Mẹ Trương ngờ nhà họ Bạch dễ chuyện như .
Bà lập tức quẳng lời cảnh cáo của Ôn Sương mấy ngày đầu.
"Ông bà thông gia, đây kết hôn ngoài sính lễ thì còn chuộng 'ba chuyển một vang' (xe đạp, đồng hồ, máy khâu và đài radio), nhưng bây giờ thời đại khác , mấy thứ đó chắc chắn còn giá trị nữa."
Mẹ Trương sang Trương Diệu Tổ, ánh mắt rơi Lệ Đồng và Bạch Khải Minh: " tính thế , còn mua cho nhà chúng một căn nhà ở tỉnh lỵ, còn tivi màu màn hình lớn, tủ lạnh, máy giặt các thứ nữa."
" , nhất là mua thêm một chiếc xe ô tô con!"
Mẹ Trương đến mày phi sắc vũ, thấy sắc mặt Ôn Sương trở nên khó coi.
Ôn Sương : "Mẹ, đang bán con gái đấy ?"
Nụ mặt Trương cứng : "Cái con , mày linh tinh cái gì thế? Đây chẳng là ông bà thông gia bảo đưa yêu cầu ?"
Ôn Sương: "Nên cứ thế mà sư t.ử ngoạm?"
"Sương Sương, ." Lệ Đồng an ủi Ôn Sương.
Mẹ Trương: "Bà xem bà xem..."
Bà vẻ Ôn Sương hiểu chuyện.
Lệ Đồng : "Bà thông gia, nhà cửa, xe cộ, tivi màu, tủ lạnh, máy giặt, chúng đều thể mua."
"Thật ạ?" Mắt Trương Diệu Tổ trợn tròn.
Mẹ Trương và Lưu Phương cũng đầy vẻ vui mừng.
Lệ Đồng gật đầu: "Ừ, Sương Sương định cư ở Kinh Đô với lão tứ nhà , nhà sẽ mua cho con bé ở Kinh Đô, xe cộ cũng thể mua ngay khi cưới, còn đồ nội thất điện gia dụng khác, đợi mua nhà xong, sẽ giúp con bé sắm sửa đầy đủ."
Lệ Đồng khi đến chuẩn tâm lý.
Bà nhà Ôn Sương trọng nam khinh nữ.
Đi cầu hôn, bà thể hiện thái độ của .
nhà họ Trương hút m.á.u Ôn Sương, chuyện đó chắc chắn là .
Ôn Sương mười lăm tuổi ngoài thuê kiếm tiền, Lệ Đồng thực sự thương cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-90-thien-kim-gia-co-tam-anh-trai-la-long-ngao-thien/chuong-1411-me-ruot-doi-nha-xe-cho-em-trai-bach-gia-phan-phao.html.]
Trương Diệu Tổ , vội vàng : "Dì ơi, dì nhầm , nhà cửa xe cộ đồ điện là mua cho cháu, cho chị hai cháu!"
Lệ Đồng: "Mua cho ? Tại mua cho ? Người mà lão tứ nhà cưới là chị hai , ."
Trương Diệu Tổ: "..."
Mẹ Trương vội vàng : "Bà thông gia, bà , ở chỗ chúng phong tục , con gái lấy chồng là giúp đỡ em trai ruột."
Bạch Ngạn Kinh: "Đây là phong tục cái gì, đây rõ ràng là hủ tục! Hủ tục thì cần tuân theo!"
Lưu Phương: "Chỗ chúng cháu đều như cả, nhà các cũng thiếu thành ý quá đấy?"
Bạch Chi Ngữ: "Nhà đương nhiên thành ý, nhưng thành ý của nhà là dành cho chị dâu tư, để các nhân cơ hội hút m.á.u."
Mẹ Trương giận dữ : "Vậy thì hôn sự đồng ý!"
Ôn Sương: "Mẹ, đồng ý cũng vô dụng! Con là trưởng thành, hôn nhân tự do!"
Mẹ Trương: "Cái đồ xương cốt hèn hạ! Còn gả ! Mày khuỷu tay chĩa ngoài !"
Bạch Ngạn Lộ: "Bác gái, phiền bác chuyện khách sáo một chút!"
Mẹ Trương mạnh mẽ dậy: "Sao nào? Cậu là con rể còn bước qua cửa mà dạy dỗ vợ ?"
Ôn Sương sang Lệ Đồng và Bạch Khải Minh: "Ba , con , họ xứng để ba mang đầy thành ý đến cầu hôn..."
"Ba ? Trương Lai Đệ! Mày gọi cả ba ? Mày đúng là hổ!" Lưu Phương cắt ngang lời Ôn Sương.
Bạch Ngạn Lộ: "Chúng ba năm kết hôn , xưng hô như vấn đề gì ?"
"Cái gì? Ba năm kết hôn ? Trương Lai Đệ! Mày dám tiền trảm hậu tấu?!" Mẹ Trương tức giận tột độ.
Ôn Sương: ", con ba năm kết hôn ! Mẹ, nếu điều, sẽ chẳng nhận cái gì , tự cân nhắc !"
Mẹ Trương tức đến mức n.g.ự.c phập phồng liên hồi, suýt chút nữa thì thở nổi.
Trương Diệu Tổ: "Được lắm Trương Lai Đệ! Ba năm kết hôn! Nhà chồng mày giàu thế , mà mày cứ than nghèo kể khổ! Mày là đồ bất hiếu!"