TN 90: Thiên Kim Giả Có Tám Anh Trai Là Long Ngạo Thiên - Chương 1024: Lệ Húc, Anh Rất Thất Vọng Phải Không?
Cập nhật lúc: 2026-02-05 18:31:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lệ Húc bật dậy khỏi ghế: "Bạch Chi Ngữ!"
Trên mặt Lệ Húc tràn đầy sự kinh ngạc.
Sao Bạch Chi Ngữ ở đây?
Rõ ràng tận mắt thấy bốn áp giải Bạch Chi Ngữ mà.
Bạch Chi Ngữ lúc chẳng đang đường bán rừng sâu núi thẳm ?
Tại cô ở đây?
Lệ Húc kinh ngạc đến tột độ.
"A Húc?" Lệ Dung khó hiểu Lệ Húc.
Lệ Húc lúc mới hồn.
Hắn thực sự quá ngạc nhiên, suýt chút nữa thì lộ tẩy.
Lệ Húc xuống.
Bạch Chi Ngữ mà bắt .
Không cả.
Một thành công, còn .
Bốn thể xảy chuyện .
Cũng chẳng , vì Lệ Húc luôn dùng điện thoại công cộng liên lạc với bọn chúng, điều tra cũng tra .
Lệ Húc hít sâu một , giả vờ như chuyện gì.
Ánh mắt Lệ Mẫn đảo qua đảo mặt Lệ Húc và Bạch Chi Ngữ.
Vậy là, Lệ Húc gì đó với Bạch Chi Ngữ.
mà, thất bại ?
Làm hại cô mừng hụt một phen.
Bạch Chi Ngữ đến mặt Lệ Húc, mặt mang theo nụ : "Biểu ca, tìm ?"
Lệ Húc sững sờ, đó lắc đầu: "Không gì."
Lệ Húc thậm chí còn chẳng giải thích một câu tại bỗng nhiên gọi tên Bạch Chi Ngữ.
Bạch Chi Ngữ đương nhiên cũng hỏi thêm.
Buổi chiều, Bạch Chi Ngữ nhận điện thoại của đồn cảnh sát, cảnh sát với cô - ba còn đều sa lưới, nhưng bọn chúng cũng ai bán Bạch Chi Ngữ, bọn chúng chỉ một tấm ảnh của cô.
Lúc đó Bạch Chi Ngữ sàng lọc trong đầu những cô thể đắc tội.
Lệ Húc, đầu danh sách tình nghi.
Dù thì tối qua Lệ Húc mới đe dọa cô và Bạch Ngạn Chu.
Bạch Chi Ngữ thể xác định chính là Lệ Húc.
Vừa Lệ Húc thấy cô, biểu cảm kinh ngạc đến thế, xem chuyện hôm nay do Lệ Húc là cái chắc .
Lệ Húc cũng lắm, mà nghĩ cách bắt cóc cô bán trong núi.
Cô và rốt cuộc thù oán lớn đến mức nào?
Là do lúc cô đá gãy một cái răng cửa của ?
Hay là vì vụ rạch xe ?
Là gì cũng quan trọng nữa.
Quan trọng là Lệ Húc bây giờ dồn cô chỗ c.h.ế.t.
Đã tay với cô .
Có cũng đang lên kế hoạch xử lý Bạch Ngạn Chu ?
"Em gái!" Bạch Ngạn Chu tới, "Đừng để ý đến ."
Bạch Chi Ngữ gật đầu: "Vâng."
Bạch Chi Ngữ tìm một chỗ xuống, trò chuyện phiếm với nhà.
Giả vờ như gì cả.
Chuyện hôm nay, Bạch Chi Ngữ cho ai , đỡ để lo lắng.
Lệ Húc siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
C.h.ế.t tiệt!
Bỏ lỡ cơ hội hôm nay, bao giờ mới cơ hội nữa.
Dù cũng sắp Tết , cả đại gia đình ngày nào cũng ở bên .
Hắn tìm thời cơ thích hợp.
, nhất định sẽ khiến Bạch Chi Ngữ và Bạch Ngạn Chu trả giá khi nước ngoài du học.
Hôm nay, Lệ Húc giả vờ ngoan ngoãn mặt lớn.
Bạch Chi Ngữ tìm một cơ hội, ở riêng với Lệ Húc.
Bạch Chi Ngữ thần sắc lạnh lùng Lệ Húc: "Lệ Húc, thất vọng ?"
Tim Lệ Húc đập thót một cái: "Cô đang cái gì?"
Bạch Chi Ngữ: "Lệ Húc, thật sự đang gì ?"
Lệ Húc nghiến răng: "Bạch Chi Ngữ! Cô đúng là đồ thần kinh!"
Bạch Chi Ngữ: "Ồ, thật sự là thần kinh ! Lệ Húc, yên tâm, một khi để nắm thóp của , nhất định sẽ tống tù nữa, tin thì cứ việc thử xem."
" cảnh cáo , tuyệt đối đừng động tám của ! Nếu , nhất định sẽ hối hận."
"Khiến hối hận? Bạch Chi Ngữ, cô định khiến hối hận thế nào?" Lệ Húc vẻ mặt khinh thường.
Bạch Chi Ngữ: "Muốn đến thế thì cứ việc thử xem."
Lệ Húc nắm c.h.ặ.t t.a.y, gì, trực tiếp bỏ .
Lệ Húc sa sầm mặt mày.
Sao Bạch Chi Ngữ nghi ngờ đến đầu ?
Hắn để lộ sơ hở lúc nào?
Là do biểu cảm của quá kinh ngạc, nên Bạch Chi Ngữ mới đoán ?
Vậy xem Bạch Chi Ngữ cũng ngốc lắm.
Tuy nhiên, cũng chẳng sợ Bạch Chi Ngữ nghi ngờ.
Càng sợ Bạch Chi Ngữ vạch trần chuyện mặt ngay bây giờ.
Dù cũng chẳng bằng chứng.
Chỉ cần c.ắ.n c.h.ế.t nhận, thì vô lý gây sự chính là Bạch Chi Ngữ.
Bạch Ngạn Chu tới kéo Bạch Chi Ngữ: "Em gái, em gì với Lệ Húc thế?"
Bạch Chi Ngữ : "Anh , em chỉ hỏi gì thôi."
Bạch Ngạn Chu: "Đừng để ý đến ."
Lệ Húc ghét Bạch Ngạn Chu, Bạch Ngạn Chu cũng .
Nhìn thấy Lệ Húc, cứ coi như thấy lạ.
Bọn họ vốn dĩ hợp , là em họ, quan hệ cũng chẳng lên .
Nay náo loạn đến mức , e rằng cũng chẳng còn đường cứu vãn.
Bạch Chi Ngữ : "Vâng."
...
Từ nhà cũ , Lệ Húc sa sầm mặt mày.
Lệ Dung hỏi: "A Húc, con thế? Có vẻ vui lắm."
Lệ Húc lạnh nhạt : "Không gì."
Lệ Mẫn đương nhiên Lệ Húc , nhưng cô gì cả.
Lệ Húc bây giờ còn là Lệ Húc của ngày xưa nữa.
Lệ Mẫn chút sợ .
Nói chuyện với Lệ Húc, đều uốn lưỡi bảy .
Lệ Dung: "Cái thằng bé , đang yên đang lành, ai chọc giận con ?"
Lệ Húc: "Bạch Chi Ngữ! Bạch Chi Ngữ chọc giận con đấy, thể gì cho con?"
"Bạch Chi Ngữ?" Nghe Lệ Húc Bạch Chi Ngữ chọc giận , sắc mặt Lệ Dung trông thấy, "Nó gì ?"
Lệ Húc: "Nó cảnh cáo con đừng chọc nó và Bạch Ngạn Chu nữa."
Lệ Dung giận dữ: "Nó là cái thá gì chứ? Chuyện còn tính sổ với nó, nó dám gây sự, thật sự coi chúng dễ bắt nạt ?"
Lệ Húc: "Chúng chẳng là dễ bắt nạt ?"
Lệ Dung nghẹn lời, bà : "A Húc, xin , là bảo vệ con, đợi qua Tết, sẽ đưa con nước ngoài du học. Con thể bắt đầu cuộc sống mới."
Lệ Húc vẻ mặt bất cần.
Ý niệm duy nhất của bây giờ là Bạch Chi Ngữ và Bạch Ngạn Chu trả giá.
Khổ nỗi sắp Tết , tiện tay.
Hắn nhớ, sinh nhật của Bạch Chi Ngữ và Bạch Ngạn Chu sắp đến , thì, sẽ tặng hai một món quà lớn ngày sinh nhật của họ!
...
Trước khi ngủ, Bạch Chi Ngữ nhận điện thoại của Mục Tuân.
Mục Tuân: "Ngữ Ngữ, ngày mai ngoài chơi ?"
Mục Tuân vẫn về Hải Thành.
Dù , năm nay là năm đầu tiên và Hải Văn nhận .
Mục Tuân ở bên cạnh Hải Văn đón Tết.
Mục Thiên Học cứ giục về nhà.
Anh đang dây dưa với Mục Thiên Học, kéo dài ngày nào ngày đó, nhất là qua sinh nhật Bạch Chi Ngữ mới về Hải Thành.
Bạch Chi Ngữ : "Được thôi."
Họ mấy ngày gặp .
Mục Tuân : "Vậy , sáng mai đến đón em."
Bạch Chi Ngữ: "Vâng."
Hai trò chuyện một lúc lâu mới kết thúc cuộc gọi.
Mục Tuân đặt ống xuống, chuông điện thoại reo lên.
Mục Tuân .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-90-thien-kim-gia-co-tam-anh-trai-la-long-ngao-thien/chuong-1024-le-huc-anh-rat-that-vong-phai-khong.html.]
Mà hiệu cho Trác Cương ở bên cạnh .
Dù , đây cũng là nhà họ Trác.
Gọi điện đến tự nhiên là tìm nhà họ Trác.
"A lô? Ai đấy ạ?" Trác Cương hai câu, liền về phía Mục Tuân, khẩu hình miệng , "Bố ."
Mục Tuân nhíu mày, hiệu cho Trác Cương mở loa ngoài.
Rất nhanh, trong phòng khách vang lên giọng của Mục Thiên Học.
"Nghe ?"
"Nghe , chú Mục, chú rốt cuộc là tìm A Tuân tìm cháu?" Trác Cương hỏi.
Mục Thiên Học: " tìm ."
Mục Tuân ném cho Trác Cương một ánh mắt.
Trác Cương lập tức hiểu ý: "Mẹ cháu ngủ , chú việc gì thể với cháu, ngày mai cháu chuyển lời giúp chú."
"Ngủ ? Cũng , giờ , thời gian cũng muộn ." Mục Thiên Học , "Vậy ngày mai gọi ."
Nói xong, Mục Thiên Học chủ động cúp điện thoại.
Trác Cương nhíu mày: "A Tuân, tớ ảo giác bố tranh tớ với bố tớ thế nhỉ?"
Mục Tuân dựa ghế, cảm xúc : "Không ảo giác."
"Hả?" Trác Cương nhất thời phản ứng kịp.
Mục Tuân gì thêm, dậy thẳng.
Ngày mai dậy sớm hẹn hò với Ngữ Ngữ.
Tối nay ngủ sớm một chút.
Trác Cương Mục Tuân cầu thang: "A Tuân, ý gì thế? Bố thật sự tranh với bố tớ ?"
Mục Tuân dừng bước, vẫn trả lời câu hỏi của .
Trác Cương gọi: "A Tuân, về phe nào?"
Mục Tuân: "Đứng về phe bố Trác."
Trác Cương thấy bóng dáng Mục Tuân biến mất ở khúc quanh, khóe môi cong lên nụ .
Thế mới chứ.
Mục Thiên Học với là quá khứ .
Bố với mới là một cặp trời sinh!
...
Hôm .
Sáng sớm tinh mơ.
Mục Tuân còn khỏi cửa, cả nhà đang ở phòng ăn ăn sáng, điện thoại của Mục Thiên Học gọi tới.
Bảo mẫu phòng ăn: "Thưa bà, điện thoại tìm bà ạ."
Hải Văn: "Ai thế?"
Trác Cương: "Chắc chắn là bố của A Tuân."
Sắc mặt Hải Văn nhạt nhẽo: "Ông tìm gì?"
Trác Cương: "Tối qua ông gọi điện tìm , lúc đó ngủ ."
Mục Tuân đặt ly sữa trong tay xuống: "Mẹ, thì đừng ."
Hải Văn im lặng một lúc, rốt cuộc vẫn dậy.
Trác Kiến Hoa vội vàng đỡ lấy eo bà.
Bụng ngày một lớn, hành động của Hải Văn cũng chậm chạp hơn.
Hải Văn đến phòng khách, xuống bên cạnh máy điện thoại, ấn nút loa ngoài: "A lô, ai đấy?"
Giọng của Mục Thiên Học lập tức truyền đến: "Cô Hải, là Mục Thiên Học."
Hải Văn : "Ông Mục, phiền ông gọi là bà Trác, ông tìm việc gì ?"
Mục Thiên Học im lặng vài giây: "A Tuân ở nhà cô ?"
Hải Văn: "Có, vấn đề gì ?"
Mục Thiên Học : "Sắp Tết , thằng nhãi đó cũng nên về nhà , gì chuyện Tết nhất ở nhà khác?"
"Nhà họ Trác cũng là nhà của A Tuân!"
Trác Cương và Mục Tuân cũng theo , thấy Mục Thiên Học , Trác Cương lập tức lên tiếng.
Ở đây, chính là nhà của Mục Tuân.
Người của , đang ở ngay bên cạnh .
Tết nhất ở bên cạnh , chẳng là chuyện bình thường ?
Tối qua Trác Cương còn tưởng Mục Thiên Học chuyện gì quan trọng với Hải Văn.
Hóa là chuyện .
Cũng đáng để gọi điện thoại tới tấp như .
A Tuân và chia lìa mười tám năm, cùng đón Tết thì ?
Trác Kiến Hoa lập tức hiệu cho Trác Cương đừng xen .
Đây là chuyện giữa ba Mục Tuân, Hải Văn và Mục Thiên Học.
Ngay cả ông cũng tiện phát biểu ý kiến, huống chi là Trác Cương phận con cháu.
Trác Cương bĩu môi, rốt cuộc gì nữa.
Mục Tuân khoanh tay một bên, Hải Văn.
Hải Văn đặt một tay nhẹ nhàng xoa bụng , : "Ông Mục, năm nay, thể để A Tuân đón Tết ở Kinh Đô ?"
Mục Thiên Học: "Thế chứ?"
Hải Văn: "Tại ?"
Mục Thiên Học: "Tết nhất gì chuyện về nhà?"
Hải Văn: "Nhà họ Trác cũng là nhà của Mục Tuân, để thằng bé đón Tết ở nhà họ Trác ?"
Mục Thiên Học ở đầu dây bên im lặng.
Cách đường dây điện thoại, ông thấy mặt Hải Văn, giọng quen thuộc, ông thể tưởng tượng Hải Văn thành Tần Vân.
Nếu ở đầu dây bên là Tần Vân, ông thể từ chối chứ?
"Ông Mục, ?" Hải Văn hỏi.
Năm nay, Hải Văn thực sự cùng Mục Tuân đón Tết.
Bà từng cùng Mục Tuân đón cái Tết nào.
Năm nay, là đầu tiên.
Tuy trong lòng thích Mục Thiên Học, nhưng cũng kìm mà dịu giọng chuyện với ông .
"Mẹ, cần hỏi ý kiến ông ." Mục Tuân lên tiếng.
Mục Tuân nổi dáng vẻ Hải Văn hạ Mục Thiên Học.
Người đàn ông đó suýt chút nữa hại c.h.ế.t bà, hủy hoại hơn nửa đời của bà, bà thể hạ ông ?
"Nghịch t.ử!" Mục Thiên Học quát lớn.
Mục Tuân thì dứt khoát cúp điện thoại.
"A Tuân?" Hải Văn kinh ngạc .
Mục Tuân đến bên cạnh Hải Văn, vỗ nhẹ lưng bà, : "Mẹ, cần hỏi ý kiến ông , con là trưởng thành , con thể tự quyết định chuyện ở của ."
Anh cứ về đấy.
Anh tin Mục Thiên Học dám phái trói về Hải Thành.
Cho dù ông bản lĩnh đó thật, thì sẽ quậy cho nhà họ Mục gà bay ch.ó sủa.
Năm nay, là cái Tết đoàn viên đầu tiên của và , ai cũng đừng hòng phá hoại.
"Nếu bố con tức giận..." Hải Văn chút lo lắng.
Dù Mục Tuân cũng lớn lên ở nhà họ Mục.
Quan hệ cha con giữa họ chắc cũng tệ.
Tết nhất, vẫn nên hòa khí thì hơn.
Mục Tuân: "Mẹ, từ nhỏ đến lớn, ông giận con một trăm thì cũng năm mươi , cần lo lắng."
Trác Cương : "A Tuân đúng! Căn bản cần quan tâm ý kiến của ông , ông cũng cha ."
Trác Kiến Hoa: "Trác Cương, đừng bậy."
Dù nữa, Mục Thiên Học cũng là cha ruột của Mục Tuân, đến lượt Trác Cương phận con cháu chỉ tay năm ngón.
Mục Tuân : "Ông quả thực cha ."
Trác Cương hất cằm.
Cậu mà.
Hải Văn nắm lấy tay Mục Tuân: "A Tuân, năm nay, con thể ở bên cạnh đón Tết, vui."
Khóe môi Mục Tuân cong lên: "Mẹ, con cũng ."
Trác Cương : "A Tuân, hôm nay hẹn Chi Ngữ hẹn hò ?"
Mục Tuân khẽ gật đầu: "Ừ."
"Đi ," Hải Văn , "Sắp đến Tết , nhà nhà đều treo đèn kết hoa, náo nhiệt lắm, con đưa Chi Ngữ dạo ."
Hải Văn xoa bụng .
Nếu đang mang thai, bà cũng ngoài dạo.
Hòa chỗ náo nhiệt, tâm trạng cũng sẽ lên.
Tuy nhiên, việc quan trọng nhất của bà hiện tại là sinh con khỏe mạnh.
Mục Tuân bèn cầm chìa khóa xe ngoài.
Trác Cương bóng lưng Mục Tuân: "A Tuân , chán quá."
Trác Kiến Hoa: "Chán thì tìm bạn gái ."
Trác Cương: "Bố, vội gì chứ? Con mới hai mươi hai tuổi."
Trác Kiến Hoa: "Hai mươi hai tuổi còn nhỏ ? Đến tuổi kết hôn hợp pháp , ngay cả bạn gái cũng , A Tuân còn tiền đồ hơn con, nhỏ hơn con ba tuổi, mà bạn gái ưu tú như Chi Ngữ ."
Trác Cương: "Đó là A Tuân may mắn, con cũng tìm bạn gái ưu tú như Chi Ngữ chứ, nhưng quan trọng là, con tìm ở ?"