TN 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "Thiên Sát Cô Tinh" - Chương 92

Cập nhật lúc: 2026-04-16 10:27:41
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sáng hôm , lúc Chung Ngọc thức dậy là chín giờ sáng.”

 

Cô vốn thói quen dậy sớm, khi thấy con hiển thị đồng hồ, cô khỏi ngẩn ngơ một chút.

 

Ngay đó, những ký ức nóng bỏng của đêm qua đột nhiên ùa về, khiến cô thẹn thùng cúi đầu, gương mặt ửng hồng như nàng dâu nhỏ.

 

thể diễn tả cảm giác đêm qua, nó giống như một cơn cuồng phong bão táp, cuốn phăng cô và vòng xoáy của sự mãnh liệt và chấn động, đến tận bây giờ, dường như cảm giác đó vẫn còn lưu trong c-ơ th-ể cô.

 

Chung Ngọc định xuống giường, nhưng khi hai chân chạm đất, sự mỏi nhừ ở thắt lưng và đôi chân khiến cô nhịn khẽ nhíu mày.

 

Mặt cô đỏ bừng hơn, giường thêm một lúc lâu nữa mới xỏ giày xuống đất.

 

Tạ Mân Sơn đang bận rộn trong sân, thấy cô , bước nhanh vài bước tới gần:

 

“Em ngủ ngon ?"

 

Nụ mặt đúng là thể dùng cụm từ “xuân phong đắc ý" để hình dung.

 

Chung Ngọc mím môi, nhịn mà nhéo một cái cánh tay .

 

Tuy nhiên, cánh tay của Tạ Mân Sơn cứng như đ-á, chẳng cảm giác gì, còn tay Chung Ngọc thấy thoải mái.

 

nhịn đ-ấm nhẹ một cái, hỏi:

 

“Anh cái gì?"

 

“Anh vui."

 

Trên mặt Tạ Mân Sơn hiện hai lúm đồng tiền, rõ ràng là tâm trạng đang đến cực điểm.

 

Nói xong câu , ân cần bảo:

 

“Đi rửa mặt .

 

Bữa sáng để trong bếp, vẫn còn nóng đấy."

 

C-ơ th-ể Chung Ngọc đang khó chịu, thấy Tạ Mân Sơn sốt sắng như càng thấy thuận mắt:

 

“Em ngủ lâu như , gọi em dậy?"

 

Tạ Mân Sơn lời phàn nàn mềm nhũn mà cứ như đang tiên nhạc :

 

“Gọi em dậy gì?

 

Hôm qua em mệt như thế, nên ngủ thêm một lát."

 

Mệt?

 

mà mệt?

 

Mặt Chung Ngọc tức khắc đỏ như quả cà chua chín, nhịn đ-ấm Tạ Mân Sơn một cái nữa.

 

Tạ Mân Sơn hì hì đón nhận.

 

Đôi vợ chồng trẻ đang tán tỉnh trong sân, cảnh tượng vặn Tạ Mân Lam dắt hai đứa trẻ về thấy hết.

 

Tạ Mân Lam vội vàng hổ , tiện thể kéo Hổ T.ử và Tiểu Phương sang một bên.

 

“Cô ơi, cháu dậy đúng !

 

Cháu chơi với !"

 

Hổ T.ử hồn nhiên .

 

Tiểu Phương cũng gật đầu:

 

“Chơi với !"

 

“Chơi gì mà chơi!

 

Đi theo cô, cô dẫn các cháu bắt sâu!"

 

Tạ Mân Lam vội vã dắt hai đứa trẻ chạy , chạy mắng thầm trai trong lòng:

 

“Trong nhà còn trẻ con đấy, sáng sớm ngày mà cũng chẳng kiềm chế, thật là ngượng!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-92.html.]

Chương 47 Lại mặt

 

Sau khi ăn xong bữa sáng, Chung Ngọc và Tạ Mân Sơn bàn bạc chuyện thăm hỏi họ hàng.

 

Theo phong tục ở Đại Nguyên, ngày thứ hai khi kết hôn, đôi vợ chồng mới cưới mặt".

 

Cái gọi là mặt chính là chú rể hộ tống cô dâu về nhà đẻ.

 

Những gia đình điều kiện khỏi mời họ hàng hàng xóm ăn một bữa linh đình, bày vài mâm cỗ, mỹ miều gọi là “tiệc mặt".

 

Cho dù gia đình nghèo mời nổi thì cũng sẽ mời thông gia cùng ăn một bữa cơm gia đình.

 

Vốn dĩ đây là thói quen cố định ở Đại Nguyên, nhưng rơi trường hợp của Chung Ngọc và Tạ Mân Sơn, những thủ tục dường như đều thể lược bớt.

 

Với mức độ thèm quan tâm của nhà họ Chung đối với Chung Ngọc, lẽ tự nhiên là họ cũng chẳng trông mong gì Chung Ngọc về thăm khi kết hôn.

 

Trước khi cưới Tạ Mân Sơn bảo Từ Á Nam gửi lễ qua, coi như vẹn lễ nghĩa .

 

Hơn nữa, vài ngày nữa là ngày trọng đại của Chung Viện và Từ Đào, lúc nhà họ Chung chắc đều đang bận rộn lo liệu đám cưới, gì còn nhớ tới bọn họ chứ!

 

Nghĩ nghĩ , Chung Ngọc quyết định dẫn Tạ Mân Sơn thăm Chung Định Bang, bác từ đến giờ đều đối xử với cô, cô cũng nên thăm bác.

 

Họ mang theo hai chai r-ượu trắng mà Tạ Mân Sơn mua khi lấy hàng và mấy hũ đồ hộp hoa quả mới nhập về, mua thêm một hộp bánh ở cửa hàng quốc doanh, dẫn theo Hổ T.ử và Tiểu Phương, gia đình bốn rầm rộ lên đường.

 

Trên đường gặp mấy đồng nghiệp và hàng xóm chào hỏi, Chung Ngọc đều lịch sự đáp , những thiết còn dừng , xoa xoa khuôn mặt nhỏ của Tiểu Phương, hoặc nhét túi áo Hổ T.ử hai viên kẹo.

 

Đi đến khu nhà tập thể, Hổ T.ử sờ sờ cái túi quần căng phồng, ngẩng đầu với Chung Ngọc:

 

“Mẹ ơi, đồng nghiệp của thật đấy.

 

Lần con thể cùng ?"

 

Trong mắt trẻ con, cho kẹo tự nhiên là .

 

Không ngờ ở đây nhiều cô và bà bụng như , bé chắc chắn là đến !

 

Chung Ngọc xoa đầu :

 

“Nếu con ngoan thì dẫn con theo."

 

Hổ T.ử nghiêm túc gật đầu.

 

Sân nhà Chung Định Bang ở cách nhà họ Chung hai dãy nhà.

 

Nhà Chung Định Bang ở tòa 4, nhà họ Chung ở tòa 7.

 

Khoảng cách quá gần, cũng lo sẽ chạm mặt nhà họ Chung.

 

Chung Ngọc và Tạ Mân Sơn lên lầu, khi gõ cửa, bên trong nhanh ch.óng thưa.

 

Cửa mở từ bên trong, bước chính là vợ của Chung Định Bang, bác gái Vương Hướng Hồng.

 

Vương Hướng Hồng là một phụ nữ nhanh nhẹn, thấy là đám Chung Ngọc, lập tức bảo họ nhà, đó cao giọng gọi:

 

“Ông Chung!

 

Ông Chung ơi!

 

Xem ai đến !"

 

Chung Định Bang bước , thấy Chung Ngọc và Tạ Mân Sơn cũng vui mừng.

 

Tuy nhiên, khi lướt hai đứa trẻ, sắc mặt khỏi khựng một chút.

 

Vương Hướng Hồng thì chẳng bận tâm chuyện đó, con trai con gái của bà vẫn sinh con, bà đang ở giai đoạn thèm cháu đến mức chịu nổi.

 

Thấy Hổ T.ử và Tiểu Phương đứa thì đáng yêu như tuyết, đứa thì kháu khỉnh, bà lập tức thích đến mức .

 

“Đến là , còn mang theo đồ đạc gì!"

 

Vương Hướng Hồng và Chung Định Bang nhiệt tình đón đám Chung Ngọc nhà, nhận lấy đồ đạc qua, bà lập tức tít mắt như hoa.

 

Bà vội vàng móc từ trong túi vải trong tủ mấy viên kẹo lạc mà tặng mấy hôm cho Hổ T.ử và mấy đứa nhỏ ăn, trong phòng, lấy cà chua và dưa chuột mà họ hàng quê gửi lên hôm qua rửa sạch để đãi khách.

 

Chung Ngọc gò bó đối diện Chung Định Bang, bác :

 

 

Loading...