TN 90: Thiên Kim Giả Có Tám Anh Trai Là Long Ngạo Thiên - Chương 81: Cả Nhà Bị Ép Vào Đường Cùng, Ngủ Dưới Gầm Cầu

Cập nhật lúc: 2026-02-05 17:47:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Ngạn Chu thắc mắc: "Tại chủ nhà đột nhiên cho thuê nữa?"

Mẹ Bạch: "Nhà bán ."

Bạch Ngạn Chu nhíu mày: "Đột ngột ?"

Hôm qua vẫn còn ở mà.

Gần đây cũng chẳng ai đến xem nhà.

Sao tự nhiên bán mất ?

Bạch Ngạn Kinh cúi đầu gì.

Bạch Chi Ngữ nhảy xuống từ yên xe đạp, về phía Bạch: "Mẹ, là vì con ?"

Vậy , "bất ngờ" mà Tạ Thanh Dao chính là cái ?

Mẹ Bạch còn kịp trả lời, Bạch Ngạn Chu khó hiểu: "Em gái, liên quan gì đến em chứ?"

Bạch Ngạn Kinh : "Chi Ngữ, là vấn đề của chủ nhà, liên quan đến em."

Mẹ Bạch nắm lấy tay Bạch Chi Ngữ, dịu dàng : "Ni Ni, liên quan đến con , khu môi trường vốn cũng lắm, ba cũng đổi sang chỗ nào hơn một chút."

Bạch Chi Ngữ mím nhẹ môi, gì.

"Ba ạ?" Bạch Ngạn Chu hỏi.

Mẹ Bạch: "Bây giờ đưa các con tìm ba."

Khi Bạch dẫn ba đến chỗ hội họp với ba Bạch, Bạch Ngạn Chu c.h.ế.t lặng.

Mẹ Bạch trực tiếp dẫn họ đến gầm cầu vượt gần nhà nhất.

Lúc là mười giờ tối, gầm cầu vượt vẫn còn nhiều .

Người , kẻ , , kẻ , còn chỉ quấn độc một manh áo ngủ lăn lóc đất.

Cả một khung cảnh bẩn thỉu, hỗn loạn.

Ba Bạch ở một chỗ trống, bên cạnh là bốn cái bao tải dệt lớn, bộ gia sản của nhà họ Bạch đều trong đó.

"Dưới cầu? Tối nay chúng ngủ gầm cầu ?" Mắt Bạch Ngạn Chu trợn tròn.

Mẹ Bạch gật đầu: "Tối nay đành chịu khó một chút ."

Bạch Ngạn Chu: "Cho dù là ở tạm thì cũng thể ở gầm cầu chứ?"

Ba Bạch thở dài: "Mẹ con hôm nay tìm nhà cả ngày mà ."

Nhà trống chắc chắn là , nhưng nhà họ Tạ giở thủ đoạn, nhất quyết cho họ thuê.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-90-thien-kim-gia-co-tam-anh-trai-la-long-ngao-thien/chuong-81-ca-nha-bi-ep-vao-duong-cung-ngu-duoi-gam-cau.html.]

Bạch Ngạn Chu: "Thế còn nhà nghỉ thì ?"

Mẹ Bạch: "Nhà nghỉ cũng đều hết phòng ."

Họ chạy khắp các nhà nghỉ quanh đây, hỏi thì bảo còn phòng, nhưng khi họ đưa chứng minh thư , đối phương lập tức đổi giọng bảo hết phòng.

Chuyện thì còn gì mà hiểu nữa.

Nhà họ Tạ dồn họ đường cùng, ép họ trả Bạch Chi Ngữ cho nhà họ Tạ.

Bạch Ngạn Chu: "Gần đây Hải Thành sự kiện gì ? Sao đến cả nhà nghỉ cũng kín chỗ?"

Mẹ Bạch: "Chắc là ."

Bạch Ngạn Kinh nhíu mày: "Mẹ, chúng con đàn ông con trai thì cũng , nhưng Chi Ngữ là con gái con lứa thể ngủ gầm cầu?"

Mẹ Bạch : "Mẹ mua hai cái lều, và Ni Ni ngủ chung, ba đứa các con chịu khó chen chúc một chút."

Bạch Chi Ngữ : "Không ạ, con chịu mà."

Mẹ Bạch thương xót xoa đầu cô: "Ni Ni, để con chịu thiệt thòi ."

Ba Bạch cũng : "Ni Ni, xin con, là ba vô dụng."

Bạch Chi Ngữ khẽ lắc đầu: "Ba, , nên xin là con mới ."

Bạch Ngạn Chu nhíu mày: "Rốt cuộc xảy chuyện gì?"

Bạch Ngạn Kinh: "Không chuyện gì , cả, chỉ cần cả nhà chúng ở bên , khó khăn lớn đến mấy cũng thể vượt qua."

"Dựng lều lên ." Mẹ Bạch .

Mọi cùng dựng lều.

"Máy chơi game của con ?" Bạch Ngạn Kinh hỏi.

"Ở trong cái bao kìa." Ba Bạch chỉ tay.

Bạch Ngạn Chu cũng hỏi: "Sách của con ?"

Mẹ Bạch: "Ở trong bao ."

Trong lều, Bạch đưa túi xách cho Bạch Chi Ngữ.

Trong túi vẫn còn hơn ba ngàn tệ tiền mặt.

Bạch Chi Ngữ đưa túi cho Bạch: "Mẹ, tiền cầm ạ, chúng vẫn tìm một ngôi nhà."

"Ni Ni..." Trong lòng Bạch khó chịu, nghẹn ngào nên lời.

 

 

Loading...