“Em xem ?” Cảm nhận ánh mắt của Bạch Chi Ngữ, Bạch Ngạn Kình đầu cô.
Bạch Chi Ngữ lắc đầu.
Nếu giấc mơ của cô là thật.
Vậy thì các trai của cô, nào nấy đều là đại lão.
Cô chỉ cần ôm đùi là .
Khóe môi Bạch Chi Ngữ lộ nụ nhàn nhạt.
Bạch Ngạn Kình xem một lúc ôm báo dậy, hỏi Bạch Chi Ngữ: “Em ngoài việc gì ?”
Bạch Chi Ngữ : “Em chỉ gọi một cuộc điện thoại, gọi xong .”
Bạch Ngạn Kình khẽ mím môi.
Quả nhiên là hiểu lầm cô.
Hai cùng về nhà.
Bạch Ngạn Chu thấy Bạch Chi Ngữ và Bạch Ngạn Kình cùng về, lập tức kéo Bạch Chi Ngữ lưng : “Em gái, em về cùng lão Ngũ? Nó bắt nạt em chứ?”
Bạch Ngạn Chu vẻ mặt đầy cảnh giác chằm chằm Bạch Ngạn Kình.
Bạch Chi Ngữ nhịn : “Không .”
Bạch Ngạn Kình sa sầm mặt, giải thích, thẳng phòng ngủ, tiếp tục xem báo.
Bạch Ngạn Chu : “Đừng thèm để ý đến nó.”
Bạch Chi Ngữ , gật đầu: “Vâng.”
Bạch Ngạn Chu thở phào nhẹ nhõm, hỏi: “Em gái, em ngoài gì thế?”
“Nó ngoài xin lão Ngũ đấy.” Bạch Ngạn Vi khoanh tay, dựa khung cửa, vẻ mặt vẫn đầy nụ .
Bạch Chi Ngữ: “…”
Bạch Ngạn Chu nhíu mày: “Xin ? Xin cái gì?”
Bạch Ngạn Kinh cũng vẻ mặt khó hiểu: “Tại Chi Ngữ xin Năm?”
Bạch Ngạn Vi nhướng mày: “Nó chọc lão Ngũ tức đến mức ăn sáng, chẳng lẽ nên xin ?”
Bạch Ngạn Chu: “Em gái chọc giận lão Ngũ lúc nào?”
Bạch Ngạn Kinh: “Chuyện khi nào thế?”
Trên mặt Bạch Ngạn Vi mang theo nụ , nhưng ý chạm đến đáy mắt: “Hai các cũng là đồng phạm.”
Bạch Ngạn Kinh: “?”
Bạch Ngạn Chu: “?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-90-thien-kim-gia-co-tam-anh-trai-la-long-ngao-thien/chuong-71-ai-danh-con.html.]
Bạch Chi Ngữ : “Anh Bảy, Tám, đừng tranh cãi với Sáu nữa, chuyện gì .”
Bạch Ngạn Chu trừng mắt Bạch Ngạn Vi: “Em gái như nhận, chẳng lẽ nhận Tạ Thanh Dao?”
Bạch Ngạn Vi nhún vai.
Anh đúng là ưa Tạ Thanh Dao.
, đối với Bạch Chi Ngữ cũng chẳng thiện cảm gì.
Nha đầu dăm ba trêu chọc đấy.
Trong phòng ngủ phụ, Bạch Ngạn Kình xem báo chăm chú, thấy bọn họ đang cãi cái gì.
…
Nhà họ Tạ.
Khi ba Tạ, Tạ và Tạ Thư Lôi trở về, Tạ Thanh Dao đang sưng vù nửa bên mặt ghế sô pha.
Tạ Thanh Dao đương nhiên đem những quần áo trang sức của Tạ đặt về chỗ cũ.
“Thanh Dao! Mặt con thế ?” Mẹ Tạ lập tức lao tới, đau lòng thôi nắm lấy tay Tạ Thanh Dao.
Mắt Tạ Thanh Dao đỏ hoe, khẽ lắc đầu.
“Chắc chắn là đ.á.n.h chứ gì!” Tạ Thư Lôi vẻ mặt đầy ghét bỏ, “Đường đường là Tạ nhị tiểu thư mà đ.á.n.h thành đầu heo, thật là mất mặt.”
Tạ Thanh Dao c.ắ.n c.h.ặ.t môi.
“Ai ?” Ba Tạ xuống, sa sầm mặt Tạ Thanh Dao.
“Ba, con tự… tự , ngã.” Tạ Thanh Dao rụt rè .
“Lừa quỷ .” Tạ Thư Lôi đảo mắt.
Ba Tạ: “Buổi sáng con ?”
Tạ Thanh Dao: “Con đến nhà họ Bạch tìm Chi Ngữ.”
“Là Bạch Chi Ngữ đ.á.n.h con?” Tạ Thư Lôi sán gần, chằm chằm Tạ Thanh Dao.
Lông mi Tạ Thanh Dao run lên, lắc đầu: “Không !”
“Chắc chắn là Bạch Chi Ngữ!” Tạ Thư Lôi giận dữ , “Nó là một đứa giả mạo, dựa mà đ.á.n.h mày?”
Tạ Thanh Dao vẫn lắc đầu: “Không Chi Ngữ, … … đ.á.n.h con!”
“Rốt cuộc là Bạch Chi Ngữ ?” Ba Tạ thấy dáng vẻ khúm núm của cô thì phát bực.
Ông đập một cái lên ghế sô pha.
Vai Tạ Thanh Dao run lên, nước mắt rơi xuống: “Ba, Chi Ngữ cố ý.”
Tạ Thư Lôi: “Con là Bạch Chi Ngữ mà! Mày cũng quá vô dụng , thể để một đứa giả mạo bắt nạt chứ?”