TN 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "Thiên Sát Cô Tinh" - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-04-16 10:20:34
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chung Định Bang cũng khách sáo, ngay vị trí chủ tọa:
“Sao thể tới?
Nếu tới thì còn đứa con của Hồng Bình để chị chèn ép đến mức nào nữa!
Cái gì mà nhân tình, đây là lời cha nên với con cái ?
Quốc Trụ, vợ đối xử với con Ngọc thế nào chấp, nhưng là cha thì thiên vị chứ!
Năm xưa Hồng Bình đối xử với tệ bạc lắm ?
Không chuyện khác, cả nhà bây giờ vẫn đang tiêu tiền tuất của Hồng Bình đấy!
Cậu thật đấy, xương cốt còn lạnh mà rước vợ mới con mới cửa !
Nếu chuyện thì hồi đó chẳng giúp dắt mối cái dây !”
Nhắc đến chuyện , ông lão thấy tức ách trong lòng.
Nói cũng , hôn sự giữa đẻ của Chung Ngọc là Tần Hồng Bình và Chung Quốc Trụ cũng là do một tay ông tác thành.
Lúc đó Chung Quốc Trụ chỉ là một công nhân điện nước tuyển từ quê lên xưởng dệt, trông vẻ khá chất phác.
Còn Tần Hồng Bình tuy nhân phẩm diện mạo đều xuất chúng nhưng vì thành phần gia đình nên gả dễ, cứ thế mà lỡ làng mất mấy năm.
Lúc đó Chung Định Bang cảm thấy hai góp gạo thổi cơm chung cũng tệ, tuy Tần Hồng Bình lớn hơn ba tuổi nhưng đúng như câu “Vợ lớn ba tuổi, ôm thỏi vàng mười”, cuộc sống thật sự êm đềm trôi qua!
Nào ngờ...
Nghĩ đến đây, Chung Định Bang hối hận đến mức ruột gan tím tái.
Sớm cái thằng Quốc Trụ căn bản coi trọng vợ lớn tuổi hơn , kết hôn bao lâu tằng tịu với cái mụ Hà Kim Đào thì dù để nó lính phòng cả đời, ông cũng để nó nhục Tần Hồng Bình!
Chung Quốc Trụ và Hà Kim Đào Chung Định Bang mắng nhiếc bao nhiêu , sớm dám thêm gì, chỉ cúi đầu khép nép đó, thỉnh thoảng ngước lên trừng mắt Chung Ngọc vài cái.
Bình thường Chung Ngọc ba trừng mắt như khó tránh khỏi trong lòng run rẩy.
hôm nay cô cũng chỉ lẳng lặng đó, hề thêm lấy nửa lời khuyên can.
Mãi đến khi Chung Định Bang hòm hòm, Chung Ngọc mới nhẹ nhàng lên tiếng:
“Bác cả, bác cũng đừng giận nữa, khi ăn mà giận là dễ đầy lắm đấy ạ.”
Chung Định Bang lúc mới im miệng.
Ông ngước mắt lên, thấy Hà Kim Đào vẫn đang lóng ngóng một bên liền dõng dạc :
“Còn ngây đó gì?
đến nhà chị mà ngay cả một miếng cơm nóng cũng ăn ?”
Hà Kim Đào quát cho giật , lúc mới lấy bát đũa.
Chung Định Bang theo bóng lưng của cô em dâu, lắc đầu xuống bàn ăn.
Trên bàn rõ ràng là xới sẵn cơm .
Chỗ của Chung Quốc Trụ và Hà Kim Đào đều một bát cơm, mặt Chung Viện, Chung Minh, Chung Lan cũng bày bát cơm gạo nhị mễ đầy ngồn ngộn, bát còn đựng mấy mẩu bánh màn thầu ngô nguội ngắt là...
Chung Định Bang lập tức nghĩ điều gì đó, tức quá đ-ập bàn một cái rầm, bát đĩa bàn xoay tít mù.
Ông một tay cầm bát bánh màn thầu lên, lớn tiếng hỏi:
“Cái là của ai?
Xới cho Chung Ngọc ?
Các cho nó ăn cái ?
Các thấy c.ắ.n rứt lương tâm hả!”
Chung Quốc Trụ lập tức run b-ắn .
Hà Kim Đào còn kịp lau tay chạy , thấy Chung Định Bang tay cầm bát bánh nguội, mặt đỏ gay vì tức giận, vội vàng Chung Quốc Trụ với ánh mắt cầu cứu.
Chung Quốc Trụ nhíu mày, cái bát đó Hà Kim Đào.
Hà Kim Đào hiểu ý, vội vàng gượng tiến lên đón lấy cái bát:
“Đây bát của con Ngọc , con Ngọc đang tuổi ăn tuổi lớn, thể ăn cái chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-7.html.]
Đây là của , thích nhất là ăn bánh nguội đấy!
Thật đấy!
Anh cả, đừng hiểu lầm.”
Chung Định Bang lúc mới nguôi giận một chút.
Chung Ngọc bên cạnh kế những lời mà suýt chút nữa phì .
Cô cái chiều cao một mét sáu mãi chẳng nhích lên nổi của , thầm nghĩ, lúc đang tuổi lớn thì ăn còn chẳng bằng cái bánh màn thầu nguội chứ!
Có Chung Định Bang trấn giữ, bữa tối của nhà họ Chung trôi qua vô cùng áp lực.
Chung Định Bang chỉ quan tâm đến chuyện của Chung Ngọc, mà đối với Chung Viện, Chung Minh và Chung Lan cũng hỏi han đủ điều.
Thành tích học tập của Chung Viện và Chung Minh đều chẳng , hỏi dồn dập như cảm thấy như đang đống lửa.
Chỉ Chung Lan là khá hơn một chút, nhưng đối mặt với một bác cả mặt mày hung dữ như cũng sợ đến mức chẳng dám nhiều.
Chung Định Bang lời mấy đứa trẻ đều mấy hài lòng, bèn chủ đề về Chung Ngọc:
“Nói cũng , trong mấy đứa con của vẫn là con Ngọc tiền đồ nhất.
Hồi học thành tích đầu , bây giờ xưởng việc cũng thạo việc nhất.
À đúng , xưởng chẳng sắp tổ chức cuộc thi thợ dệt giỏi ?
Nghe thắng sẽ chọn học may mặc đấy!
Ngọc , cái cháu cố gắng rạng danh bác cả với ba cháu đấy nhé!”
Lời thốt , sắc mặt Chung Quốc Trụ và Hà Kim Đào đều mấy .
Chung Ngọc định lên tiếng thì Chung Quốc Trụ mở miệng:
“Anh cả, xem Chung Ngọc cũng... hơn hai mươi tuổi , trong xưởng tầm tuổi nó mà kết hôn cũng chẳng còn mấy đứa.
Theo em thấy bây giờ giải quyết vấn đề cá nhân mới là quan trọng nhất.
Còn mấy chuyện khác cứ giải quyết xong chuyện chồng con tính.”
Hà Kim Đào cũng vội vàng :
“ thế đấy ạ!
Ngọc , con phân biệt rõ chuyện gì quan trọng chuyện gì , con bây giờ là gái già , trì hoãn thêm mấy năm nữa sợ là gả cũng khó đấy!
Không lỡ dở !”
Chung Ngọc liếc Chung Quốc Trụ và Hà Kim Đào đang nháy mắt hiệu cho , giọng mềm mại hỏi:
“Ba, , bác cả, con thật sự là hai chuyện xung đột gì với ạ?”
Chung Định Bang trừng mắt:
“Hai chuyện thì gì mà xung đột!
Hơn nữa, tham gia cuộc thi cũng lợi cho tương lai của con Ngọc!
Nếu là trai nhà t.ử tế thì đương nhiên sẽ hiểu điều !
Còn kẻ nào hiểu thì tức là duyên với con Ngọc nhà !
Anh chị xem đúng !”
...
đúng cái con khỉ!
Chung Quốc Trụ và Hà Kim Đào đồng thanh c.h.ử.i thầm trong lòng.
Tuy nhiên, uy thế áp đảo của Chung Định Bang, lời lầm bầm trong bụng đều định sẵn chỉ là hổ giấy.
Chung Quốc Trụ vẫn cố vớt vát:
“Anh cả, đấy thôi, chúng em tìm cho con Ngọc một đối tượng nhất nhì luôn!
Chàng trai đó chí tiến thủ, ngoại hình cũng tệ, tuyệt đối là chỗ nào để chê !
Lỡ mất thì tìm như thế khó lắm ạ!”