“Em yên tâm, chuyện bọn chị sẽ khoanh tay .”
Vì cô là “bọn chị” nên nghi ngờ gì Tạ Mân Sơn cũng sẽ chuyện .
Tạ Mân Lam chút mê mang.
Cô còn cứng rắn Tạ Mân Sơn như nãy nữa, cô chỉ bàng hoàng :
“ mà chị Ngọc, chúng thể gì chứ?
Họ dọn ở , chắc chắn sẽ chủ động dọn !
Họ… họ còn đang tính lấy căn nhà đó để cưới vợ cho Chu Phong nữa đấy!
Lần đó… đó dì em còn hỏi em…”
“Hỏi em?
Hỏi em cái gì?”
Chung Ngọc ngỡ ngàng.
“Hỏi em… vợ Chu Phong .”
Lời thật khó mở lời, Tạ Mân Lam gượng gạo một cái như để che giấu, “ mà em chắc chắn là từ chối .
là chuyện nực !
Chúng xây dựng xã hội mới bao lâu , lẽ nào còn chuyện em họ kết hôn ?
Chị xem quá nực .”
Nghe thì vẻ khó tin, nhưng Chung Ngọc hề thấy đó là chuyện thể xảy .
Dù Chu Hướng Tài cũng là hạng tham lam và lười biếng như , nếu một chuyện gần như là một vốn bốn lời, cô tin Chu Hướng Tài sẽ động lòng.
Còn về Lưu Dung… bà lẽ một dì , nhưng suy cho cùng phận lớn hơn của bà chính là vợ của Chu Hướng Tài, của Chu Phong.
Vì nghĩ cho nhà là lựa chọn hàng đầu của bà .
“Mân Lam, em ở trong nhà vẫn cẩn thận, chuyện gì thì cứ với chị và trai em, ?
Đừng một tự gánh vác nữa.”
Tạ Mân Lam ngây ngô gật đầu.
Trong mắt cô xuất hiện chút thần sắc:
“Thật những chuyện đều qua .
Chuyện kết hôn và công việc em đồng ý thì họ cũng chẳng gì em.
Ồ đúng , ba ngày nữa là thời gian em báo danh .
Chị Ngọc, chị thể dẫn em nhà máy xem một chút ?
Em xem nơi việc và sinh sống trong tương lai!”
Chung Ngọc đương nhiên thể là .
Hai cô gái hẹn ước thời gian xong xuôi, xong trò chuyện thêm vài câu về những chuyện thú vị trong nhà máy, đến mức Tạ Mân Lam càng thêm hứng thú, hai cứ thế trò chuyện mãi thôi, cứ như bao nhiêu lời hết .
Mà tất cả những điều đều lọt mắt của Chu Hướng Tài và Lưu Dung ở lầu.
Lưu Dung đóng cửa sổ , ngập ngừng :
“Thật con bé và Chung Ngọc chuyện hợp cũng là lẽ thường thôi.
Chung Ngọc đây cùng em họ lớn lên từ nhỏ, tình cảm cũng là bình thường…”
Chu Hướng Tài lạnh lùng hừ một tiếng:
“Tình cảm là bình thường, nhưng mà quá hai ngày nữa sẽ kẻ lợi dụng tình cảm đến nhà trộm đồ cho xem!”
Lưu Dung gì.
Chu Hướng Tài liếc bóng dáng lầu, giọng âm hiểm:
“Cứ thế mãi thì con bé Tạ Mân Lam chắc chắn sẽ mọc chân chạy mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-70.html.]
Không , chuyện đó sớm !
Ngày mai mượn sân, để Chu Phong thịt Tạ Mân Lam luôn!”
Lưu Dung kinh hoàng Chu Hướng Tài một cái, rụt cổ , đôi môi mấp máy mấy cái nhưng chẳng dám lấy một câu.
Chương 36 Ép hôn
Lúc Chung Ngọc về nhà Từ Á Nam hơn bảy giờ tối .
Vừa cửa thấy chị dâu của Từ Á Nam là Chu Hạnh Phương cũng ở đó, thấy Chung Ngọc cửa liền dậy :
“Tiểu Ngọc về , thế thì nán nữa.”
Từ Á Nam giữ bà .
Chu Hạnh Phương chút muối mặt, dậy Chung Ngọc:
“Á Nam, Tiểu Ngọc ở chỗ cô ăn uống khá đấy nhỉ, ban đầu trông g-ầy nhom vàng vọt mà giờ dáng hẳn, còn thuận mắt hơn nữa, cô xem …”
Nói xong câu bà bóng gió thêm:
“Chao ôi, cái hạng mà, gì chẳng thèm nghĩ cho nhà, chăm chăm lo cho ngoài, cô xem…”
Từ Á Nam cũng chẳng thèm khách sáo với bà :
“Chung Ngọc ở chỗ là trả tiền trọ tiền cơm hẳn hoi đấy chứ ở .
Hơn nữa con bé dù ở đây thì phần lớn thời gian cũng là ăn ở nhà ăn.
Con bé xinh xắn là do nó vốn thế chứ do nuôi !”
Chu Hạnh Phương Từ Á Nam chặn họng cho một câu, liền vội vàng bỏ .
Lúc Chung Ngọc mới bước .
Thấy Từ Á Nam vẫn còn đang bực bội liền hỏi:
“Dì Từ, nãy chuyện gì ạ?”
Từ Á Nam tức giận :
“Chứ còn gì nữa, con trai bà dạo gần đây sắp nộp sính lễ , nhà gái sư t.ử ngoạm đòi hai trăm đồng tiền sính lễ.
Nhà bà đào tiền nên định lên chỗ vòi vĩnh đây.
mà cháu cũng đấy, nhà lấy tiền cơ chứ, bà mượn tiền nên trong lòng bực bội, mấy câu mà cháu cứ coi như là r-ác tai .”
Từ Á Nam giận vì chuyện Chu Hạnh Phương mượn tiền, mà nhiều hơn là bà mượn cơ hội đó để trút giận lên đầu Chung Ngọc.
là Chung Ngọc là phận con cháu thích ở nhờ nhà bà một thời gian.
thời gian đưa đồ đưa tiền, chỉ cần ở nhà là đều giúp việc nhà.
Một cô gái lễ phép và tinh tế như , giúp, cứ giúp mấy hạng thích ngày thường chẳng thấy mặt, hễ mượn tiền mới tìm đến cửa chứ!
Chung Ngọc thì để tâm chuyện đó, cô chỉ cảm thấy tiền sính lễ nhà con dâu bà Chu Hạnh Phương đòi thực sự hề ít.
Lại nghĩ đến khoản ba trăm năm mươi đồng mà Tạ Mân Sơn nhét túi mấy hôm , bỗng cảm thấy chút ngại ngùng.
Thật lúc nhận tiền cô cũng thấy chút khó hiểu.
giờ xem việc đưa tiền cho cô cũng là ý tứ đưa tiền sính lễ ?
mà Tạ Mân Sơn lấy tiền chứ!
Khoản hơn ba trăm đồng đưa cho cô e là lấy hết cả tiền vốn liếng .
Trong lòng Chung Ngọc cảm thấy ấm áp.
Phía bên , Từ Á Nam thần thần bí bí vẫy tay gọi cô.
Chung Ngọc tò mò theo bà phòng ngủ.
Từ Á Nam mở chiếc tủ gỗ tận bên trong cùng , Chung Ngọc trong chỉ thấy bên trong ánh lên một màu đỏ rực rỡ, thoáng qua cứ như mây chiều nhuộm đỏ cả bầu trời .
Lấy đồ bên trong thì hóa là một bộ chăn đệm, vỏ gối thêu kim tuyến, ga trải giường và vỏ chăn đều từ vải lụa màu đỏ tưng bừng hỷ khí.
Ngoài còn một chiếc chăn bông dày dặn, bên còn hình thêu “Long Phụng Trình Tường” nữa, đến mức nào.