"Ái da!" Gã đàn ông đập trúng, mắt nổ đom đóm.
Những tên còn lập tức phản ứng.
Có kẻ c.h.ử.i thề một câu: "Con ranh đúng là trời cao đất dày, hôm nay để cho mày thế nào là lễ độ."
Tiếp theo là một trận hỗn chiến.
"Chi Ngữ!" Bạch Ngạn Sơn cuống cuồng, định lao trong thì Bạch Chi Ngữ hét .
"Anh hai, đừng qua đây!"
Sau đó, Bạch Ngạn Sơn thấy một bay vèo ngoài.
Rồi đến thứ hai.
Tiếp theo là thứ ba... thứ tư!
Cuối cùng chỉ còn một tên, gã chạm ánh mắt lạnh lẽo của Bạch Chi Ngữ, liền đầu, ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
Thế nhưng, gã đ.â.m sầm ngay các đồng chí công an nhận tin báo chạy tới.
Năm tên côn đồ lập tức khống chế.
Bạch Ngạn Chu giật tay khỏi tay Cố Ninh Ninh, lao đến mặt Bạch Chi Ngữ: "Em gái, em chứ?"
Vừa nãy Bạch Ngạn Chu lo lắng c.h.ế.t, định lao ngay lập tức nhưng Cố Ninh Ninh sống c.h.ế.t giữ c.h.ặ.t .
Bạch Chi Ngữ lợi hại, chuyện Cố Ninh Ninh rõ.
Bạch Ngạn Chu mà xông chỉ tổ vướng chân Bạch Chi Ngữ thêm thôi.
Bạch Chi Ngữ lắc đầu: "Anh tám, em , chứ?"
Cố Ninh Ninh: "Không , Bạch Chi Ngữ, giỏi thật đấy."
Bạch Chi Ngữ mỉm .
Gã đàn ông trung niên đang ở mặt công an kêu oan thấu trời, rằng Bạch Chi Ngữ đơn phương hành hung bọn họ.
Bạch Ngạn Sơn: "Đồng chí công an, là bọn họ tay , các xem quần áo của chúng phá thành cái dạng gì ?"
Tất cả đều đưa về đồn công an.
Quả thực là gã đàn ông trung niên gây sự , đ.á.n.h Bạch Chi Ngữ nên gọi thêm đến trả thù, còn phá hoại nhiều quần áo như , Bạch Chi Ngữ chỉ là tự vệ.
Cuối cùng, khi tính toán tổn thất, đối phương bồi thường cho Bạch Ngạn Sơn một ngàn tệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-90-thien-kim-gia-co-tam-anh-trai-la-long-ngao-thien/chuong-341-mot-chap-nam-bat-ke-ac-phai-boi-thuong.html.]
Đồng thời tạm giam một tháng.
Số váy đó, Bạch Ngạn Sơn đều cẩn thận thu , định mang về giặt sạch sẽ bán với giá vốn.
Từ đồn công an bước .
Bạch Ngạn Chu kinh ngạc Bạch Chi Ngữ: "Em gái, em lợi hại thế?"
Bạch Chi Ngữ : "Anh tám, lúc ở nhà họ Tạ, em học qua võ thuật."
Bạch Chi Ngữ : "Anh và Ninh Ninh đều đói lả đúng , hai mau ăn cơm ."
Bạch Ngạn Chu: "Anh đói, chỉ lo cho em thôi."
Cố Ninh Ninh: "Tớ đói c.h.ế.t mất."
Đối diện đồn công an một quán mì, Bạch Ngạn Chu và Cố Ninh Ninh mỗi gọi một bát mì bò.
Bạch Chi Ngữ và Bạch Ngạn Sơn bên ngoài đợi họ.
Bạch Ngạn Sơn bỗng nhiên : "Bọn họ dám bắt nạt chúng như , vì tưởng chúng là nơi khác đến ?"
Bạch Ngạn Sơn ở Dương Thành lâu ngày, chuyện tự nhiên cũng mang theo chút âm điệu vùng đó.
Huống hồ để chứng minh hàng lấy từ Cảng Thành về, còn cố ý vài câu tiếng Quảng Đông.
Cho nên mới coi là dân ngoại tỉnh mà bắt nạt dữ dội như .
Bạch Chi Ngữ : "Anh hai, là do phẩm chất bại hoại, chúng sai."
Bạch Ngạn Sơn thật lòng : "Chi Ngữ, em giỏi quá."
Bạch Chi Ngữ : "Vâng, chút bản lĩnh phòng thôi ạ."
Bạch Ngạn Sơn đưa tay xoa đầu cô: "Tốt lắm, dù cũng sẽ bắt nạt."
Gương mặt của Bạch Chi Ngữ quả thực tính lừa gạt quá lớn.
Người đều sẽ tưởng cô là một cô gái ngoan hiền yếu đuối.
Bạch Chi Ngữ hỏi Bạch Ngạn Sơn: "Anh hai, còn bày sạp nữa ?"
Bạch Ngạn Sơn: "Đương nhiên là bày chứ. Chi Ngữ, hôm nay em một trận thành danh, đám tiểu thương quanh đó chẳng ai dám bắt nạt chúng nữa . Anh sẽ gọi điện bảo bạn gửi thêm hàng về, sẽ bán hàng ở Hải Thành."
Bạch Chi Ngữ : "Tốt quá, là thời gian tới em đều thể gặp hai ."