Thư ký của Bạch Ngạn Sơn đến đón máy bay.
Thư ký lái xe, Bạch Ngạn Sơn và Lục Hòa ở ghế .
Bạch Ngạn Sơn hỏi: "Hòa Hòa, bây giờ đưa em về nhà nhé?"
Lục Hòa gật đầu: "Vâng ạ."
Lục Hòa cảnh đường phố quen thuộc ngoài cửa sổ xe: "Lâu gặp Chi Ngữ và Ninh Ninh, cũng thấy nhớ các thật."
Bạch Ngạn Sơn: "Bây giờ đưa em đến công ty của Chi Ngữ nhé?"
Lục Hòa lắc đầu: "Em về nhà nghỉ ngơi hai ngày hẵng hẹn ."
Cô nhớ Bạch Chi Ngữ và , nhưng cô càng nhớ ba hơn.
Bạch Ngạn Sơn gật đầu: "Được."
Xe dừng cửa biệt thự nhà họ Lục.
Bạch Ngạn Sơn : "Hòa Hòa, thời gian tới đều sẽ ở Kinh Đô, thể hẹn em chơi ?"
Lục Hòa : "Nếu em rảnh."
Bạch Ngạn Sơn khẽ một cái, xuống xe, mở cửa xe bên , tay che đỉnh đầu Lục Hòa để tránh cho cô va trần xe.
Lục Hòa thấy hành động của .
Quả nhiên, chị Lý sai đàn ông lớn tuổi đúng là thương .
Tỉ mỉ, chu đáo, ân cần.
Bạch Ngạn Sơn : "Hòa Hòa, hôm nay tay , nên xin phép thăm hai bác nữa."
Lục Hòa gật đầu: "Anh Ngạn Sơn, cảm ơn đưa em về."
Lục Hòa kéo vali biệt thự.
Bạch Ngạn Sơn dõi theo bóng lưng cô.
Mẹ Lục thấy tiếng động, , thấy Lục Hòa và chiếc xe con lăn bánh rời .
"Hòa Hòa!" Mẹ Lục vui mừng, "Sao về mà cũng báo một tiếng?"
"Mẹ!" Lục Hòa vui vẻ ôm chầm lấy Lục.
Hai con trong biệt thự.
Mẹ Lục kéo tay Lục Hòa, ngón tay vuốt ve má cô: "Không gầy , hình như còn da thịt hơn một chút, công việc vất vả chứ con?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-90-thien-kim-gia-co-tam-anh-trai-la-long-ngao-thien/chuong-1206-con-re-tuong-lai-cua-me.html.]
Lục Hòa lắc đầu: "Không vất vả ạ, chỉ là nhớ và ba thôi."
Mẹ Lục : "Nhớ với ba con mà cả tháng trời thèm về thăm?"
Lục Hòa: "Ban đầu con định ở Dương Thành cả kỳ nghỉ hè luôn, nhưng mà, nhớ hai quá nên ở một tháng là về ."
Mẹ Lục khép miệng, hỏi: "Ai đưa con về thế?"
Lục Hòa: "Con rể tương lai của đấy."
Mẹ Lục ngạc nhiên Lục Hòa: "Con rể tương lai?"
Lục Hòa : "Đang theo đuổi con, nhưng mà con thấy cũng khá ưng ý."
Mẹ Lục nắm lấy tay Lục Hòa: "Hòa Hòa, con mau cho tình hình cụ thể của xem nào."
Lục Hòa ôm cánh tay Lục: "Mẹ, gặp mà, là Bạch Ngạn Sơn, cháu ngoại của ông Lệ, là con thứ hai nhà họ Bạch, năm nay hai mươi bảy tuổi."
Mẹ Lục : "Kể thì cũng môn đăng hộ đối với nhà chúng , nhưng mà tuổi tác lớn hơn con nhiều."
Lục Hòa gật đầu: "Lớn hơn năm tuổi ạ."
Mẹ Lục: "Còn lớn hơn cả cả con một tuổi."
Lục Hòa : "Mẹ, lớn hơn năm tuổi thật sự là nhiều lắm ?"
Mẹ Lục : "Năm tuổi thì cũng . Con thích chứ?"
Lục Hòa hào phóng gật đầu: "Vâng."
Mẹ Lục vỗ vỗ tay cô: "Được, chỉ cần con thích, cũng thích."
Lục Hòa: "Mẹ là nhất."
Mẹ Lục : " mà hơn hai mươi ngày nữa là con khai giảng , con còn học cao học, con tính thế nào, học kết hôn ?"
Lục Hòa: "Mẹ, con thể học yêu đương ạ?"
Hồi học đại học, ba cô bạn cùng phòng ký túc xá của cô đều yêu, chỉ cô là "cẩu độc ".
Mẹ Lục : ", bây giờ nhà nước khuyến khích kết hôn muộn sinh con muộn, con cứ yêu đương cho , đợi nghiệp cao học hẵng cưới, nhưng mà..."
" mà ạ?" Lục Hòa hỏi.
Mẹ Lục: "Ba năm nữa là thằng hai nhà họ Bạch ba mươi tuổi , nhà giục ?"