“Giá như đẻ của Chung Ngọc còn sống... thì .”
Nghĩ đến đây, Thái Minh Minh khỏi cảm thấy áy náy vì chuyện Chung Ngọc cùng báo danh, cô cúi đầu :
“Nếu đông thế thì để cùng .”
Thời gian Chung Ngọc xem mắt với Từ Đào trùng với vòng sơ loại của cuộc thi thợ dệt giỏi, vì chuyện mà ba Chung Ngọc ch-ết sống chịu cho cô thi.
Cô vốn là cùng , nhưng nếu để cô nhiều kẻ mồm năm miệng mười đến thế, thì đ-ánh ch-ết cô cũng để Chung Ngọc đến đây!
Chung Ngọc như chuyện gì, an ủi nắm lấy tay Thái Minh Minh, giọng chậm rãi, dịu dàng:
“Không mà, cũng đến xem thử.”
Chỉ là...
đến xem thử thôi.
Cô lưu luyến lên bảng tin dán tờ báo tường chữ “Cuộc thi thợ dệt giỏi”, những dòng chữ phấn nắn nót ghi rõ ràng rằng, giành giải nhất sẽ cử tham gia lớp đào tạo thiết kế và may mặc.
Đó... từng là lớp đào tạo mà cô hằng mơ ước, nhưng giờ đây... chỉ thể mà thôi.
Nghĩ đến đây, trong đôi mắt đào hoa vốn dĩ dịu dàng mang theo một chút mơ màng.
Mới hai ngày , ba định xong ngày với nhà họ Từ.
Không chỉ ngày xem mắt trùng với vòng sơ loại, mà nếu xem mắt thành công, đầy một tháng sẽ kết hôn.
Trong thời gian ngắn như , cô thể nào dành nửa năm để học chuyên sâu ở lớp đào tạo .
Hơn nữa, nếu ba ủng hộ, cô cũng thể tiền để học thoát ly sản xuất.
Ba định đoạt xong tương lai của cô ,
Một tương lai trông vẻ vững chãi, tươi sáng hơn, thậm chí khiến ít ghen tị,
Hèn chi, đó cũng là cuộc đời mà sẵn lòng trải qua chăng!
Chung Ngọc nghĩ thầm với chút đắng chát.
Cô giữa đám đông, ánh nắng gay gắt của mùa hè chiếu thẳng xuống đỉnh đầu, lên , lên cánh tay, lên da thịt, cô đột nhiên cảm thấy ch.óng mặt.
Một luồng ánh sáng trắng lướt qua, mắt bỗng xuất hiện vô hình ảnh chập chờn, trong tiếng kinh hô của , cô gái nhỏ nhắn đột ngột ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
“Đàn bà đẻ con, chẳng dễ như gà đẻ trứng ?
Việc gì bắt tao về nhà, tao bận lắm!”
“Chung Ngọc?
Chung Ngọc!
Cô... cô tắt thở !
Cô đừng dọa chứ!”...
“Tiểu Đào, chúng đều , chuyện mà, chẳng trách ai, đều do cái nó khổ!
Giống hệt nó!
Thế thì nỡ lấy tiền của chứ?
Để xem bao nhiêu nào... tám trăm đồng cơ !”
“Xưởng trưởng Từ, thật ngại quá vì phiền ông, nhưng con bé đó hai ngày nữa là cúng thất đầu , nó lo lắng quá giờ còn xuống giường , cũng nó giấu tiền ở , ...
ây ây ây!
Hai trăm là đủ !
Cảm ơn xưởng trưởng!”
“Chung Ngọc?
Chung Ngọc?
Chung Ngọc!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-2.html.]
Chung Ngọc tỉnh giữa những mảnh ký ức trắng xóa như tuyết, thứ mắt từ mờ mịt dần trở nên rõ nét, một gương mặt đàn ông với đôi lông mày rậm và đôi mắt to hiện .
Cô ngừng thở dốc, nỗi đau trong giấc mơ như ngọn lửa thiêu đốt trong l.ồ.ng ng-ực, kịp phân biệt rõ ràng theo bản năng vung một cái tát về phía đàn ông mặt.
“Chát!” một tiếng!
Gương mặt đàn ông hề lay chuyển, nhưng làn da màu lúa mạch in hằn một dấu tay đỏ ch.ót.
Thái Minh Minh đang định lấy nước cho Chung Ngọc, thấy cảnh liền “A” lên một tiếng, cuống cuồng chạy :
“Chung Ngọc!
Chung Ngọc!
Không nắng hun đến ngốc luôn chứ!
Cậu đ-ánh Tạ Mân Sơn cái gì thế!”
Chung Ngọc lúc mới hồn.
Ngước mắt lên, đàn ông đang chiếc ghế gỗ bên cạnh cô, tay vẫn còn giữ nguyên động tác định đắp khăn ướt cho cô.
Người đàn ông mắt lông mày rậm mắt to, mày kiếm mũi cao, làn da màu lúa mạch đầy nam tính, dáng rắn chắc và dương cương, khác một trời một vực với kiểu mặt trắng thư sinh như Từ Đào.
Phải , chẳng là Tạ Mân Sơn lính ?
Sao đột nhiên xuất hiện ở đây?
Mặt Chung Ngọc đỏ bừng lên ngay lập tức.
Đây là đầu tiên trong đời cô đ-ánh , ngờ đ-ánh trúng Tạ Mân Sơn!
Ngay lập tức, cơn giận trong giấc mơ lúc nãy cũng chuyện dở dở vơi ít.
Tạ Mân Sơn ăn một tát nhưng hề tức giận.
Thấy vẻ mặt cô vô cùng ngượng ngùng, hỏi:
“Em tỉnh ?”
Mặt Chung Ngọc đỏ tận mang tai.
Lúc , Thái Minh Minh vội vàng đẩy Tạ Mân Sơn xuống khỏi ghế gỗ, sự giải thích khua tay múa chân của cô , Chung Ngọc mới hiểu chuyện xảy .
Vừa cô vì ngất xỉu, đúng lúc Tạ Mân Sơn ngang qua nên bế cô đến trạm y tế của xưởng.
Đang đợi bác sĩ của xưởng đến khám thì Chung Ngọc tỉnh , và thế là xảy chuyện .
“Cậu xem, đang yên đang lành đ-ánh gì?
Cho dù lúc Tạ Mân Sơn lính chẳng lời nào luôn, nhưng dù cũng cứu , gì ai đối xử với ân nhân cứu mạng như thế?”
Tiếng lầm bầm của Thái Minh Minh lọt tai khiến Chung Ngọc cũng cảm thấy vô cùng hổ.
Tạ Mân Sơn cũng là con em công nhân trong xưởng, lớn lên cùng cô từ nhỏ.
Hồi nhỏ Chung Ngọc thấp bé, ít đám con trai to xác bắt nạt, thường đều là Tạ Mân Sơn mặt bảo vệ cô.
Khi đó, đám trẻ lớn hơn còn trêu chọc hai , Chung Ngọc là “vợ nhỏ” của Tạ Mân Sơn.
Quan hệ của hai từng , chỉ là đó, ba Tạ Mân Sơn qua đời, và em gái theo cô ruột sinh sống, đó lính, hai mới dần mất liên lạc.
Mấy hôm sắp chuyển ngành về, hôm nay xem chắc là mới về tới.
Vừa mới chuyển ngành ăn một cái tát nảy lửa, thế nào cũng coi .
Hơn nữa, ngay cả khi những điều trong giấc mơ là thật, thì đáng ăn tát cũng là !
Cô Tạ Mân Sơn đang cầm chiếc khăn ướt định đắp cho , đôi mắt đào hoa mang theo vẻ hối nhếch lên, khẽ hỏi:
“Mặt còn đau ?”
Tạ Mân Sơn dùng lưỡi đẩy đẩy chỗ đ-ánh:
“Cũng .”
Đó là ý vẫn còn đau.