TN 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "Thiên Sát Cô Tinh" - Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-04-16 10:24:51
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói xong câu nhịn :

 

mà dì thấy con nó thì tồi, nhưng dù cũng đang đèo bòng hai đứa nhỏ, điều kiện như thì con gái nhà t.ử tế thường ai gả cho nó ."

 

“Sao thế ạ?"

 

Chung Ngọc xong mới thấy giọng cao.

 

Cô ánh mắt đảo qua đảo một chút :

 

“Anh Mân Sơn việc chắc chắn, tính tình , lương thiện.

 

Anh nuôi hai đứa nhỏ đó cũng là vì giúp đỡ đồng đội hy sinh của .

 

Nếu khác như thì sẽ bận tâm đến những chuyện đó ạ."

 

Từ Á Nam lắc đầu:

 

“Nói thì thế, chứ cô gái trẻ nào gả kế !

 

Ai cũng ngốc đến thế!"

 

Chung Ngọc kịp thấy Từ Á Nam đột nhiên ghé sát mắt cô, miệng hỏi:

 

“Chung Ngọc, nếu là em, em sẵn lòng ?"

 

Chương 20 Tiết Thành

 

Mặt Chung Ngọc đỏ bừng lên ngay lập tức.

 

Đang gì thì còn thấy Từ Á Nam :

 

“Chung Ngọc, em khen Tạ Mân Sơn như , một chút cũng chê bai , đây đơn thuần chỉ là tình hữu nghị giữa các đồng chí nhỉ!"

 

Nhìn ánh mắt trêu chọc của Từ Á Nam, Chung Ngọc cúi gằm mặt xuống, chỉ lộ một chút vành tai ửng đỏ kẽ tóc.

 

trả lời bà thế nào, chỉ thể ấp úng :

 

“Em... em ngoài xem thử, bọn Trần Khả khi sắp đến ."

 

Từ Á Nam bóng lưng bỏ chạy của Chung Ngọc, lắc đầu:

 

“Thật là vô vị, chạy gì...

 

Chỉ là hai đứa đứa nào cũng chậm chạp thế nhỉ!

 

Chao ôi!"

 

Chung Ngọc chạy trốn phòng khách, trốn biệt trong nhà vệ sinh, mãi mới dịu nhịp tim đ-ập quá nhanh.

 

Cô vục một vốc nước lên mặt, nước mát lạnh nhưng vẫn thể mang nóng mặt.

 

Chung Ngọc ngẩng đầu lên, ngây gương mặt.

 

Trong chiếc gương thủy tinh thô sơ, một cô gái xinh xắn cũng đang mở to đôi mắt long lanh cô một cách nghiêm túc.

 

Đôi mắt đào hoa mơ màng mang theo sự mờ mịt, nụ nhàn nhạt và dịu dàng nhưng đó chỉ là nụ bản năng, chạm đến tận sâu trong lòng.

 

Những lúc buồn bã , Chung Ngọc thường soi gương như .

 

Dường như chính thể tìm câu trả lời cho nhiều câu hỏi, thể lấy dũng khí để tiếp tục bước .

 

Tuy nhiên hôm nay cô phát hiện cô gái trong gương cũng mờ mịt giống hệt , khiến cô dù cũng dường như rốt cuộc gì nữa.

 

Giống như nãy, Từ Á Nam là một phụ nữ thông minh, hơn nữa Chung Ngọc cũng bao giờ đùa giỡn trong những chuyện quan trọng, cũng tôn trọng khác.

 

thể chỉ vì tò mò mà hỏi những câu hỏi đó.

 

mà... bà hỏi những điều đó là ý gì chứ?

 

Khuôn mặt kiên nghị tuấn tú của Tạ Mân Sơn đột nhiên hiện mắt, cứ như thể đang ở ngay mặt .

 

Chung Ngọc hoảng loạn cúi đầu xuống, cô khẽ c.ắ.n môi , đưa tay lau sạch những giọt nước mặt.

 

điều đó dường như cũng vô dụng.

 

Bất kể cô nghĩ , khuôn mặt cứ luôn hiện mặt cô, khiến trái tim cô cũng trở nên hoảng loạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-37.html.]

 

*

 

Bữa trưa do Từ Á Nam chuẩn .

 

Bà bày một bàn tiệc thịnh soạn tại nhà, mời vài bạn của Chung Ngọc và những nòng cốt trong phân xưởng đến.

 

Mọi cùng tụ tập náo nhiệt để chúc mừng Chung Ngọc đoạt quán quân cuộc thi thợ dệt giỏi.

 

“Chung Ngọc!

 

Đó là cô gái giỏi giang nhất phân xưởng sợi con của chúng !

 

Mọi đấy, đều học tập Chung Ngọc nhà !"

 

Từ Á Nam vui mừng, còn mua một chai r-ượu trắng.

 

Bà bưng chén r-ượu đầy ắp, khuôn mặt vui sướng rạng rỡ hẳn lên.

 

“Cạn ly!"

 

“Chung Ngọc tuyệt vời quá!"

 

Mọi đều mừng cho Chung Ngọc, ai nấy đều giơ cao ly r-ượu.

 

Chung Ngọc cũng giơ ly r-ượu mặt lên.

 

Đây là đầu tiên cô uống r-ượu, cô đưa ly lên miệng nếm thử một ngụm nhỏ, ngay lập tức một luồng vị cay nồng xộc thẳng lên đầu, cay đến mức cô vội vàng uống nước, mắt đỏ hoe cả lên.

 

Sao mà cay thế !

 

Chung Ngọc uống liền mấy ngụm nước mới át vị cay.

 

xung quanh đều uống vui vẻ, cô đưa r-ượu lên miệng nhấm nháp, từ từ uống thì thể cảm nhận chút vị ngọt ẩn chứa trong r-ượu.

 

Có lẽ đó là vị ngọt trong r-ượu, mà là bữa cơm , những , thời gian sinh hoạt mang cho cô vị ngọt, khiến cô trong nỗi khổ cực của cuộc sống ở nhà họ Chung cũng thể cảm nhận một chút vị ngọt thanh đạm.

 

Bữa cơm Từ Á Nam là vui nhất, ăn đến cuối cùng bà gần như uống quá chén .

 

Mấy trẻ như Chung Ngọc uống ít, khi ăn xong liền cùng dọn dẹp bát đũa.

 

Trần Khả cùng với Chung Ngọc, một rửa bát một dọn dẹp, phối hợp khá ăn ý.

 

Trần Khả thấy những khác chú ý, liền lấy cùi chỏ huých Chung Ngọc:

 

“Chung Ngọc, Tạ Mân Sơn đến ăn cơm thế?"

 

Chung Ngọc bây giờ hễ thấy cái tên là vô cùng nhạy cảm, cố kìm nén ý định đỏ mặt mà hỏi:

 

“Vì đến chứ?"

 

“Chậc, hỏi câu nhỉ, Tạ Mân Sơn mấy ngày chẳng thiết với ?

 

Sao thế?

 

Anh đắc tội ?"

 

Chung Ngọc cúi đầu, gì.

 

Câu của Trần Khả lẽ ý gì khác nhưng cô xong thấy một cảm giác khác lạ.

 

Cô cũng nữa, kể từ khi những lời đó của Từ Á Nam, cứ thấy cái tên “Tạ Mân Sơn" là thấy chột .

 

mà cô gì mà chột chứ?

 

Cô cũng chuyện gì khuất tất, cô và Tạ Mân Sơn giữa hai cũng là đường đường chính chính.

 

Cô thực sự nữa.

 

*

 

Đám Trần Khả ăn xong thì về.

 

Từ Á Nam phòng ngủ, Chung Ngọc liền phòng ngủ bắt đầu sắp xếp đồ đạc của .

 

Căn nhà Từ Á Nam phân hai phòng, còn một phòng nhỏ cửa sổ, ngày thường dùng để chứa đồ đạc, khi đến thì dọn dẹp phòng khách.

 

 

Loading...