“Anh Mân Sơn!
Anh đừng cử động mà!"
Tạ Mân Sơn đỏ mặt tía tai, nhưng rốt cuộc cũng ngoan ngoãn thẳng, theo chỉ thị của Chung Ngọc mà sang trái, nhấc chân .
Chung Ngọc ướm ướm mấy mới đo xong kích thước, ghi chép tỉ mỉ cuốn sổ.
Sau khi ghi xong, Chung Ngọc liền bận rộn ướm thử vải, viên phấn chuyên dụng vạch qua vạch mặt vải, chẳng mấy chốc vẽ rõ các phần cần cắt.
Cô tập trung bận rộn bên bàn thao tác, còn Tạ Mân Sơn bên cạnh đến ngẩn ngơ.
Đây là đầu tiên thấy dáng vẻ khi việc của cô, và cô như thế khiến thấy lạ lẫm, nhưng thấy...
vô cùng.
, vô cùng!
Nếu thì giải thích đây, khi cứ cô mãi, đến mức nỡ rời mắt?
“Xong !"
Rốt cuộc Chung Ngọc cũng vẽ xong tất cả các đường cắt.
Cô lau mồ hôi má, đôi mắt hoa đào dịu dàng Tạ Mân Sơn mỉm :
“Thật ngại quá, nhập tâm quá nên quên mất vẫn còn ở đây."
Tạ Mân Sơn lắc đầu.
Anh thích cô, cô việc chăm chú như thế càng thích hơn.
Chung Ngọc tiếp tục :
“Hôm nay đến đây thôi, đợi cái quần may xong sẽ gửi qua cho ."
Nói xong, cô dậy dọn dẹp đồ đạc, chuẩn tiễn Tạ Mân Sơn về.
ngờ mới động , một bàn tay lớn thô ráp đột nhiên đưa tới——
“Đừng động."
Tạ Mân Sơn , ngón trỏ tay ghé sát , quẹt nhẹ một cái đầu mũi trắng trẻo xinh xắn của Chung Ngọc, đó còn nghiêm túc đưa cho Chung Ngọc xem:
“Dính phấn ."
Mặt Chung Ngọc “vèo" một cái đỏ bừng lên.
Cô lưng , chỉ dùng mu bàn tay áp lên cho mặt bớt nóng, khựng một lát mới :
“Về thôi!"
“Ừ!"
Tạ Mân Sơn đáp, tay vô thức giấu lưng, ngón trỏ siết c.h.ặ.t trong lòng bàn tay.
Dường như thể giữ cảm giác khiến tim đ-ập thình thịch lâu thêm một chút, lâu thêm một chút nữa.
Lúc mới đến xưởng còn đến bảy giờ.
Giờ rời gần chín giờ .
Tạ Mân Sơn sợ Chung Ngọc đường chuyện nên vẫn khăng khăng tiễn cô đến tận cửa nhà.
Lúc sắp , bóng dáng yểu điệu của cô biến mất trong hành lang tối om mới rời .
Chung Ngọc chậm rãi leo lên cầu thang.
Trong lòng cô vẫn còn đọng cảm giác khi cùng với Tạ Mân Sơn , chỉ thấy vô cùng ấm áp và vui vẻ.
Chỉ là, niềm vui khi thấy nhà họ Chung liền dần tan biến .
Hà Kim Đào đang chuẩn ngủ, đang soi gương thoa kem dưỡng da lên mặt, thấy tiếng Chung Ngọc mở cửa liền chẳng thèm ngoái đầu mà ném một câu:
“Chà chà, đại quán quân!
Còn đường về nhà cơ ?"
Chung Ngọc gì, lặng lẽ trong phòng.
Thế nhưng, Hà Kim Đào cho cô cơ hội chuồn mất, lập tức gọi cô :
“Chung Ngọc, ngày xem mắt định , thứ Sáu tới, mày khất nữa đấy!"
Khi những lời , Hà Kim Đào khỏi nhớ đến dáng vẻ nhún nhường của mặt Triệu Văn Lan lúc ban ngày, nghĩ đến việc cầu xin Triệu Văn Lan bao lâu bà mới miễn cưỡng đồng ý, giọng bất giác trở nên gay gắt hơn.
Bước chân Chung Ngọc dừng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-29.html.]
Cô đầu Hà Kim Đào:
“Mẹ, hôm đó là thời gian thi chung kết, con..."
“Bớt lôi cái chuyện chung kết chung kiêu đó với tao!
Chung kết thì ?
Nhà họ Từ ngay từ đầu tán thành việc mày tham gia cái cuộc thi !
Tao cho mày , hôm đó mày cũng , mà cũng !
Nếu mày còn dám , đừng vác mặt về đây ở nữa!
Cút cho thật xa !"
Hà Kim Đào đột nhiên phắt , ánh mắt Chung Ngọc tràn đầy sự chế nhạo, giống như đang mỉa mai cô rằng dù vùng vẫy thế nào thì cuối cùng chẳng vẫn xem mắt !
Chung Ngọc Hà Kim Đào như , định thần :
“Mẹ, đây là quyết định chung của và bố ?"
Hà Kim Đào thấy Chung Ngọc những van xin mà còn bằng giọng bình tĩnh như , càng tức giận hơn:
“Phải!
Sao hả?
Mày định đảo lộn cái trời lên chắc?"
Bà quyết tâm ép bằng Chung Ngọc.
Bà Chung Ngọc thể rời bỏ nhà họ Chung.
Công việc của cô ở xưởng dệt, tiền lương bà nắm thóp, tích góp chắc chắn là đồng nào, một đứa con gái lớn tướng thế , ngoài nhà thì còn ai dám chứa chấp cô để mang tiếng chứ?
Nhìn Chung Ngọc, Hà Kim Đào khỏi đắc ý.
Hừ!
Biết thế thì sớm nên dùng chiêu để nắm đầu nó !
Còn để nó mặc cả, tìm cứu viện?
Tao nhổ !
Quả nhiên, khi Hà Kim Đào xong, Chung Ngọc thủy chung lời nào.
Không chỉ lời nào, dường như ngay cả dũng khí Hà Kim Đào lấy một cái cô cũng chẳng còn nữa.
Cô chỉ lặng im một lúc ngắn, lẳng lặng về phía căn phòng mà cô và Chung Viện đang ở.
Hà Kim Đào ở phía đắc chí, lớn tiếng vọng theo:
“Thế nào?
Sợ chứ gì?
Tao cho mày Chung Ngọc, đừng tưởng mày đủ lông đủ cánh là thể thoát khỏi lòng bàn tay tao!
Mày vẫn ngoan ngoãn lời tao thôi!"
Sau khi Chung Ngọc im lặng bước phòng, cô nhẹ nhàng khép cửa , tựa lưng cửa, nửa ngày trời nên lời.
Chương 16 Bánh xốp
Những ngày tiếp theo, cuộc sống của Chung Ngọc trôi qua một cách yên tĩnh lạ thường.
Mỗi ngày , tan đúng giờ, thời gian ở nhà họ Chung ngày càng ngắn , khi gặp nhà họ Chung cô cũng vô cùng im lặng, vốn dĩ trầm tính, giờ cô càng giống như một cái bóng tồn tại.
Đối với một Chung Ngọc như , Hà Kim Đào cảm thấy trong lòng chút kỳ quái khó tả.
bà chắc chắn là cảm thấy hài lòng.
Nhìn phản ứng của Chung Ngọc hiện giờ, chắc chắn là bà dọa cho sợ đến mức ngoan ngoãn .
Thế cũng , Hà Kim Đào thầm nghĩ.
Chung Ngọc còn cãi bà nữa, ngoan ngoãn xem mắt với Từ Đào lấy chồng, đó chính là mục đích lớn nhất của bà lúc .
Hiện giờ xem mục đích của bà đạt .
Hà Kim Đào nghĩ nên sự quan tâm dành cho Chung Ngọc cũng ít nhiều.
Và ngay mắt bà , một đổi đang âm thầm diễn , nhưng bà chẳng hề .