TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh - Chương 243: Ông Già Trực Tuyến Hưởng Phúc

Cập nhật lúc: 2026-03-30 23:25:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dương Quế Lan chút thất vọng.

 

Lão già c.h.ế.t tiệt học khôn , dễ lừa nữa a.

 

Uổng công bà cho bao nhiêu là đường trắng: “Thế cũng , ông đói ? chút đồ ăn cho ông nhé?”

 

Lần , Ôn Vượng Gia càng chắc chắn hơn, mụ vợ già trăm phần trăm hạ t.h.u.ố.c ông .

 

Đổi là bốn tháng , mụ vợ già ân cần hầu hạ ông thế , ông quen , nhưng trải nghiệm bốn tháng nay, khiến ông nhận thức rõ ràng, mụ vợ già cho hư hỏng .

 

Đột nhiên quan tâm ông như , Ôn Vượng Gia chỉ nghĩ đến một câu, chồn chúc tết gà, chẳng ý gì.

 

Chuyện thấy thằng cả thằng hai gặp nạn, giải quyết nốt ông , mụ vợ già thể độc chiếm căn nhà của ông .

 

Tự giác thấu kế hoạch của Dương Quế Lan, Ôn Vượng Gia khẩy hai tiếng, hừ! Mụ vợ già cứ !

 

、đói.”

 

Dương Quế Lan liếc cái bụng đang kêu ùng ục của ông , thấu tình đạt lý coi như thấy.

 

Không ăn càng , còn đỡ tốn một bữa.

 

Đồ của bà, thà cho ch.ó ăn cũng cho lão già c.h.ế.t tiệt ăn.

 

Tất nhiên, nước đường ngọt khé cổ, cá muối ướp ba năm, thịt mỡ béo ngậy thì ngoại lệ.

 

“Thế , ông đói.” Dương Quế Lan thuận nước đẩy thuyền nhận lấy xe lăn của ông từ tay Ôn Nam Tinh: “Tình hình thằng cả thằng hai thế nào ? Có cần giúp gì ? Hai đứa nó dù cũng gọi bao nhiêu năm nay, giúp nhất định sẽ giúp.”

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Không giúp thì coi như bà , tất nhiên quyền giải thích ranh giới thuộc về bà.

 

Vẻ mặt Ôn Vượng Gia nghiêm : Ông ngay mà!

 

Mụ vợ già ý !

 

Chuyện là đến chỗ ông dò la tình hình đây mà, , mụ vợ già là kẻ ăn cây táo rào cây sung, thể cho bà .

 

Nói cho bà , sinh thêm sóng gió: “ mệt、, về、ngủ đây.”

 

Trong lúc chuyện còn quên đưa mắt chị dâu cả Ôn và chị dâu hai Ôn, hiệu cho họ ngậm miệng , đừng lung tung.

 

Sau đó xoay xe lăn, thẳng về... ủa?

 

Không xoay ?

 

Ông nghi hoặc đầu , đập mắt là khuôn mặt hớn hở của mụ vợ già, xuống nữa, là đôi bàn tay đang giữ c.h.ặ.t lưng tựa xe lăn của ông : “Bà、、gì?”

 

Dương Quế Lan xua tay, liên hồi: “Không gì, gì, chỉ đột nhiên nhớ , ông già hôm nay cả ngày kịp vệ sinh , ông cứ thế mà ngủ thì , tối hành hạ , đưa ông vệ sinh.”

 

Bà tự thấy biểu cảm của khá là chân thành, cũng là suy nghĩ cho lão già c.h.ế.t tiệt.

 

Khốn nỗi, lão già c.h.ế.t tiệt cứ nhất quyết ch.ó c.ắ.n Lã Động Tân: “Không、cần bà, gọi、thằng tư.”

 

Mặc dù Ôn Vượng Gia đề phòng mụ vợ già, nhưng cũng thể từ chối đề nghị , ông cũng là sĩ diện, thể chịu đựng việc giải quyết ngay trong quần.

 

Mà thằng cả và thằng hai đều nhà, ngoài Dương Quế Lan ông chỉ thể nhờ thằng út hoặc thằng tư giúp đỡ.

 

Thằng út trong phạm vi cân nhắc của ông , đó là một con sói mắt trắng ăn cây táo rào cây sung, so thì, trong lòng thằng tư vẫn bố .

 

ông ngay cả nhúc nhích một chút cũng khó khăn, tư cách kén cá chọn canh, Dương Quế Lan coi như thấy lời ông , đẩy thẳng ngoài.

 

Trong thời gian đó, chị dâu cả Ôn và chị dâu hai Ôn thì trông con, thì về phòng, tất cả đều coi như thấy.

 

Đùa gì , việc bà cụ , chẳng lẽ trông cậy những cô con dâu như họ? Thế còn thể thống gì?

 

Ôn Nam Tinh ông già điểm danh, suy nghĩ một chút hỏi: “Mẹ, một ? Để con giúp nhé.”

 

Bố cũng nhẹ cân .

 

Dương Quế Lan vội vàng từ chối: “Không cần cần, tự .”

 

Liếc thằng út và Tuệ Tuệ đang im lặng, trong lòng bà thở dài, thằng tư vẫn cần rèn luyện thêm a.

 

So với Tuệ Tuệ thì còn kém xa.

 

Thẩm Tuệ nhận ánh mắt của bà, khẽ gật đầu một cái khó mà nhận , hiệu hiểu.

 

Dương Quế Lan liền yên tâm đẩy Ôn Vượng Gia ngoài.

 

Một điểm khiến nhà tập thể kiểu ống ưa chuộng là, mỗi tầng đều nhà vệ sinh, tiện lợi hơn nhiều so với đại viện tạp viện và nhà trệt.

 

Cuối hành lang, hai căn phòng, cửa đối diện , một phòng lấy nước, một phòng vệ sinh, bên trong nhà vệ sinh chia thành hai gian, một gian nam một gian nữ.

 

Dương Quế Lan đẩy Ôn Vượng Gia qua hành lang, đường gặp hàng xóm, còn trò chuyện vài câu:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-vo-chong-cung-xuyen-ve-thap-nien-60-me-chong-ta-la-nguoi-trong-sinh/chuong-243-ong-gia-truc-tuyen-huong-phuc.html.]

, vợ chồng thù qua đêm!”

 

“Ông già ngại phiền bọn trẻ, nên đành phiền thôi.”

 

“Ây dào~ Cũng chuyện gì phiền phức .”

 

"..."

 

Trơ mắt mụ vợ già giẫm lên thể diện của , dát vàng lên mặt bà , Ôn Vượng Gia tức đến mức rên ư ử, vạch trần mụ vợ già.

 

Chỉ là, ông chuyện quá khó khăn, căn bản ai kiên nhẫn , hơn nữa Dương Quế Lan cũng chịu cho ông cơ hội hết một câu.

 

Đoạn đường ngắn ngủi đến nhà vệ sinh, Ôn Vượng Gia lĩnh hội dã tâm hiểm ác của mụ vợ già.

 

, tưởng thế thể chọc tức ông ?

 

Ngây thơ!

 

Khóe miệng Ôn Vượng Gia nhếch lên một nụ lạnh, mụ vợ già , thủ đoạn vẫn còn non lắm.

 

Dương Quế Lan là giun trong bụng ông , tất nhiên ông đang nghĩ gì.

 

Bà đẩy lão già c.h.ế.t tiệt cửa nhà vệ sinh nam, cao giọng hỏi: “Bên trong ai ? Không ai thì đẩy ông già nhà nhé.”

 

Không ai trả lời.

 

Dương Quế Lan đợi một lát, hỏi thêm một nữa, xác nhận bên trong ai, bà mới đẩy Ôn Vượng Gia .

 

Nhìn quanh một lượt, tìm một chỗ cản trở khác, lấy viên gạch chặn bánh xe.

 

Ôn Vượng Gia:!

 

“Bà、、gì ?”

 

Trong lòng nảy sinh một dự cảm chẳng lành.

 

Trả lời ông là một câu của Thẩm Tuệ: “Mẹ, mau tới đây! Con cần giúp đỡ!”

 

Dương Quế Lan cất cao giọng: “Êi, tới ngay!”

 

Sau đó trong ánh mắt nứt toác của Ôn Vượng Gia, bà rảo bước khỏi nhà vệ sinh.

 

Ôn Vượng Gia còn thể thấy, mụ vợ già với khác: “Ông già nhà chúng vẫn còn ở trong nhà vệ sinh, phiền bà con hàng xóm thông cảm một chút, đừng chê bai ông , lát nữa sẽ xử lý.”

 

“Dương đại tỷ , đều là đàn ông con trai với , gì mà chê bai chứ.”

 

“Dương đại tỷ đúng là bụng a.”

 

"..."

 

Ôn Vượng Gia: Độc phụ!

 

Độc phụ!

 

Độc phụ!

 

Ông hận đến phát điên đập thùm thụp xe lăn, cúi xuống với lấy hòn đá bên cạnh bánh xe, nhưng chân chống đỡ, ông căn bản với tới.

 

Tốn bao nhiêu sức lực, chỉ toát mồ hôi đầy đầu.

 

Thời tiết đầu xuân, còn lạnh lắm nữa, cộng thêm nhà tập thể kiểu ống ấm áp, thời tiết nóng lên, cái mùi đó thật sự là tiêu hồn.

 

Khốn nỗi Ôn Vượng Gia chạy , chỉ thể động chịu đựng.

 

Bị hun đến mức mặt xanh lè xanh lét.

 

Đến lúc , Ôn Vượng Gia cuối cùng cũng thấu hiểu tâm trạng của mấy hộ gia đình bốc thăm trúng phòng cạnh nhà vệ sinh lúc chia nhà .

 

Đây còn đến mùa hè , đến mùa hè thì mùi vị đó còn chua xót hơn.

 

Bây giờ Ôn Vượng Gia chỉ hy vọng, bước , thể lấy viên gạch bánh xe giúp ông .

 

lúc đang là giờ ăn cơm, hầu như nhà nhà đều đang ăn cơm, ông đợi mãi đợi mãi, đợi mãi đợi mãi, mãi đến nửa tiếng , mới đợi một .

 

Còn kịp vui mừng, thấy khuôn mặt quen thuộc của Ôn Nam Châu: “Bố, bảo con đến đón bố về.”

 

Ôn Vượng Gia cốt khí: “Giả、、bụng!”

 

Nghe ông , Ôn Nam Châu cũng tranh cãi với ông , gật đầu: “Được, bố về thì thôi.”

 

Sau đó ngoài là một tràng: “Bố cứ bắt cút, sợ chọc ông tức giận, huyết áp tăng, haiz~”

 

Một tiếng thở dài, thu hoạch vô lời an ủi, và thuận lý thành chương để Ôn Vượng Gia tiếp tục ở trong nhà vệ sinh.

 

 

Loading...