TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh - Chương 247: Thời Gian Không Chờ Đợi Ai

Cập nhật lúc: 2026-03-30 23:26:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sự thiếu kiên nhẫn của Ôn Nam Châu bộc lộ rõ mặt, chẳng cần ông cụ trả lời, cũng hai chắc chắn là vì Lão Đại và Lão Nhị mà đến.

 

Thực đôi khi Ôn Nam Châu cũng hiểu nổi cấu tạo não bộ của ông cụ.

 

Rốt cuộc ông hiểu thế nào gọi là lập án điều tra .

 

Tại kiên định cho rằng, một công nhân bình thường như , thể chi phối chân tướng vụ án chứ?

 

Coi pháp luật là cái gì?

 

“Hai tìm vô dụng thôi, nhiều , một bên là bố vợ , một bên là Lão Đại Lão Nhị, giúp bên nào cũng thích hợp, dứt khoát là hai bên đều giúp.”

 

Ôn Nam Châu với ông cụ như .

 

việc đây.”

 

Bỏ một câu , , còn đầy việc đấy, thời gian lãng phí với ông cụ ở đây.

 

Tần giáo sư , xin nghỉ thì , nhưng bài vở thì bỏ bê, hôm qua xin nghỉ một ngày, hôm nay đều hết.

 

Về mặt , Tần giáo sư nghiêm khắc đến đáng sợ.

 

“Thằng út, mày !” Đây đương nhiên Ôn Vượng Gia, ông chuyện lưu loát như , đây là chị dâu cả Ôn.

 

ngờ, thằng út ngay cả công phu bề mặt cũng thèm , lẽ nào nó sợ em công nhân chọc ngoáy lưng ?

 

Nói thật, Ôn Nam Châu còn thực sự sợ lắm, suy cho cùng những việc của ông cụ, gần như truyền khắp cả xưởng .

 

Cứ trong xưởng mà xem, Lão Đại vì nguyên nhân của ông cụ mà chèn ép nhắm , còn Ôn Nam Châu thì vẫn bình yên vô sự, chẳng cả.

 

Thậm chí còn nhiều các lớn công nhân, đối xử với đặc biệt khoan dung, ví dụ như sư phụ thợ hàn mà Ôn Nam Châu đang theo học hiện tại.

 

Đối xử với Ôn Nam Châu còn hiền từ hơn cả đồ ruột của ông , Ôn Nam Châu từng thấy sư phụ thợ hàn với đồ của ông rằng, cảm thấy là một đứa trẻ đáng thương, từ nhỏ bố ruột lừa gạt, gánh vỏ lãi suốt hai mươi mấy năm.

 

Nói tóm , các lớn ghét Ôn Nam Ý bao nhiêu, thì thương cảm cho Ôn Nam Châu bấy nhiêu.

 

Đặc biệt là những từng trải qua nỗi khổ bố thiên vị, càng thể đồng cảm sâu sắc.

 

Muốn dùng điểm để nắm thóp , Ôn Nam Châu chỉ thể , ông cụ tính sai nước cờ .

 

Ôn Nam Châu bước chân hề dừng , trong chớp mắt bóng dáng biến mất trong xưởng, nhanh đến mức chị dâu cả Ôn còn kịp phản ứng.

 

Thằng út phối hợp, thế thì bây giờ?

 

cuống cuồng, cầu cứu ông cụ: “Bố?”

 

Dạo trong xưởng kiểm tra những phận sự gắt gao, nếu dẫn đường, bọn họ căn bản .

 

Cho dù ông cụ đây cũng là công nhân trong xưởng.

 

“Tìm... Lão... Tứ.” Ôn Vượng Gia cần suy nghĩ đưa đáp án.

 

So thì, Lão Tứ vẫn lời hơn.

 

Lúc đầu tìm Lão Tứ, chủ yếu là vì tìm Lão Tứ, bọn họ vẫn nghĩ cách để gặp Tần Giản.

 

Bây giờ thằng út phối hợp, đành trong xưởng tính tiếp.

 

Nếu bọn họ cứ chờ ở cổng, thì chờ đến bao giờ.

 

Ôn Vượng Gia tuy hiểu rõ quy trình phá án của công an cho lắm, nhưng cũng phá án là tranh thủ từng phút từng giây, ngược , bọn họ cứu cũng tranh thủ từng phút từng giây.

 

Đây cũng là lý do dù ông đói đến mức bụng dán lưng , cũng lấp đầy bụng mới việc.

 

Không vì gì khác, thời gian kịp nữa.

 

Ông chịu đói một lát thì cứ đói một lát , tóm c.h.ế.t đói , nhưng nếu muộn một chút, Lão Đại Lão Nhị định tội, thì lúc đó gì cũng kịp nữa .

 

Chị dâu cả Ôn chạy đến chỗ bảo vệ, nhờ bảo vệ gọi Lão Tứ .

 

May mà, thời gian , nhà bếp phía còn bận rộn lắm, Ôn Nam Tinh nhanh, đợi chị dâu cả thuật ý của bố xong, chút khó xử: “Bố, , sáng nay Khoa Bảo vệ mới thông báo, công nhân trong xưởng, nhất luật xưởng.”

 

Mặt mũi của ai cũng dùng .

 

Ánh mắt Ôn Vượng Gia tối sầm , trùng hợp ? Sáng nay mới thông báo?

 

Ôn Nam Tinh tỏ vẻ, chính là trùng hợp như đấy, cũng hết cách.

 

“Bố, bố còn chuyện gì khác ? Không thì con việc đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-vo-chong-cung-xuyen-ve-thap-nien-60-me-chong-ta-la-nguoi-trong-sinh/chuong-247-thoi-gian-khong-cho-doi-ai.html.]

 

Anh còn phụ chuẩn nguyên liệu nấu ăn cho buổi trưa nữa, rảnh ở đây cùng ông cụ ngẩn ngơ .

 

“Vậy... mày... giúp... tao nhắn cho Tần... Giản... một câu, ... tao đang đợi... ông ... ở ngoài.” Ôn Vượng Gia nhanh xốc tinh thần.

 

mục đích của ông cũng trong xưởng, chỉ là gặp Tần Giản mà thôi.? Tần Giản?

 

Người thanh niên liên quan bên cạnh nhịn liếc mắt sang, là Tần Giản mà nghĩ đến ?

 

Hai cũng đến tìm chú ba?

 

Tâm tư xoay chuyển mấy vòng, ánh mắt hai Ôn Vượng Gia, nhịn mang theo sự dò xét.

 

Chú ba mười mấy năm về Tứ Cửu Thành , đây mới về mấy ngày cơ chứ, ngửi thấy mùi tìm đến tận cửa ?

 

Vừa nãy thấy nữ đồng chí , gia đình họ Ôn?

 

Không tại , mạc danh kỳ diệu để ý đến gia đình , lẽ là vì con trai trong nhà nét giống với nãi nãi chăng.

 

Nghĩ đến đây, nở một nụ ôn hòa: “Đồng chí lão thành, hai cũng tìm ?”

 

Thấy Ôn Vượng Gia đầu , Tần Tư Văn khẽ gật đầu: “Cháu cũng đang đợi .” Anh như .

 

Ôn Vượng Gia căn bản tâm trạng tán gẫu, vì chỉ qua loa một chữ: “Ừ.” Rồi ngậm miệng .

 

Nhìn ông hứng thú chuyện phiếm, Tần Tư Văn khẽ mỉm , lùi về cách giao tiếp an , cùng chờ Tần Giản .

 

theo thấy, chú ba chắc chắn sẽ .

 

Chú thông minh như , chắc chắn đoán mục đích chuyến của , nếu thì từ lâu , cớ gì để đợi ròng rã nửa tiếng đồng hồ.

 

vẫn đợi, nếu về nhà ăn với nãi nãi.

 

Bây giờ, chỉ hy vọng, hai bên cạnh thể gọi chú ba , cũng thể thơm lây hai , gặp chú ba một mặt.

 

Còn Ôn Nam Tinh, ba hai sáng một tối gửi gắm kỳ vọng dày đặc, ngược cũng từ chối, nhưng: “Con chắc là thể gặp Tần giáo sư .”

 

Tần giáo sư trăm công nghìn việc như , là gặp là gặp ?

 

Bố cũng đề cao quá .

 

Nhận lời thì nhận lời, nhưng lời khó .

 

“Mày... ... ông chắc... chắn... sẽ gặp.”

 

, Ôn Vượng Gia chính là tự tin như thế đấy.

 

Tần Giản nếu gặp ông , bọn họ cứ cá c.h.ế.t lưới rách .

 

Làm cha , con cái chính là vảy ngược.

 

Lão Đại Lão Nhị sa vòng lao lý, ông gì là dám liều mạng.

 

Tần Tư Văn ở bên cạnh: Càng tò mò hơn về mối quan hệ giữa hai và chú ba.

 

Ngay cả nãi nãi cũng dám chắc chắn rằng chú ba nhất định sẽ gặp bà, hai rốt cuộc ngọn nguồn gì với chú ba?

 

Cũng hỏi, chú ba chịu cho ?

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Cũng sự tự tin của Ôn Vượng Gia cho chấn động còn Ôn Nam Tinh, dùng ánh mắt phức tạp Ôn Vượng Gia một cái: “Được, con tìm Tần giáo sư.”

 

Quay liền trong xưởng.

 

Nghĩ đến bức thư của Tiểu Ngọc nhận hôm qua, mím môi, thực sự nên mở miệng với như thế nào.

 

Tối hôm qua về nhà ăn cơm vốn định về thăm , chuyện với một lát, nhưng chọn thời điểm đúng.

 

Mẹ cứ ở cùng với em dâu suốt, hình bóng rời, căn bản tìm cơ hội chuyện.

 

Hay là, tối nay mua hai món mặn mang về nhà ăn?

 

Trong lúc thất thần, đến phân xưởng thực nghiệm.

 

Ôn Nam Tinh suy nghĩ một chút, trực tiếp tìm Tần giáo sư, mà tìm Ôn Nam Châu.

 

Thằng út thấy đến tìm, chắc chắn sẽ , Tần giáo sư thì chắc.

 

Quả nhiên, đầy hai phút, Ôn Nam Châu từ trong phân xưởng bước : “Anh tư, tìm em ?”

 

 

Loading...