 

Thôi chuyện nữa, em gái , đây em , nếu chúng mặt tố cáo Chung Ngọc và Tạ Mân Sơn thì em thể giúp Hạnh Vận nhà chúng chuyển thành nhân viên chính thức chứ?"

 

“Cái , xem bằng chứng các cung cấp chắc chắn ."

 

Vương Tranh một cách thần bí.

 

“Chao ôi, em thế là khách sáo quá, Hạnh Vận nhà chị, đây thực sự là cùng Tạ Mân Sơn..."

 

Lưu Đại Nha vốn dĩ chỉ là tình cờ thấy, nhưng đó thấy tên của Chung Ngọc, cô bé sợ đến mức gáo nước suýt chút nữa thì đ-ánh rơi.

 

Ai cơ?

 

Đang ai cơ?

 

Chung Ngọc á?

 

Thế nhưng, tố cáo đó là ý gì nhỉ?

 

Lưu Đại Nha bố và chú Tạ cùng dì xinh đó hòa thuận, cô bé cảm thấy, điều chắc chắn ý gì .

 

Thế nhưng, chuyện thì liên quan gì đến dì chứ?

 

Lưu Đại Nha cúi đầu, múc một muôi gạo cao lương từ trong bao tải ở kho , vo gạo chú ý lắng .

 

Hai ngày nay Tạ Mân Sơn nhà, Chung Ngọc và Tạ Mân Sơn dẫn theo hai đứa nhỏ dạo xong cũng tiện đường ghé qua nhà kho một vòng.

 

Khác với tiệm may Kim Lan thường xuyên việc buổi tối, việc kinh doanh của Tạ Mân Sơn thường là diễn ban ngày.

 

Cửa của nhà kho hướng đường lớn, qua nhiều, dễ theo dõi, vì Tạ Mân Sơn và những khác lắp thêm một cánh cửa ở phía nhà kho.

 

Tuy dễ lắm nhưng xe cũng thể , còn kín đáo hơn, dễ phát hiện.

 

Lúc Chung Ngọc tới, đúng lúc gặp Uông Cường đang cởi trần, sức bốc các thùng hàng lên xe.

 

Làm nghề , càng ít càng .

 

mỗi khi xuất hàng, mấy em đều xắn tay .

 

Lần , đúng lúc Tạ Mân Sơn, Hạ Học Hữu và Quách Ái Cách đều vắng, việc bốc thùng hàng chỉ thể để Uông Cường và Văn Sảng .

 

“Ồ, chị dâu đến !"

 

Uông Cường thấy Chung Ngọc thì hớn hở nhe răng , Văn Sảng thấy thế cũng theo.

 

Cậu tinh ý hơn Uông Cường, thấy Uông Cường vẫn còn đang cởi trần thì vội vàng huých Uông Cường một cái:

 

“Anh Cường, mau mặc áo !"

 

“Ồ, quên mất đấy!"

 

Uông Cường ngượng ngùng , vội vàng trong nhà.

 

Văn Sảng thấy Tạ Mân Lam và Chung Ngọc đều qua đây, còn dẫn theo hai đứa trẻ, vội vàng trong nhà, lấy ít lạc và hạt hướng dương cho hai c.ắ.n, còn mang mấy cái “hộp sắt", là hàng mới từ miền Nam về, kiểu gì cũng bắt hai nếm thử.

 

Chung Ngọc cầm lấy một cái hộp sắt, hỏi:

 

“Cái trông giống s-úng cối thế nhỉ?"

 

“Đây s-úng cối , là sản phẩm mới do xưởng nghiên cứu phát triển, cũng là một loại trái cây đóng hộp, bảo quản lâu hơn loại đóng chai thủy tinh đây, còn ngọt hơn nữa!

 

Hay là chị dâu nếm thử xem ?"

 

Văn Sảng nhanh tay mở cho Chung Ngọc và Tạ Mân Lam mỗi một hộp.

 

Chung Ngọc cầm lấy thử, bên trong hóa là cam.

 

Thời buổi cam là đồ hiếm, cô cũng chỉ mới thấy tạp chí chứ ăn miếng nào.

 

Những miếng cam đó vàng ruộm mọng nước, mở nắp ngửi thấy một mùi thơm chua ngọt, cực kỳ hấp dẫn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-168.html.]

Chung Ngọc cầm thìa múc hai miếng, đầu tiên đút cho Tiểu Phương, đó đút cho Hổ Tử, cuối cùng mới đút miệng .

 

Và khoảnh khắc miếng cam miệng, cô thật sự hương vị chua ngọt đó cho kinh ngạc.

 

“Ngon quá!"

 

Đôi mắt cô mở to, tán thưởng .

 

Phải là hương vị giống với đào mật, nhưng cũng ngon kém!

 

Miếng cam miệng mát lạnh, cảm giác trơn tuột đó còn hơn cả đào mật.

 

Cắn một miếng, nước cam chua ngọt bùng nổ trong miệng, giống như tắm mát cho đầu lưỡi , cực kỳ sảng khoái.

 

Tạ Mân Lam cũng ngớt lời khen ngợi:

 

“Món chúng từng ăn bao giờ nhỉ!

 

Nếu thể bán ở Đại Nguyên, chắc chắn sẽ tranh mua hết sạch cho mà xem!"

 

, cũng thấy thế, hì hì hì, chính là ngon mà."

 

Uông Cường quần áo xong từ trong nhà bước , hớn hở .

 

Cam đóng hộp ngon, Hổ T.ử và Tiểu Phương cũng nhịn cứ đòi ăn mãi.

 

Cuối cùng vẫn là Chung Ngọc ăn nữa, bọn nhỏ mới luyến tiếc dừng .

 

Uông Cường xoa xoa cái đầu tròn vo của Hổ Tử, hớn hở :

 

“Cháu cũng đừng tham ăn quá, đợi xưởng thực phẩm của chúng xây dựng xong, cháu ăn bao nhiêu cũng !"

 

Câu thu hút sự chú ý của Chung Ngọc:

 

“Các chú còn định xây dựng xưởng thực phẩm ?"

 

“Dạ, nhưng hiện tại mới chỉ là ý tưởng thôi."

 

Uông Cường , “Là Mân Sơn đề xuất đấy.

 

Anh đây, dùng kỹ thuật của cả Liễu, đó dùng địa điểm và nguyên liệu ở chỗ chúng để tự đồ hộp, đợi chính sách lên, chắc chắn sẽ bán chạy."

 

“Anh còn thể độc chiếm cả miền Bắc luôn đấy!

 

Chị dâu , chị học vấn cao, chị cái gì gọi là độc chiếm ?

 

Độc chẳng là bờ ruộng ?

 

Sao chiếm nhỉ?"

 

“Độc chiếm, nghĩa là sản phẩm của vùng đều do các chú thầu hết đấy."

 

Chung Ngọc giải thích, “Điểm Mân Sơn nhà em từng nhắc với em , thực sự ?"

 

Uông Cường gật đầu:

 

hiện tại mới chỉ là ý tưởng thôi, các công tác, lẽ khi về sẽ manh mối ."

 

Chung Ngọc gật đầu.

 

Cô hiểu Tạ Mân Sơn mà.

 

Người đàn ông của cô việc cực kỳ chắc chắn, nếu nắm chắc mười phần thì sẽ .

 

Đã như thì cô cứ đợi về và mang tin thôi!

 

Chương 87 Tố cáo

 

Mấy nhà kho khá lâu, mãi đến hơn bốn giờ mới chuẩn rời .

 

Đi đến cửa, Uông Cường nhịn dáo dác quanh, mấy lượt.

 

“Uông Cường, thế?"

 

Tạ Mân Lam thấy hành động của thì cảm thấy vô cùng kỳ quái.

 

“Chậc, chị , hai ngày nay luôn cảm thấy đang theo dõi chúng , cảm giác đó... kỳ kỳ quái quái ."

 

Uông Cường .

 

 

Loading...