Ngô Tiểu Lệ : "Em học ."
Bạch Ngạn Sơn chút bất ngờ, lười biếng dựa ghế sofa, nghiêng đầu Ngô Tiểu Lệ: "Đi học? Đi học là chuyện . Học ở ?"
Ánh mắt Ngô Tiểu Lệ dừng gương mặt điển trai quá mức của Bạch Ngạn Sơn vài giây, lập tức cụp mắt xuống.
Cô kể đầu đuôi câu chuyện mạo danh thế cho Bạch Ngạn Sơn .
Bạch Ngạn Sơn nhíu mày: "Em truy cứu nữa ? Em tống cổ bọn họ tù chứ."
Ngô Tiểu Lệ lắc đầu: "Không cần ạ."
Bố của Ngô Phương là trưởng thôn.
Nếu xé rách mặt với nhà họ, nhà cô ở trong thôn cũng sẽ dễ sống.
Mặc dù bố cô khốn nạn.
mà, các em trai của cô đều .
Năm đứa em trai của cô , đứa nào thành tích cũng xuất sắc, nếu gì bất trắc, tương lai đều là những hạt giống thể thi đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại.
Lần nếu nhờ các em trai, cô cũng thể trốn hôn dễ dàng như .
Cô các em trai chịu khổ.
Bạch Ngạn Sơn im lặng một lúc, gật đầu: "Được, em quyết định là ."
Ngô Tiểu Lệ gật đầu: "Cho nên, em thể tiếp tục việc cho nữa."
Bạch Ngạn Sơn : "Ừ, em cứ lo học hành cho ."
Học tập mới là lối thoát duy nhất.
Ngô Tiểu Lệ : "Tổng giám đốc Bạch, nếu cửa hàng của mở cửa, em thể đến thêm ? Em cần tiền."
Bạch Ngạn Sơn: "Đương nhiên là ."
Ngô Tiểu Lệ ngước mắt Bạch Ngạn Sơn: "Tổng giám đốc Bạch, cảm ơn ..."
Dường như cảm xúc gì đó nghẹn trong cổ họng Ngô Tiểu Lệ, cô thêm một câu: "Cảm ơn."
Bạch Ngạn Sơn : "Có gì mà cảm ơn? Em bỏ sức lao động, trả tiền cho em, em cần cảm ơn ."
Ngô Tiểu Lệ khẽ lắc đầu.
Không .
Cô thật sự ơn Bạch Ngạn Sơn.
Bạch Ngạn Sơn giống như một tia sáng chiếu rọi cuộc đời cằn cỗi của cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-90-thien-kim-gia-co-tam-anh-trai-la-long-ngao-thien/chuong-557-anh-sang-cua-cuoc-doi-khoi-dau-moi-cua-ngo-tieu-le.html.]
Khi cô lang thang đường phố Dương Thành, một xu dính túi, chính cho cô một công việc, cho cô một chốn dung .
Khi cô trốn hôn từ quê lên tìm , một nữa giúp đỡ cô .
Cả đời , ngoại trừ các em trai, Bạch Ngạn Sơn là đối xử nhất với cô .
Bạch Ngạn Sơn rút từ trong ví một xấp tiền một ngàn tệ, đưa cho Ngô Tiểu Lệ.
"Tổng giám đốc Bạch?" Ngô Tiểu Lệ khó hiểu.
Bạch Ngạn Sơn : "Đây là lương của em."
Ngô Tiểu Lệ : "Lương của em một tháng là ba trăm tệ, hơn nữa tháng mới trôi qua một nửa, chỗ nhiều quá ."
Bạch Ngạn Sơn nhét tiền tay cô : "Cầm lấy , giá trị mà em tạo cho còn nhiều hơn chỗ gấp bội."
Ngô Tiểu Lệ lắc đầu: "Tổng giám đốc Bạch, giúp em nhiều ."
Bạch Ngạn Sơn : " là thương nhân, em thể chiếm hời của ? Cầm lấy."
Cuối cùng, Bạch Ngạn Sơn vẫn cứng rắn nhét tiền tay Ngô Tiểu Lệ.
Hốc mắt Ngô Tiểu Lệ đỏ hoe.
Bạch Ngạn Sơn dậy, vươn vai một cái: "Buồn ngủ , ngủ đây."
Ngô Tiểu Lệ đỏ mắt phòng.
Cô chạy về phòng , trùm chăn kín đầu, một trận thỏa thuê.
Ngày hôm , Ngô Tiểu Lệ vác đôi mắt sưng húp như quả hạch đào đến Đại học Kinh Đô báo danh.
Nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô , thầy Lưu vỗ vai cô : "Được , chuyện qua , khó khăn gì cứ trực tiếp đến tìm thầy."
Ngô Tiểu Lệ gật đầu: "Thầy Lưu, em nộp học phí ở ạ?"
Thầy Lưu lắc đầu: "Học phí của em Ngô Phương nộp , em cần nộp nữa."
Ngô Tiểu Lệ cảm kích : "Cảm ơn thầy."
Giáo viên chủ nhiệm là cô Vưu cũng trịnh trọng giới thiệu Ngô Tiểu Lệ với cả lớp.
Các bạn học đều vô cùng kinh ngạc.
"Trời ơi! Cái cô Ngô Phương là hàng giả ?"
" mà, cô trông vẻ thông minh cho lắm, ngờ là mạo danh."
"May mà phát hiện sớm, cũng coi như là trong cái rủi cái may."