TN 90: Thiên Kim Giả Có Tám Anh Trai Là Long Ngạo Thiên - Chương 810: Tức Nước Vỡ Bờ, Trịnh Ái Quốc Đòi Ly Hôn

Cập nhật lúc: 2026-02-05 18:25:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sắc mặt Lệ Dung trong từng câu từng chữ của Bạch Ngạn Chu càng lúc càng khó coi.

trừng mắt Lệ Mẫn và Lệ Húc.

Hai đứa vô dụng.

Lệ Dung sa sầm mặt: "Bạch Ngạn Chu, Lệ Mẫn và Lệ Húc dù cũng là chị họ họ của mày, còn đến lượt mày chỉ tay năm ngón."

Lệ Đồng sa sầm mặt: "Con của đến lượt cô chỉ tay năm ngón?"

Lệ Dung: "..."

Lệ Đồng ôm vai Bạch Chi Ngữ, với Lệ Dung: "Lệ Dung, Ni Ni nhà giải thích rõ ràng , con bé dựa thực lực phòng nghiên cứu, cô cần quấy nhiễu vô lý."

Lệ Trác: "Bản bản lĩnh, liền cho rằng trong thiên hạ đều bản lĩnh."

Lệ Việt : "Đồng Đồng, em cần để ý đến cô ."

Tất cả đều hướng về phía gia đình Lệ Đồng, Lệ Dung gần như tức đến nội thương.

Lúc , bà gì nữa cũng vô dụng.

Ông cụ thừa nhận giúp Bạch Chi Ngữ.

Bạch Chi Ngữ cũng thừa nhận.

c.ắ.n c.h.ặ.t buông cũng vô dụng.

Để bày tỏ sự bất mãn của , Lệ Dung tìm một cái cớ, liền đưa Lệ Mẫn, Lệ Húc rời .

Trịnh Ái Quốc và Lệ Giang chào hỏi , cũng rời .

Ra khỏi đầu ngõ, Lệ Dung liền mang vẻ mặt đầy giận dữ trừng mắt Trịnh Ái Quốc.

"Vừa ông câm ? Bọn họ nhiều bắt nạt như thế, ông cũng một câu?"

"Giống như bà quấy nhiễu vô lý?" Trịnh Ái Quốc nhíu mày.

"Ông cái gì?" Lệ Dung giận dữ xông lên đầu, giơ tay tát Trịnh Ái Quốc một cái.

"Ba!" Lệ Giang hét lên một tiếng.

Trịnh Ái Quốc giơ tay nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Lệ Dung: "Bà phát điên cái gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-90-thien-kim-gia-co-tam-anh-trai-la-long-ngao-thien/chuong-810-tuc-nuoc-vo-bo-trinh-ai-quoc-doi-ly-hon.html.]

Lệ Dung khiếp sợ mở to hai mắt: "Ông dám đ.á.n.h trả?"

Lệ Giang: "Mẹ, ba thế gọi là đ.á.n.h trả, ba chỉ là để đ.á.n.h ba thôi."

"Câm miệng!" Lệ Dung giận dữ , "Lệ Giang, mày tưởng tao trong lòng mày hướng về ba mày ?"

Lệ Giang bĩu môi, rốt cuộc, gì.

Lệ Dung c.h.ử.i ầm lên với Trịnh Ái Quốc: "Trịnh Ái Quốc cái đồ nhu nhược ! Nhìn con cái vợ bắt nạt, rắm cũng dám đ.á.n.h một cái, ông nhu nhược như thế dứt khoát c.h.ế.t cho ?"

"Lệ Dung!" Trịnh Ái Quốc lạnh lùng , "Bà đừng phát điên nữa!"

" phát điên?" Lệ Dung lập tức nhảy dựng lên, tay bà Trịnh Ái Quốc bóp c.h.ặ.t, "Trịnh Ái Quốc! Ông buông tay cho ! Đồ nhu nhược! Tiền đồ của con gái cũng tranh thủ một chút! Sao ông c.h.ế.t ?!"

"Tiền đồ?" Trên mặt Trịnh Ái Quốc lộ biểu cảm châm chọc, "Lệ Dung, Lệ Mẫn và Lệ Húc sớm bà chiều hư ! Bọn nó còn tiền đồ gì nữa? Năm nhất trượt hết môn, còn tiền đồ gì? Cho dù bà đưa Lệ Mẫn phòng nghiên cứu thì thế nào? Nó bản lĩnh thật sự, thể phục chúng, thể vững ?"

"Còn Lệ Húc nữa! Giống như Bạch Ngạn Chu đấy, nó học y, nếu kiến thức cơ bản vững chắc, thì chẳng khác nào coi rẻ mạng !"

"Ông..." Lệ Dung ngờ Trịnh Ái Quốc tính tình bụng ngày thái độ với bà .

Trong n.g.ự.c bà nghẹn một cục tức, một câu cũng nên lời.

Lệ Mẫn nhíu mày: "Ba, ba thể con như ?"

Trịnh Ái Quốc: "Bây giờ gọi là ba ? Không cô giống cô gọi là đồ nhu nhược ?"

Lệ Mẫn: "Chẳng lẽ con gọi sai ? Ba vốn dĩ là thế mà!"

Lệ Húc: "Ba, trách bọn con coi thường ba, ai bảo ba mấy chục năm như một cắm đầu công việc, mãi tiến bộ chứ."

"Lệ Mẫn, Lệ Húc!" Lệ Giang sa sầm mặt, "Hai đứa chuyện với ba kiểu gì thế? Chính là do chiều hư hai đứa!"

Lệ Dung: "Lệ Giang! Ngay cả mày cũng dám chỉ trích tao?"

Trịnh Ái Quốc: "A Giang sự thật."

"Sự thật? Sự thật gì? Trịnh Ái Quốc! Đều là do đồ nhu nhược nhà ông! Nếu ông bản lĩnh, đến mức chịu uất ức ở nhà đẻ thế ?" Lệ Dung đ.ấ.m đ.á.n.h Trịnh Ái Quốc.

Trịnh Ái Quốc tâm như tro tàn: "Đã bà chê bai như , thế thì chúng ly hôn! Giải thoát cho !"

 

 

Loading...