Lệ Đồng cầm giấy báo, đó là tiếng Anh, bà cũng hiểu, nhưng mặt nở một nụ vô cùng rạng rỡ.
Thời đại , phàm là đỗ đại học đều là tiền đồ.
Huống hồ, Bạch Ngạn Vi còn nhận giấy báo trúng tuyển của một trường đại học danh tiếng ở nước ngoài.
Trong mắt Lệ Đồng, Bạch Ngạn Vi là tiền đồ .
Hốc mắt Lệ Đồng đỏ lên: “Tốt quá, quá .”
Bạch Khải Minh ôm lấy vai bà: “Bọn trẻ đứa nào cũng chí tiến thủ.”
Lệ Đồng : “Ngạn Chu, ngày mai mang giấy báo đến trường, cho Sáu con vui mừng một phen.”
Bạch Ngạn Chu gật đầu: “Vâng ạ.”
Bạch Ngạn Kinh: “Anh Sáu nhất định sẽ vui.”
Bạch Chi Ngữ : “Đương nhiên là vui , ước mơ của Sáu thành hiện thực.”
Bạch Ngạn Chu và Bạch Ngạn Kinh đồng thời về phía Bạch Chi Ngữ: “Ước mơ của Sáu?”
Bạch Chi Ngữ gật đầu: “Đi du học đại học chính là ước mơ của Sáu.”
Bạch Ngạn Chu: “Thì là , còn chịu cho chúng , cũng chuyện gì hổ .”
Bạch Ngạn Kinh: “Chắc Sáu sợ thi đỗ sẽ chê.”
Bạch Khải Minh : “Thằng nhóc đó ngày thường , giấu cũng kỹ thật.”
Cả nhà ai ước mơ của Bạch Ngạn Vi là chuyện .
Nhận giấy báo của Bạch Ngạn Vi, cả nhà đều vui.
…
Sáng sớm hôm .
Bạch Ngạn Chu liền mang giấy báo tìm Bạch Ngạn Vi.
Bạch Ngạn Chu cố ý dậy thật sớm.
Lúc đến trường, Bạch Ngạn Vi vẫn tới lớp.
Bạch Ngạn Vi và Bạch Ngạn Kình thấy Bạch Ngạn Chu ở cửa lớp, đều chút ngạc nhiên.
“Lão Bát, thế?” Hai đồng thanh hỏi.
Bạch Ngạn Chu bao giờ đến cửa lớp tìm họ.
Chẳng lẽ ở nhà xảy chuyện gì?
Vẻ mặt hai đều chút nặng nề.
Bạch Ngạn Chu toe toét: “Anh Sáu, em đến tìm , em đưa cho một thứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-90-thien-kim-gia-co-tam-anh-trai-la-long-ngao-thien/chuong-290-giot-nuoc-mat-hanh-phuc-cua-luc-ca.html.]
Bạch Ngạn Chu kéo Bạch Ngạn Vi sang một bên.
Bạch Ngạn Kình liền lớp.
“Thứ gì?” Bạch Ngạn Vi hỏi.
Bạch Ngạn Chu cũng úp mở với , lấy giấy báo trúng tuyển từ trong cặp sách đưa cho Bạch Ngạn Vi: “Anh xem .”
Bạch Ngạn Vi nghi ngờ nhận lấy, chỉ liếc một cái, thấy huy hiệu của trường giấy báo.
Đồng t.ử của Bạch Ngạn Vi co rút dữ dội.
Cậu thấy tên trường bằng tiếng Anh, vội vàng mở giấy báo , lập tức thấy tên của .
Hơi thở của Bạch Ngạn Vi trở nên nặng nề hơn, viền mắt lập tức đỏ hoe.
Cậu !
Cậu thật sự !
Cậu vốn nắm chắc mười phần.
Khoảng thời gian , lòng vẫn luôn như lửa đốt.
cho bất kỳ ai .
Thấy cứ chằm chằm giấy báo lời nào, Bạch Ngạn Chu trêu chọc: “Có vui đến mức nên lời ?”
Bạch Ngạn Vi lúc mới đỏ hoe mắt Bạch Ngạn Chu: “Nhận lúc nào ?”
Giọng khàn .
Bạch Ngạn Chu : “Nhận hơn một tháng , gửi đến chỗ ở cũ của chúng , bà chủ nhà giữ giúp, hôm qua em và tiểu chơi, tình cờ ngang qua đó, bà đưa cho chúng em.”
Mọi cảm xúc đều nghẹn trong cổ họng Bạch Ngạn Vi, một vốn hoạt ngôn như , cuối cùng chỉ hai chữ: “Cảm ơn.”
Cậu đưa tay vỗ vai Bạch Ngạn Chu.
“Không cần cảm ơn, chúc mừng Sáu.” Bạch Ngạn Chu .
Bạch Ngạn Chu cũng lớp .
Cậu đưa giấy báo cho Bạch Ngạn Vi xong liền về lớp học.
Bạch Ngạn Vi cầm giấy báo về lớp.
Bạch Ngạn Vi với đôi mắt đỏ hoe Bạch Ngạn Kình.
“Sao thế?” Bạch Ngạn Kình lo lắng .
“Ối, Bạch Ngạn Vi, thế?” Mạnh Hải Quân cố ý cao giọng.