TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh - Chương 237: Yêu Ai Yêu Cả Đường Đi Lối Về?

Cập nhật lúc: 2026-03-30 23:25:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ôn Vượng Gia vẫn ngẩng đầu , liền bắt gặp ánh mắt như như của Liêu Nguyên Bạch, ông gần như lập tức ý thức điều gì đó, về phía Tần Giản.

 

Tần Giản bí mật cho khác !

 

Xem , quan hệ giữa ông và phó cục trưởng Liêu thực sự tầm thường.

 

Sau khi ý thức điểm , Ôn Vượng Gia chẳng những sợ hãi, ngược càng vui mừng hơn, hai quan hệ mới , quan hệ thì việc của ông khả năng thành công mới càng lớn.

 

, ông nặn một nụ với phó cục trưởng Liêu: “Con... trai ... xin nhờ cậy... Liêu... cục trưởng , đa... tạ... ông tận tâm.”

 

Thấy , ông tầm xa trông rộng bao.

 

Nắm thóp Tần Giản, thì đồng nghĩa với việc nắm thóp mạng lưới quan hệ, địa vị và nhà của Tần Giản, tất cả sẽ ông sử dụng.

 

Nói thật lòng, Liêu Nguyên Bạch bao nhiêu năm nay cũng gặp ít kẻ cùng hung cực ác, táng tận lương tâm, nhưng một ai, khiến ông ghê tởm hơn Ôn Vượng Gia.

 

Kẻ , đúng là súc sinh đến cực điểm.

 

“Ông cũng thản nhiên thật đấy.”

 

Ôn Vượng Gia còn thể , ông với hai đàn ông quyền cao chức trọng mặt thế : “Nam Châu... là... con trai .”

 

Chỉ cần một ngày còn là, hai một ngày còn chịu sự khống chế của ông .

 

Ôn Nam Châu thấy câu :?

 

Tại nhấn mạnh là con trai của ông già?

 

“Ai!” Liêu Nguyên Bạch ánh mắt sắc bén về phía Ôn Nam Châu đang , đợi khi thấy là Ôn Nam Châu, sắc mặt ông biến đổi.

 

Tần Giản bên cạnh sắc mặt trắng bệch trong nháy mắt.

 

Ngay cả Ôn Vượng Gia vẫn luôn khí định thần nhàn, trong lòng cũng thót một cái.

 

Vào khoảnh khắc , trong lòng ba cùng một nỗi hoảng sợ, sợ Ôn Nam Châu thấy cuộc chuyện của bọn họ.

 

, cho dù bọn họ mỗi một lập trường, mỗi một lý do, nhưng bất kể vì cái gì, bọn họ đều Ôn Nam Châu chuyện .

 

Chỉ chị dâu hai Ôn vẫn luôn ở ngoài tình huống: “Chú út, chú ở đây?”

 

Tất nhiên giọng điệu của cô lắm.

 

thuần túy là ghi hận, ghi hận bà già bỏ đá xuống giếng, Thẩm Tuệ đạo nghĩa chị em dâu, chú út là đồ sói mắt trắng.

 

Phì! Uổng công cô còn tạo quan hệ với Thẩm Tuệ!

 

Rốt cuộc là trao nhầm tình cảm .

 

Thẩm Tuệ cô xứng!

 

“Có chút việc.” Ôn Nam Châu trả lời cô cho lệ, đó mới lượt chào hỏi: “Sư phụ, cục trưởng Liêu, Bố.”

 

Thực còn hỏi, ba các lẽ nào quen ?

 

lời đến bên miệng, nuốt xuống, thích hợp, nếu chỉ một ông già thì hỏi .

 

còn cục trưởng Liêu và sư phụ mới nhận.

 

Thôi bỏ , lén lút tìm ông già moi tin .

 

Nhóm ba im lặng hồi lâu, vẫn là Liêu Nguyên Bạch phá vỡ sự im lặng : “Là Nam Châu , chúng cũng coi như quen , gọi cục trưởng Liêu xa lạ quá, là... con trai đồng chí Vượng Gia, gọi một tiếng chú Liêu là .”

 

Ôn Nam Châu thấy kỳ lạ.

 

Đã quan hệ với ông già như , còn gọi là đồng chí Vượng Gia.

 

Thế nếu quan hệ , còn bảo gọi là chú Liêu?

 

Ôn Nam Châu am hiểu đủ loại lễ nghi xã giao, quá sự chênh lệch giữa cục trưởng Liêu và chú Liêu , một cái chỉ là quen bình thường, một cái là chú.

 

“Chú Liêu.” Ôn Nam Châu vẫn lời đổi cách xưng hô.

 

Liêu Nguyên Bạch hài lòng vỗ vỗ vai Ôn Nam Châu, đầu với ‘Ôn Vượng Gia’: “Ông bận , lỡ thời gian của ông nữa, trong cục còn việc, về đây.”

 

Nói xong liền sải bước ngoài, ném câu : “... ... gặp... con trai .” của Ôn Vượng Gia đầu.

 

Ánh mắt Ôn Nam Châu lóe lên.

 

Sao cảm thấy, cục trưởng Liêu và ông già quan hệ bình thường thế nhỉ?

 

Liêu Nguyên Bạch , Tần Giản cũng lâu: “Nam Châu, về thôi.”

 

, Ôn Nam Châu lắc đầu từ chối: “Giáo sư Tần, chiều nay em vẫn xin nghỉ, việc xong.”

 

Tần Giản cũng hai lời, một câu: “Có việc thì tìm .” Ngay đó cũng .

 

Nhìn hướng đó, là đuổi theo cục trưởng Liêu ?

 

Ôn Nam Châu rũ mắt xuống, thầm nghĩ, lẽ quan hệ với cục trưởng Liêu là giáo sư Tần?

 

Mà hôm nay thái độ của cục trưởng Liêu với đổi, là vì giáo sư Tần nhận đồ ?

 

Yêu ai yêu cả đường lối về?

 

đó thái độ của cục trưởng Liêu với , vẫn là việc công xử theo phép công, hôm nay đổi, gần đây, Ôn Nam Châu chỉ xảy duy nhất chuyện .

 

Không ai giải đáp cho .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-vo-chong-cung-xuyen-ve-thap-nien-60-me-chong-ta-la-nguoi-trong-sinh/chuong-237-yeu-ai-yeu-ca-duong-di-loi-ve.html.]

“Chú út, bố Thẩm Tuệ tình hình thế nào ? Tỉnh ?” Người ngoài hết , chị dâu hai Ôn kìm vội vàng hỏi.

 

Từ lúc thấy chú út, cô hỏi , nhưng sợ mặt ngoài, chứng thực tội danh g.i.ế.c của chồng , chỉ đành gắng gượng đè nén sự nôn nóng.

 

“Chú mau chứ, gấp c.h.ế.t .”

 

Đến bây giờ, đầu óc chị dâu hai Ôn vẫn còn mơ hồ, cô vẫn thể tin , hai chữ g.i.ế.c , thể dính dáng đến chồng .

 

Nếu chú đ.á.n.h thì cô tin, g.i.ế.c thể chứ!

 

Ôn Nam Sơn ngu ngốc như !

 

Chắc chắn là khác lợi dụng .

 

Còn về lợi dụng , chị dâu hai Ôn liếc ông già, mười phần thì tám chín phần chính là thằng cả đen lòng .

 

bây giờ còn trông cậy ông già cứu , cô đành nén chuyện trong lòng, đợi qua đợt .

 

Ôn Nam Châu: “Lúc em đến vẫn tỉnh.”

 

Lúc đến thì tỉnh .

 

Tất nhiên câu nuốt trở .

 

Chị dâu hai Ôn ngữ pháp xuân thu của , trái tim ngừng chìm xuống, nếu đó cô đẩy ông già chạy vạy vô vọng, cô còn thể tự an ủi , chừng sự việc đến mức tồi tệ nhất.

 

bây giờ... cô mím môi, lúc , chỉ thể trông cậy ông già thôi: “Bố, giáo sư Tần thế nào, đồng ý giúp chúng ? Có yêu cầu gì ?”

 

hỏi tính toán gia sản của , cũng hai nghìn tệ đủ ?

 

Ôn Nam Châu: “Mọi tìm giáo sư Tần giúp đỡ ? Bố quen giáo sư Tần?”

 

Trong đầu lóe lên cái gì đó, đáng tiếc nắm bắt .

 

Chị dâu hai Ôn nghĩ nghĩ, bọn họ là mượn danh nghĩa chú út tìm giáo sư Tần.

 

Không vì gì khác, sợ Ôn Nam Châu ở giữa phá đám.

 

Cứ cái kiểu mê vợ của chú út, nếu để , mười phần thì tám chín phần sẽ bỏ trai chọn vợ.

 

Ôn Vượng Gia giấu giếm: “Là... vì... mày, ông ... mới... gặp chúng tao.”

 

Ông để thằng út liên hệ bản ông và Tần Giản với , cho dù chỉ là quen , cũng .

 

Vợ thằng út quá tinh ranh, nhỡ nó phát hiện manh mối thì .

 

“Mọi cũng chớp thời cơ thật đấy.” Ôn Nam Châu một câu rõ ý nghĩa.

 

Ông già đúng là luồn cúi, lợi dụng tất cả những gì thể lợi dụng.

 

Anh như , chị dâu hai Ôn vui: “Chú út, đó là trai ruột của chú, cần chú bỏ sức, mượn cái danh của chú cũng .”

 

Ông già cũng thật là, thương chú út cũng xem lúc nào chứ.

 

Đây đều là chuyện liên quan đến mạng .

 

“Chú đừng ích kỷ quá, đây chú đ.á.n.h gây chuyện, nào trong nhà chú đền tiền đền đồ, chú đ.á.n.h, hai chú cũng ít giúp chú trút giận, chú lẽ nào một chút cũng nhớ?”

 

“Con nhỏ Thẩm Tuệ đó mới quen chú bao lâu chứ, hai chú với chú là m.á.u mủ ruột thịt.”

 

Con chính là như , tiêu chuẩn kép lợi hại.

 

Đứng ở lập trường của , thì hy vọng chồng cưới vợ quên .

 

Đứng ở lập trường họ hàng, thì hy vọng khác xếp vợ , coi một.

 

Ôn Nam Châu nhếch khóe miệng, cũng tranh luận với chị dâu hai Ôn, chỉ : “Em sẽ phối hợp với , phản phệ đừng trách em nhắc nhở .”

 

Nói xong, nhẹ nhàng liếc ông già một cái, về phía tòa nhà văn phòng, lỡ một lúc , nếu muộn nữa, Thẩm Nhị Trụ loạn lên.

 

Đến lúc đó khó xử vẫn là Tuệ Tuệ.

 

“Bố, bố xem thái độ của chú kìa!” Chị dâu hai Ôn tức đến nỗi lỗ mũi cũng nở to .

 

Ôn Vượng Gia cũng để ý đến cô , chằm chằm bóng lưng Ôn Nam Châu: “Thằng... út... ... tòa nhà... văn phòng... gì?”

 

“Về văn phòng chứ , bộ phận kỹ thuật chẳng ở trong tòa nhà văn phòng ?”

 

... nó ... việc... xong.” Trên mặt Ôn Vượng Gia hiện lên vẻ suy tư: “Cô... theo... xem .”

 

“Con thời gian, con còn về nhà đẻ cầu đây.” Chị dâu hai Ôn nghĩ cũng nghĩ liền từ chối.

 

Nhà đẻ cô quen nhân vật lớn nào, nhưng cũng là dân bản địa lâu đời ở Tứ Cửu Thành, tìm họ nghĩ cách, nhỡ thể quen chuyện thì .

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

“Mau !” Ôn Vượng Gia vui thúc giục: “Thằng... cả thằng... hai bên ... .”

 

Chị dâu hai Ôn bĩu môi: “Tìm thêm một thêm một phần nắm chắc.”

 

Hết cách, Ôn Vượng Gia chỉ đành : “Tần... Giản đồng ý... giúp đỡ, bây giờ... quan trọng... nhất là... đừng... gây... thêm chuyện.”

 

“Thật á, giáo sư Tần đồng ý giúp ?”

 

“Mau !” Ôn Vượng Gia thúc giục nữa, ông dự cảm, Ôn Nam Châu , tuyệt đối ý .

 

Trong lòng ông , nắm thóp Tần Giản, sự việc giải quyết tám phần, nhưng nếu xảy chuyện ngoài ý , thì khó lắm.

 

“Được , con chứ gì.”

 

 

Loading...