Thơ ca, tản văn là loại hình nghệ thuật hàn lâm, kén .
Ngược , những thể loại bình dân như võ hiệp, huyền huyễn, truyện tình cảm lượng độc giả lớn.
Những tờ báo đều bán chạy.
Vì là truyện dài kỳ nên độc giả theo dõi sót kỳ nào, lượng tiêu thụ cực kỳ định.
Tác giả bài chắc chắn nhuận b.út cũng định.
Bạch Ngạn Hựu cảm động Bạch Chi Ngữ: "Chi Ngữ, cảm ơn em."
Bạch Ngạn Hựu thích lách.
Từ nhỏ thích .
Hồi cấp ba, bài văn của hầu như đều giáo viên Ngữ văn lấy bài văn mẫu cho cả lớp .
Từ cấp hai, bắt đầu gửi bài cho các tòa soạn báo, tạp chí lớn, cơ bản là gửi bài nào đăng bài đó.
Chủ yếu đều là thơ ca và tản văn.
Hồi cấp hai tiếp xúc với truyện tranh và tiểu thuyết võ hiệp, say mê đến mức quên ăn quên ngủ, dẫn đến thành tích học tập sa sút.
Lệ Đồng chuyện, mắng một trận tơi bời, lo việc đàng hoàng, xem mấy thứ vô bổ, còn đem hết tiểu thuyết võ hiệp của ném lửa đốt sạch.
Tính cách Bạch Ngạn Hựu hiền lành, cũng lời.
Từ đó về , đụng đến nữa.
Lần đó mắng ghê quá.
Đến nỗi lên đại học, thấy khác tiểu thuyết võ hiệp, cũng cảm thấy lo việc đàng hoàng.
Bạch Chi Ngữ : "Nếu giúp thì em vui lắm."
Anh ba của cô dịu dàng bụng như , nếu vì chuyện tiền nong mà đá, cô sẽ đau lòng c.h.ế.t mất.
"Để xem thử." Bạch Ngạn Hựu cầm tờ báo, nghiêm túc nghiên cứu.
Vừa quên hết thời gian.
Thậm chí quên luôn cả thứ xung quanh.
"Thằng ba, ăn cơm thôi." Lệ Đồng gọi mấy cũng thấy.
"Xem cái gì mà chăm chú thế." Lệ Đồng tới, liền thấy, "Sao tiểu thuyết võ hiệp?"
Bạch Ngạn Hựu giật thon thót, theo bản năng giấu tờ báo lưng.
Lệ Đồng: "Con giấu cái gì đấy?"
Bạch Ngạn Hựu: "..."
Anh phản xạ điều kiện .
Hồi cấp hai Lệ Đồng cho xem, lén lút xem trộm, cuối cùng vẫn phát hiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-90-thien-kim-gia-co-tam-anh-trai-la-long-ngao-thien/chuong-323-giac-mong-van-chuong-chuyen-tham-phim-truong.html.]
Bạch Chi Ngữ tới: "Mẹ, thế ạ?"
Lệ Đồng : "Mẹ xem ba con đang cái gì."
Bạch Chi Ngữ khoác tay Lệ Đồng: "Anh ba đang theo đuổi ước mơ đấy ạ."
Lệ Đồng: "Theo đuổi ước mơ gì?"
Bạch Chi Ngữ : "Anh ba sẽ trở thành đại văn hào đấy."
Lệ Đồng: "..."
Bạch Chi Ngữ kéo Lệ Đồng đến bên bàn ăn: "Mẹ, cho một bí mật nhé."
Lệ Đồng: "Bí mật gì?"
Bạch Chi Ngữ: "Tương lai, các trai của con ai nấy đều sẽ cực kỳ lợi hại!"
Lệ Đồng bật : "Mong là ."
Bạch Ngạn Chu giơ tay: "Con nhất định sẽ là một bác sĩ giỏi."
Bạch Ngạn Kinh: "Con hy vọng ngày nào cũng chơi game."
Lệ Đồng: "Con chút tiền đồ ."
Bạch Ngạn Kinh : "Con chỉ thích cái thôi."
Bạch Ngạn Hựu : "Con hy vọng thể sống bằng nhuận b.út."
Lệ Đồng Bạch Ngạn Hựu: "Sau con đến tòa soạn phóng viên hoặc biên tập viên ?"
Bạch Ngạn Hựu: "Con thích cuộc sống rập khuôn máy móc."
Phóng viên và biên tập viên, đó là con đường Lệ Đồng chọn cho .
Cũng là suy nghĩ đây của .
Anh yêu lách, nhưng dựa lách để nuôi sống bản thì khó quá.
, thấy Bạch Chi Ngữ cầm tờ báo, đôi mắt sáng lấp lánh đầy kỳ vọng, bỗng nhiên thêm tự tin.
Cứ thử xem .
Không thì tính .
Lệ Đồng thở dài: "Mấy đứa lớn cả , đều suy nghĩ riêng của . là con lớn lời nữa ."
Bạch Ngạn Lộ cũng thế.
Rõ ràng học kế toán, chạy diễn viên.
Bạch Chi Ngữ gắp thức ăn cho Lệ Đồng: "Mẹ, con cháu tự phúc của con cháu, đừng lo lắng quá."