Mục Tuân: "Giám đốc Vương, cho , tại thể trừ điểm của ."
Mồ hôi lạnh trán Giám đốc Vương sắp chảy xuống, ông : "Thiếu gia, Mục tổng là tổng giám đốc điều hành của công ty, quyền xử lý nhân viên của công ty."
Mục Quan Lân: "Cầm lông gà lệnh tiễn!"
Mục Tuân liếc Giám đốc Vương: "Công ty lấy thiếu gia?"
Giám đốc Vương: "..."
Mục Quan Lân giận dữ : "Mục Tuân, rốt cuộc mày gì?"
Mục Tuân như Mục Quan Lân: "Giám đốc Vương, đối với loại nhân viên , công ty thường xử lý thế nào?"
Giám đốc Vương Mục Tuân, Mục Quan Lân, đành liều : "Thông thường thì sẽ trừ tiền thưởng hoặc tiền lương."
Mục Tuân: "Thông thường? thấy chính là một cái gai trong mắt, thông báo cho phòng nhân sự, bảo cút !"
Giám đốc Vương kinh ngạc trợn tròn mắt, tưởng nhầm: "Mục tổng, ngài gì? Sa thải? Sa thải..."
Đây chính là đại thiếu gia của Mục thị, sa thải đại thiếu gia ư?
Mục Tuân: ", bảo cút ."
Mục Quan Lân nổi trận lôi đình: "Mục Tuân! Mày tư cách bắt tao rời khỏi công ty! Tao là do ba đích tuyển , mày nghĩ mày là cái thá gì?"
Mục Tuân: "Ồ, ?"
Mục Tuân sang Giám đốc Vương: "Bảo phòng nhân sự theo quy trình, hợp tác thì cho bảo vệ ném ngoài, chuyện gì gánh."
Mục Tuân xong liền rời .
Đã là năm 97 .
Còn ba năm nữa là đến thiên niên kỷ mới.
Hắn giành Mục thị trong vòng ba năm, đuổi Tiền Lệ Lệ và Mục Quan Lân , đó để Mục Thiên Học thoái vị nhường ngôi, sẽ chủ Mục thị.
Giải quyết xong tất cả những chuyện , thể cầu hôn Bạch Chi Ngữ .
"Mục Tuân!" Mục Quan Lân nghiến răng, đẩy hết đồ vật bàn việc xuống đất.
Giám đốc Vương Mục Quan Lân đang nổi cơn thịnh nộ, lặng lẽ về văn phòng gọi điện cho Mục Thiên Học.
Hai vị gia ông đều đắc tội nổi, chỉ thể báo cáo lên .
Giám đốc Vương cẩn thận thuật bộ sự việc cho Mục Thiên Học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-90-thien-kim-gia-co-tam-anh-trai-la-long-ngao-thien/chuong-1262-chu-tich-co-biet-chuyen-nay-khong.html.]
Mục Thiên Học trầm ngâm một lúc lâu, ông : "Cứ theo lời Mục tổng ."
"Hả?" Giám đốc Vương kinh ngạc.
Mục Thiên Học : "Không hiểu ?"
Giám đốc Vương: "Nghe hiểu ạ, chủ tịch, sẽ thông báo cho phòng nhân sự ngay."
Cúp điện thoại, Giám đốc Vương lập tức gọi cho phòng nhân sự, truyền đạt mệnh lệnh của Mục Tuân.
Giám đốc phòng nhân sự vô cùng kinh ngạc: "Giám đốc Vương, chuyện ... chủ tịch ạ?"
Giám đốc Vương: "Biết."
Giám đốc phòng nhân sự: "Chủ tịch ạ?"
Giám đốc Vương: ", bây giờ hiểu ý của cấp chứ?"
Giám đốc phòng nhân sự: " hiểu ."
Giám đốc Vương cúp máy, đến mặt Mục Quan Lân.
Mục Quan Lân ghế, mặt mày sa sầm.
Giám đốc Vương : "Thiếu gia, phiền đến phòng nhân sự thủ tục thôi việc."
Mục Quan Lân khẽ mở to mắt: "Ông gì?"
Giám đốc Vương : "Thiếu gia, hẳn rõ gì ."
Đến lúc , Giám đốc Vương vẫn dám đắc tội Mục Quan Lân.
Dù cũng là con trai của chủ tịch, lỡ một ngày nào đó tìm ông tính sổ thì ông t.h.ả.m .
Mục Quan Lân: "Ông là ch.ó của Mục Tuân ? Sao lời nó như ?"
Giám đốc Vương vẻ mặt khó xử: "Thiếu gia, cũng chỉ là công ăn lương, là tổng giám đốc điều hành, chỉ là giám đốc bộ phận, lời , thể , thiếu gia, xin đừng khó ."
Mục Quan Lân nắm c.h.ặ.t t.a.y: "Ông đúng là con ch.ó của thằng con hoang Mục Tuân!"
Giám đốc Vương: "..."
Ông cuối cùng cũng hiểu tại Mục Quan Lân luôn Mục Tuân đè đầu cưỡi cổ .