TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh - Chương 28: Trộm Gà Không Thành Còn Mất Nắm Gạo
Cập nhật lúc: 2026-03-30 23:10:37
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Vượng Gia và cả Ôn đồng loạt sa sầm mặt mày.
Hai cha con , trong lòng dâng lên chút hối hận.
Đặc biệt là cả Ôn, càng thêm ảo não, lẽ nên tin lời Lão Nhị, kiểm chứng đinh ninh vợ chồng thằng Út g.i.ế.c .
nghĩ nghĩ , cũng thể trách , thằng Út đây đ.á.n.h như cơm bữa, vì hẹn đ.á.n.h mà tay nặng nhẹ lỡ tay g.i.ế.c thì gì lạ ?
Ai mà ngờ nó đồn công an là vì kiến nghĩa dũng vi chứ.
Vốn dĩ nếu thằng Út dính líu đến chuyện g.i.ế.c , bọn họ giấu cũng giấu , chi bằng để tự bọn họ rêu rao lên, còn thể cho , bọn họ gì cả, chuyện do một thằng Út , thuận tiện tranh thủ sự đồng cảm.
Cũng thể danh chính ngôn thuận đuổi vợ chồng thằng Út khỏi nhà.
Giờ thì , nó g.i.ế.c .
cả khu gia thuộc đều cho rằng nó g.i.ế.c , bọn họ thể đuổi như kế hoạch định.
Đợi đến ngày mai, lãnh đạo trong xưởng tin đồn, hậu quả đó...
Càng nghĩ sắc mặt cả Ôn càng đen, chỉ là ánh đèn lờ mờ nên rõ ràng lắm mà thôi.
Trong lòng oán hận cực độ, thằng Út g.i.ế.c chứ, nó g.i.ế.c cơ chứ.
Tin đồn truyền thì dễ, đính chính mới khó.
Bây giờ bày mặt bọn họ chỉ hai con đường:
Một là mặt đông đảo hàng xóm láng giềng, bất chấp tất cả đuổi vợ chồng thằng Út ngoài, hủy hoại danh tiếng mà và bố tích lũy bao nhiêu năm nay.
Như thì việc chuyển ngạch của bố sẽ khó khăn, còn đang đợi bố chuyển sang ngạch cán bộ để nhà trở thành gia đình cán bộ xuất .
Con đường thứ hai, chính là đuổi vợ chồng thằng Út ngoài, thì giúp bọn họ đính chính tin đồn, nếu đính chính , tiền đồ của và bố cũng tiêu tùng.
Đến lúc , trong lòng chỉ oán thằng Út, mà còn oán cả Lão Nhị, chuyện xác thực bô bô cái mồm ngoài, còn oán cả ông già, đang yên đang lành ầm ĩ nhiều chuyện thế gì, đến mức bây giờ thu dọn tàn cuộc.
oán hận thế nào, cũng dám biểu hiện ngoài.
Ôn Vượng Gia rốt cuộc cũng từng trải hơn , càng thêm lão luyện xảo quyệt, im lặng vài giây, kiên cường khoác lên lớp da cha hiền từ, khổ hai tiếng: "Cũng là đáng đời, ai bảo chúng tin tưởng thằng Út."
Sâu trong đáy lòng, dâng lên cảm giác bất lực sâu sắc, hai , cả hai đều thành công, cưới cho thằng Út cô vợ , rốt cuộc là cưới sai .
Ông rũ mắt xuống, tự nhủ với lòng , qua hai , bà vợ già chắc cũng nghi ngờ , tết thể hành động thiếu suy nghĩ nữa, tĩnh .
Lần , ly gián vợ chồng thằng Út , những chuyện khác cứ từ từ mà tính.
Nghĩ đến đây, ông vuốt mặt: "Là bố với thằng Út, hậu quả bố nên gánh chịu."
Bộ dạng quả thực là chính nghĩa lẫm liệt.
Dương Quế Lan là thương ông nhất, ngay lập tức ân cần đề nghị: "Ông nó , , đằng nào ông cũng sắp về hưu , thì chúng với lãnh đạo, để thằng Tư về tiếp quản công việc sớm một chút."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Bà cố nén niềm vui sướng, nhân quả nhân quả, quả nhiên sai.
Kiếp , vợ chồng thằng Út cưới ngày hôm đuổi ngoài, bọn họ ầm ĩ khiến ông già chuyển ngạch thất bại.
Kiếp , vẫn là vợ chồng thằng Út, tin đồn , chuyện chuyển ngạch của ông già , treo .
Đáng đời, trộm gà thành còn mất nắm gạo.
Tin đồn bay đầy trời trong khu gia thuộc, chắc chắn thoát khỏi liên quan đến lão già c.h.ế.t tiệt .
Chuyển ngạch thành công, công việc chẳng thể nhường , thằng Tư nhà bà cũng thể trở về .
Trước đó, bà chỉ cần một việc, đó là tìm quỹ đen mà lão già c.h.ế.t tiệt giấu .
Dương Quế Lan nén nén, mới đè khóe môi đang nhếch lên xuống, tương lai đáng mong chờ nha.
Nghe thấy lời của Dương Quế Lan, Ôn Vượng Gia suýt chút nữa diễn tiếp , nhưng ông dám nhận, chắc chắn là hậu chiêu.
"Để suy nghĩ ."
Đến đây, màn kịch của nhà họ Ôn hạ màn.
Anh hai Ôn vẫn cảm thấy thằng Út liên quan đến chuyện g.i.ế.c , nhưng ánh mắt hung ác của cả dọa cho dám ho he tiếng nào.
Dương Quế Lan cảm thấy mục đích đạt , danh tiếng và tiền đồ của ông già đang lung lay sắp đổ, thằng Tư hy vọng tiếp quản công việc, chuyện thằng Út g.i.ế.c cũng giải thích rõ ràng.
Còn về tin đồn trong khu gia thuộc, tự ông già mà sầu lo.
Thẩm Tuệ và Ôn Nam Châu chẳng gì hài lòng hài lòng, bọn họ cũng mệt cả ngày , lúc bụng đói đến mức n.g.ự.c dán lưng.
Ăn xong bát mì trắng do Dương Quế Lan cán, liền sớm trở về phòng.
Đêm nay, nhà họ Ôn bề ngoài yên tĩnh.
trong bóng tối.
Trong phòng của hai vợ chồng già nhà họ Ôn.
Nghe tiếng hít thở dần đều đều của bà vợ già bên cạnh, Ôn Vượng Gia lặng lẽ mở mắt, động tác cực lớn dậy.
Mặc quần áo, mở cửa, bà vợ già đều phản ứng.
Ông mới lặng lẽ khỏi cửa.
Sau khi ông , Dương Quế Lan mới mở mắt, nghĩ ngợi một chút, mặc quần áo , theo.
Bà theo ông già khỏi khu gia thuộc, băng qua con phố vắng tanh, thấy ông gõ cửa một bưu điện, cái gì, bưu điện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-vo-chong-cung-xuyen-ve-thap-nien-60-me-chong-ta-la-nguoi-trong-sinh/chuong-28-trom-ga-khong-thanh-con-mat-nam-gao.html.]
Chưa đến mười phút , liền .
Dương Quế Lan trong lòng thắc mắc, nhưng bây giờ lúc, bà lặng lẽ che giấu hình, tranh thủ khi ông già phát hiện, chạy về nhà.
Nằm giường giả vờ ngủ say.
Bà xuống bao lâu, Ôn Vượng Gia trở , bà vợ già tư thế ngủ đổi chút nào, trong căn phòng tối đen như mực, ông từ cao xuống hồi lâu, mới trở .
Bà vợ già vẫn còn giá trị lợi dụng, thể trở mặt với bà .
Có điều, bà vợ già đúng là dễ dùng thật.
Nụ của ông dần trở nên quỷ quyệt, nếu thể tâm ý vì cái nhà , thì càng hơn.
Đợi ông tính toán kỹ càng .
Mang theo đủ loại tâm tư, ông chìm giấc ngủ.
Phòng bên cạnh.
Anh hai Ôn cũng trằn trọc ngủ , cảm thấy tủi , chẳng ai tin thế nhỉ, cả nhà đều về phía thằng Út thế.
Ngay cả ruột cũng tin .
Anh cả Ôn suy nghĩ của Lão Nhị, bây giờ hoảng loạn.
Chỉ cần nghĩ đến việc ngày mai sẽ đối mặt với ánh mắt khác thường của xưởng, trong lòng liền giày vò dữ dội, thậm chí nảy sinh suy nghĩ ấu trĩ mong trời đừng bao giờ sáng.
Đồng thời phẫn nộ, hận nhất vẫn là thằng Út, uổng công trong nhà thương nó như , nó nỡ lòng nào để gia đình rơi tình cảnh .
Sớm điều mà rời , gì cứ ở .
Giống hệt nó, hổ, năm xưa nó sống c.h.ế.t đòi gả cho bố , cướp bố của .
Bây giờ nó còn cướp nhà với .
Đều hổ.
Sớm nó lớn lên khó chơi thế , thì nên lời ông già, nên nhân lúc nó còn nhỏ mà vứt nó cho .
Tại ông già cho vứt thằng Út , là quên mất .
Anh suy nghĩ lung tung cả đêm, ngủ chút nào.
Trái ngược là Ôn Nam Châu và Thẩm Tuệ, hai bọn họ ngủ ngon cực kỳ.
Một giấc ngủ đến tận trời sáng.
Mở mắt , bốn con mắt ngái ngủ , đó đồng thời nhắm , nướng thêm một lúc, đợi đến khi bên ngoài gọi ăn cơm, mới tình nguyện mà rời giường.
"Này, nghĩ kỹ hôm nay đối phó thế nào ?" Thẩm Tuệ hỏi Ôn Nam Châu.
"Có , gì mà đối phó." Ôn Nam Châu thản nhiên.
Tục ngữ tạo tin đồn chỉ cần một cái miệng, đính chính tin đồn thì chạy gãy cả chân, trong xưởng hơn một vạn công nhân, cũng thể giải thích với từng : "Anh chỉ cần giải thích rõ ràng với lãnh đạo là ."
Không đuổi việc là , còn , từ từ.
Thẩm Tuệ dựa : "Còn tưởng là em xui xẻo, vớ ông bố nát rượu của nguyên chủ, bây giờ xem , cũng chẳng kém cạnh gì, khi còn xui xẻo hơn em một chút."
Bố nát rượu ít nhất xa mặt.
Đâu như nhà họ Ôn, miệng thì luôn mồm yêu thương, hành động thì đao nào cũng đ.â.m chỗ hiểm.
"Có lẽ hai duyên phận với cha ."
Anh cũng chẳng đau lòng lắm, dù cũng bố ruột, chỉ là thấy buồn cho nguyên chủ, nhà mà tâm ý đều sống .
"Ít nhất, vẫn ." Mẹ chồng Dương Quế Lan mới là thật lòng với Ôn Nam Châu.
"Cũng đúng."
Hai họ thoáng, nhà đối xử chân thành với họ, thì họ trả chân thành, nhà đối xử giả dối, thì họ trả giả dối là .
Dù cũng nền tảng tình cảm, chân thành giả dối vẫn dễ thu phóng tự nhiên.
Hai tâm thái , ngủ cũng ngon, nhà họ Ôn thì tâm thái như , khỏi phòng, thấy cả một nhà mắt thâm quầng.
Trừ năm đứa trẻ con, tất cả đều đeo quầng thâm mắt.
Theo ánh mắt của Thẩm Tuệ sang, cả nhà đồng loạt mặt .
Nhà họ Ôn hôm nay, yên tĩnh lạ thường.
Ăn xong bữa sáng, im lặng thì , học thì học.
Ôn Nam Châu là cuối cùng, Thẩm Tuệ một cái, Thẩm Tuệ gật đầu với , hiệu cho yên tâm.
Anh mới đóng cửa .
Đi theo Ôn Vượng Gia và cả Ôn, canh giờ xưởng, đang định đến bếp của , thì gọi : "Đồng chí Ôn Nam Châu!"
Giọng đầy vẻ chính nghĩa lẫm liệt, đầu , là đồng chí công an mặc cảnh phục, nhưng hai giao thiệp hôm qua.
Nghi hoặc sang.
Liền thấy một đồng chí công an trong đó bước : "Đồng chí Nam Châu, chúng đến để bày tỏ sự cảm ơn đối với !"