“Cô... cô thế ?”
Vừa ... rốt cuộc là đang gì ...
Chung Ngọc cũng chút hiểu nổi chính nữa.
Trong lúc Chung Ngọc đang suy nghĩ vẩn vơ, Tạ Mân Sơn thực cũng chút tập trung.
Chỉ là điều nghĩ đến cụ thể hơn Chung Ngọc nhiều —— đang nghĩ đến những lời Từ Á Nam lúc nãy.
“Chao ôi, hôm nay Chung Ngọc coi như đắc tội với nhà họ Từ .
Con , của Từ Đào là Triệu Văn Lan đó, bà là hẹp hòi nhất cái nhà máy dệt bông !
Bà nuốt trôi cơn giận , chắc chắn sẽ tìm cớ gây khó dễ cho Chung Ngọc!"
“Con thực sự ý gì với Chung Ngọc?
Dì tin.
Không tin thì tối đến xưởng tìm con bé?"
“Chao ôi, cứ tưởng con là đứa đáng tin cậy...
Nếu con ý gì thì hãy tránh xa Chung Ngọc một chút.
Dì tìm một trai để bảo vệ con bé thật mới !"
“Tạ Mân Sơn, lúc nhỏ con còn khá thành thật mà, càng lớn càng gì thế hả?"
Mình gì...
Tạ Mân Sơn thực cũng gì, đang gì.
Anh chỉ tìm Chung Ngọc là thực sự gặp cô, cho cô, là thực sự hy vọng cô hạnh phúc.
những chuyện khác, Tạ Mân Sơn .
Khoảng thời gian , chỉ cảm thấy như ngâm trong hũ r-ượu mật, chỉ cần thấy Chung Ngọc là trong lòng sẽ cảm giác ngọt ngào và lâng lâng, chỉ cần nghĩ đến cô là việc gì cũng thấy động lực.
nghĩ sâu xa hơn một chút thì dám.
Hôm nay lời của Từ Á Nam giống như đ-ập vỡ cái hũ đang bao quanh .
Khiến thể thừa nhận, tại dám nghĩ sâu hơn, là nghĩ mà là dám nghĩ.
Anh giống những thanh niên khác trong xưởng một công việc định, bộ tiền mang về từ quân ngũ đều dùng để đầu tư một vụ ăn vô cùng mạo hiểm, bên cạnh còn mang theo hai đứa trẻ...
Một như chắc chắn thể cho Chung Ngọc một tương lai định, một mái ấm đủ để che mưa chắn gió cho cô.
Một như thậm chí dám nghĩ đến tương lai cùng cô.
mà...
nghĩ lời Từ Á Nam , nghĩ đến việc cô thể sẽ xem mắt với những trai khác, bên cạnh một đàn ông khác, cảm giác khiến càng thêm khó chịu.
Cái cảm giác khó chịu đó gần như giống hệt cảm giác khi bố cùng qua đời năm mười mấy tuổi, gần như là cảm giác cả thế giới sụp đổ.
Tạ Mân Sơn tỉ mỉ cảm nhận hương vị phức tạp trong lòng, suốt quãng đường lời ít hẳn.
Anh nên gì, chỉ cảm thấy nếu thế giới cứ dừng ở hiện tại thì mấy.
Anh sẵn lòng để cô xe đạp của , cứ đạp mãi, đạp mãi về phía .
Đường đến nhà Từ Á Nam gần nhưng cũng nhanh tới nơi.
Tạ Mân Sơn dựng chiếc xe đạp phượng hoàng ở lối cầu thang, đợi Chung Ngọc xuống xe, giọng chút nghèn nghẹn:
“Em lên , còn chút việc về ."
Trong lòng Chung Ngọc chút hụt hẫng, nhưng nghĩ đến việc nhà Tạ Mân Sơn còn hai đứa nhỏ, cô liền hiểu chuyện gật đầu.
Nhìn cô gái ngoan ngoãn, nụ ngọt ngào như , lòng Tạ Mân Sơn càng thêm khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-36.html.]
Anh ngơ ngẩn đó cô gái mỉm ngọt ngào với một cái mới ôm bọc đồ lên lầu.
Tạ Mân Sơn c.ắ.n môi thở dài một tiếng, nhưng trong lòng như một tảng đ-á đè nặng, lúc nào cũng trĩu nặng khó chịu.
*
Chung Ngọc lên lầu, Từ Á Nam mở cửa, thấy bóng dáng Tạ Mân Sơn , bĩu môi :
“Đến tận cửa mà lên, đúng là thằng nhóc ngốc."
“Anh ... nhà còn việc."
Chung Ngọc khẽ bước trong, cô đến là để ở vài ngày nên lòng khỏi chút căng thẳng.
“Hì, nó thì việc gì chứ?
Nếu lo cho hai đứa nhỏ thì mang chúng cùng đến đây!"
Từ Á Nam một câu, bảo Chung Ngọc mang đồ phòng, cũng gì thêm.
Chung Ngọc gì.
Cô thực cũng hiểu Tạ Mân Sơn.
Tạ Mân Sơn tính tình cứng cỏi, ngày thường cũng sợ phiền đến khác, chắc vì mới mang theo lũ trẻ cùng đến đây!
mà đường ít thế nhỉ...
Có vì... hành động lúc nãy của cô ?
Mặt Chung Ngọc đỏ lên, cô khẽ lắc đầu xua ý nghĩ ngớ ngẩn của , bếp rửa tay chuẩn giúp Từ Á Nam chuẩn bữa trưa.
Bữa cơm của Từ Á Nam thực sắp xong , nhưng bà cũng từ chối sự giúp đỡ của Chung Ngọc, chỉ bảo cô rửa hai quả dưa chuột và cà chua, xếp đĩa mang bàn để lát nữa đến thì ăn.
Thời đại , hoa quả đối với những gia đình bình thường đều là một thứ xa xỉ.
Gia đình Từ Á Nam hai con trai đang tuổi ăn tuổi lớn, chi phí cho ba bữa cơm hằng ngày cũng nhỏ.
Tuy nhiên may mắn là chị gái của Từ Á Nam ở ngoại ô thường xuyên gửi nhiều rau tự trồng đến.
Dưa chuột và cà chua rửa sạch ăn, giòn sần sật chua chua ngọt ngọt, ăn cũng ngon.
Chung Ngọc đang rửa dưa chuột thì Từ Á Nam lơ đãng hỏi:
“Chung Ngọc, em thấy Tạ Mân Sơn thế nào?"
Chung Ngọc nhất thời hiểu ý của dì Từ, :
“Anh Mân Sơn ạ, tính tình đôi khi thẳng thắn một chút, dì đừng chấp nhặt với ."
Từ Á Nam :
“Hì, dì gì mà chấp nhặt với nó chứ!
Ý của dì là , em thấy Tạ Mân Sơn trai nếu để tìm hiểu yêu đương thì thấy thế nào!"
Nói xong câu bà nhịn lắc đầu, bọn trẻ bây giờ đứa nào đứa nấy đều tinh ý thế nhỉ!
Chung Ngọc lúc mới hiểu , khuôn mặt mỏng manh trở nên đỏ rực:
“Anh ... ạ.
chẳng mới chuyển ngành ?
Sao tính đến chuyện tìm đối tượng nhanh thế ạ?"
Từ Á Nam :
“Tầm tuổi nó mà tính đến chuyện chẳng là quá bình thường ?
Nó còn vì lính mà lỡ mất vài năm đấy, nếu là khác thì kết hôn từ sớm !"