TN 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "Thiên Sát Cô Tinh" - Chương 65

Cập nhật lúc: 2026-04-16 10:26:41
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

*

 

Tạ Mân Lam hớt hải chạy xuống cầu thang.

 

Cô bàng hoàng chạy trốn khỏi nhà, nơi từng mang cho cô ấm vô hạn, giờ đây đổi ở, cũng còn thể mang cho cô chút nhiệt độ nào nữa .

 

Chạy một mạch xuống lầu, Tạ Mân Lam ngước bầu trời đen kịt.

 

Ánh sáng le lói còn sót phản chiếu trong đôi mắt đen láy của cô, cô bàng hoàng quanh bốn phía, nhưng chẳng thể tìm thấy một nơi nào để nương tựa.

 

Nhà, cô thể về nữa .

 

bao giờ chuyện với Lưu Dung như , cộng thêm lão Chu Hướng Tài , thằng Chu Phong nữa… cô khi về, thứ chờ đợi rốt cuộc sẽ là cái gì…

 

mà… khu đại tạp viện, cô dường như cũng thể đến nương tựa

 

Nỗi khổ của trai cô còn khổ hơn cả cô, giờ tìm Chung Ngọc, thể sống những ngày tháng yên , cô… thể phiền nữa…

 

Những nơi khác…

 

Cô từ nhỏ lớn lên trong khu tập thể , cũng quen một cô chú bác.

 

kể từ khi chuyển đến ở cùng Lưu Dung và Chu Hướng Tài, vì lý do của hai họ, cô từng chào hỏi qua với những cô chú bác , cả gia đình sống trong khu tập thể cứ như những kẻ cô độc.

 

Cô cũng thực sự còn mặt mũi nào để giờ phiền khác nữa…

 

Nhìn những ánh đèn lượt thắp sáng, thấy những âm thanh sinh hoạt phát từ trong các tòa nhà, Tạ Mân Lam đột nhiên cảm thấy thế giới rộng lớn như , nhưng chẳng lấy một nơi thực sự là nhà để cô thể an trở về.

 

Cuối cùng cô chọn bừa một góc xuống, đầu vùi giữa hai cánh tay đang ôm gối, bắt đầu thút thít một cách khàn khàn, bàng hoàng.

 

*

 

Buổi sáng ở khu tập thể nhà máy dệt bông luôn đến sớm.

 

Buổi sáng mùa hè, qua bốn giờ là sẽ lục đục âm thanh truyền đến.

 

Tiếng gà nhà dân nuôi ở dãy nhà cấp bốn xa gáy o o, tiếng cửa ký túc xá “kẽo kẹt”, kèm theo tiếng bước chân, đó là các ông các bà chuẩn tản bộ, chợ sớm.

 

Tiếng bước chân đ-ánh thức những con ch.ó bên lề đường, là một tràng tiếng sủa phá tan sự tĩnh lặng.

 

Dần dần tiếng nhiều hơn.

 

Những dậy sớm vươn vai, xách bình nước, trò chuyện, đùa với , thỉnh thoảng vài câu nhanh ch.óng tách .

 

Vốn dĩ một buổi sáng bình thường gì đặc biệt nên trôi qua như .

 

Tuy nhiên, sự tĩnh lặng của buổi sáng hôm đó phá vỡ bởi một tiếng thét ch.ói tai đột ngột vang lên:

 

“Ái chà!

 

Sao ở đây đứa trẻ thế !”

 

Người phát hiện Tạ Mân Lam là Giả Xuân Hoa ở phòng tài vụ nhà máy dệt bông hai.

 

Bà thường ngày thích nhất là chợ mua thức ăn buổi sáng, nhưng ngờ ngay khi vòng qua góc tường theo lộ trình quen thuộc thì suýt nữa giẫm Tạ Mân Lam đang ngủ đất.

 

Tạ Mân Lam tiếng la hét cho giật tỉnh giấc, dụi dụi mắt, vỗ vỗ bụi đất dậy.

 

chút ngại ngùng xin dì lạ mặt , định thì Giả Xuân Hoa nắm c.h.ặ.t lấy:

 

“Ơ… cháu là ai nhỉ…

 

!

 

Cháu là đứa con nhà họ Tạ cũ đúng !

 

Anh cháu tên là Tạ Mân Sơn!”

 

Tạ Mân Lam ngạc nhiên mắt, chỉ thấy dì đó đầy vẻ thương cảm :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-65.html.]

 

“Con bé , cháu ngủ ở đây hả!

 

Anh cháu ?”

 

Tạ Mân Lam cũng hiểu rõ rốt cuộc xảy chuyện gì.

 

Cô còn ngủ tỉnh hẳn gọi dậy, đợi đến khi não bộ tỉnh táo thì trong nhà Giả Xuân Hoa .

 

Trước mặt là hai dì, một chính là Giả Xuân Hoa nãy, tự giới thiệu tên là Khâu Hồng Tinh, là dì Khâu.

 

Ngồi mặt hai dì, Tạ Mân Lam chút tự nhiên.

 

Cô mím đôi môi khô khốc, định lên tiếng thì thấy Khâu Hồng Tinh đối diện :

 

“Cháu , cháu ngủ ở cái chỗ đó?

 

Chẳng cháu và dì cháu dọn về ngôi nhà cũ ?

 

Sao về nhà ngủ, gặp khó khăn gì ?”

 

Tạ Mân Lam xong câu chút căng thẳng:

 

“Dì ơi… thật cần ạ… hôm qua cháu chỉ là chút hờn dỗi nên chạy ngoài thôi, lát nữa về là thôi ạ.”

 

Khâu Hồng Tinh đồng tình với lời của cô:

 

“Chẳng nhà nào nảy sinh mâu thuẫn với con gái mà để con gái ngủ ngoài đường cả!

 

Cho dù dì cháu đẻ của cháu, nhưng mà chẳng dì nào đối xử với cháu gái ruột của như cả!”

 

Giả Xuân Hoa cũng xen một câu đúng lúc:

 

thế đúng thế!

 

Lam , cháu đừng sợ!

 

Cha cháu đây đều là đồng nghiệp với bọn dì, bọn dì sẽ hại cháu !

 

Cháu mà khó khăn gì thì cứ với bọn dì!

 

Cháu mà tin tưởng bọn dì thì cứ với trai cháu, đừng tự chịu đựng một !”

 

Vành mắt Tạ Mân Lam nóng lên.

 

Hai trông cô thấy lạ mặt, nhưng nghĩ kỹ thì họ thực sự dường như là đồng nghiệp của cha đây.

 

Có lẽ là mối quan hệ đặc biệt thiết, nhưng thể họ kéo về nhà, họ những lời quan tâm như , đối với Tạ Mân Lam mà cũng coi như là một sự an ủi lớn .

 

Tạ Mân Lam vẫn sự việc cụ thể.

 

Không chỉ , cô cũng cho trai .

 

cũng là chuyện nhà , Khâu Hồng Tinh và Giả Xuân Hoa cũng tiện quản nhiều.

 

Nhà Giả Xuân Hoa mua đồ ăn từ nhà ăn về, thế là liền đon đả bảo Tạ Mân Lam cùng ăn.

 

“Nào nào nào, cháu bọn dì quản chuyện bao đồng nhưng cơm thì vẫn ăn đấy!”

 

Tạ Mân Lam từ chối mấy đành nhẹ tay nhẹ chân cầm một cái màn thầu một bên ăn.

 

Giả Xuân Hoa múc cho cô một bát canh bột sệt đặt bên tay cô bảo cô ăn cùng.

 

Màn thầu từ hai loại bột gạo, gạo tẻ trộn với gạo nếp, ăn khô rát cổ họng như màn thầu bột thô thuần túy, nhai chút ngọt thơm.

 

Tạ Mân Lam một miếng màn thầu một miếng canh, trong làn nóng nghi ngút, mắt dần nhòe .

 

Cô cũng tại , lẽ là vì khoảnh khắc bình dị mà ấm áp lâu lắm cảm nhận .

 

 

Loading...