Lệ Đồng gạt tay : "Trên tàu cùng một thứ mà giá đắt gấp mấy . Đừng lười."
Bạch Khải Minh : "Nghe lời con ."
Bạch Ngạn Chu đành chịu.
Bạch Ngạn Hựu và Bạch Ngạn Kinh thì quen .
Vì từ Hải Thành đến Kinh Đô, Lệ Đồng cũng chuẩn đồ ăn cho họ như .
Lệ Đồng lấy áo khoác dày: "Mang theo , ban đêm tàu lạnh lắm."
"Cảm ơn ." Bạch Chi Ngữ Lệ Đồng bận rộn tới lui, cô phụ giúp nhưng Lệ Đồng cho, thật sự chút áy náy.
Vài tháng nữa, cô sẽ tròn mười tám tuổi.
Không cần chăm sóc cô như một đứa trẻ nữa.
Lệ Đồng trìu mến cô, dặn dò Bạch Ngạn Hựu và những khác: "Các con là , đường chăm sóc Ni Ni cho , bây giờ bọn buôn lộng hành lắm, đừng để ai bắt nạt em gái."
Bọn buôn bây giờ chỉ bắt cóc trẻ em, mà còn bắt cóc cả phụ nữ trẻ bán vùng núi sâu vợ cho .
Lệ Đồng lo cho các con trai, chỉ lo cho Bạch Chi Ngữ.
"Mẹ yên tâm, con sẽ chăm sóc cho Chi Ngữ." Bạch Ngạn Hựu .
Bạch Ngạn Chu và Bạch Ngạn Kinh cũng đồng loạt hứa sẽ chăm sóc cho Bạch Chi Ngữ.
Lệ Đồng và Bạch Khải Minh tiễn bốn lên tàu.
Hai họ mua vé sân ga, đưa bốn lên tận tàu.
Bạch Khải Minh nắm tay Bạch Chi Ngữ: "Ni Ni, chuyện gì thì gọi điện về nhà, đến nơi tìm nhị ca cũng gọi điện về báo bình an."
Lệ Đồng cũng lặp lời của Bạch Khải Minh.
"Vâng, con ba, ." Bạch Chi Ngữ gật đầu thật mạnh.
Xem , trong mắt ba , cô thật sự vẫn là một đứa trẻ.
Tàu bắt đầu chạy.
Bạch Chi Ngữ áp mặt cửa sổ, vẫy tay với Bạch Khải Minh và Lệ Đồng.
Bạch Ngạn Kinh đùa: "Hồi đó Kinh Đô học, ba bịn rịn thế ."
Bạch Ngạn Chu: "Anh là đàn ông con trai, ai thèm bắt cóc ."
Bạch Ngạn Kinh: "..."
Bạch Ngạn Hựu mở hộp nho : "Chi Ngữ, ăn nho ."
Bạch Chi Ngữ gật đầu: "Vâng."
Bốn họ cùng một hàng ghế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-90-thien-kim-gia-co-tam-anh-trai-la-long-ngao-thien/chuong-419-khong-ngo-lai-giau-den-vay.html.]
Bạch Chi Ngữ cạnh cửa sổ.
"Bốn cháu là em ? Một đám trẻ con ngoài thế , lớn lo ?" Một ông lão bên cạnh quan sát họ từ lúc lên tàu, lúc nhịn hỏi.
Bạch Ngạn Chu đang định thì Bạch Ngạn Kinh kéo , nhỏ: "Đừng chuyện với lạ."
Không quen , gì mà .
Trên tàu đủ loại , ai ai gì?
Không ai đáp lời, ông lão đó liếc Bạch Chi Ngữ trong cùng: "Cô bé trông xinh xắn thật."
Bạch Ngạn Chu lập tức nổi nóng: "Ai cho phép ông bình phẩm về em gái ?"
Ông lão: "..."
"Lão bát." Bạch Ngạn Hựu lắc đầu với Bạch Ngạn Chu.
Cứ mặc kệ là .
Ông lão Bạch Ngạn Chu trẻ non , cuối cùng cũng gì.
Hành trình hơn hai mươi tiếng đồng hồ.
Tối nay ngủ tàu.
Đến giờ ăn tối.
Bạch Ngạn Kinh lấy hết đồ ăn Lệ Đồng chuẩn bày lên chiếc bàn nhỏ.
"Cơm hộp, cơm hộp đây."
Lúc , nhân viên phục vụ đẩy xe cơm hộp tới.
Cơm hộp tàu thật sự đắt, mười đồng một hộp.
Bằng nửa ngày công của một gia đình bình thường.
Tuy mấy mua, nhân viên phục vụ vẫn rao nhiệt tình.
"Cho một hộp." Bạch Ngạn Chu vẫy tay.
"Tới đây." Nhân viên phục vụ đến mặt Bạch Ngạn Chu, đưa cho một hộp.
Bạch Ngạn Chu lấy một nắm tiền từ trong túi mang theo , rút một tờ mười đồng đưa cho nhân viên phục vụ.
Mọi xung quanh, mắt ai nấy đều sững sờ.
Đặc biệt là ông lão bắt chuyện lúc nãy.
Bốn đứa trẻ ăn mặc khá bình thường, ngờ giàu đến .