TN: Cùng Hệ Thống Bóc Phốt, Tôi Hóng Biến Xuyên Hương Cảng Những Năm 90 - Chương 31
Cập nhật lúc: 2026-04-19 14:39:08
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
【Bởi vì khi họ còn là trẻ sơ sinh tráo đổi đấy ạ.】
Trước khi xuyên Ôn Nguyệt nhiều tiểu thuyết cho lắm, nhưng các thể loại thì đều cả, hiểu ngay:
【Miếng dưa của Lâm gia là thật giả thiếu gia ?
Người tráo đổi họ là ai?】
【Có thể như ạ, tráo đổi họ là Trần A Muội, chăm sóc chính thê của vua tàu thủy là Thiệu Minh Châu từ nhỏ.】
【Cha Lâm Vĩnh Khang là ai?
Trần A Muội tráo đổi đứa trẻ là mua chuộc ?】
【Không ạ, Lâm Vĩnh Khang thực là cháu nội của Trần A Muội.】
Hệ thống còn úp mở nữa, kể từ đầu:
【Trước khi con dâu Trần A Muội sinh con, con trai bà vì dính líu cuộc ẩu đả của bang phái mà t.ử vong, con dâu bà một nuôi con, sinh con xong liền bỏ trốn.
Lúc đó Thiệu Minh Châu cũng sinh con, Trần A Muội cháu nội chịu khổ theo , nên nhân lúc chăm sóc Thiệu Minh Châu mà bà để ý, lén lút tráo đổi hai đứa trẻ.】
Ôn Nguyệt hì hì:
【Không để cháu nội chịu khổ, nên để con cái nhà chịu khổ đúng ?】
Có điều đứa trẻ là do Trần A Muội tráo đổi, ý nghĩ kỳ quặc của bà , Ôn Nguyệt trong lòng hề thấy ngạc nhiên, chỉ tò mò hỏi:
【Đứa con ruột của Lâm gia ?】
【Trần A Muội sợ chuyện bại lộ, khi chăm sóc Thiệu Minh Châu hết tháng ở cữ xong liền lấy cớ con dâu bỏ trốn, cháu nội ai chăm sóc, nên xin nghỉ việc bế đứa con ruột của Lâm gia về quê.
Vì áy náy nên bà luôn đối xử với đứa con ruột của Lâm gia, nuôi nấng đại học.】
Ôn Nguyệt nhịn lạnh:
【Thế mà gọi là ?
Nếu bà tráo đổi hai đứa trẻ, thì vị thiếu gia thật đừng là học đại học, mà du học nước ngoài cũng .】
Đây là chuyện cần bàn cãi, một kẻ rơm r-ác như Lâm Vĩnh Khang mà khi nghiệp cấp ba chẳng cũng đưa nước ngoài, kiếm cái bằng đại học về ?
Nếu Trần A Muội thực sự thì sự thật để thật giả thiếu gia ai về nhà nấy còn hơn bất cứ thứ gì.
Mọi hành động khác chẳng qua chỉ là những giọt nước mắt cá sấu thôi.
Hệ thống biện minh:
【 Trần A Muội đối với vị thiếu gia thật chắc chắn là tình cảm, khi nghiệp đại học vị thiếu gia thật vài năm, tích cóp đủ tiền liền cùng góp vốn mở một công ty thương mại, đây ăn , nhưng gần đây lừa, nguồn vốn kẹt, cũng đang đối mặt với nguy cơ phá sản.
Trần A Muội lo lắng cho , Lâm Vĩnh Khang đang sống nên lén lút liên lạc với , bỏ tiền giúp đỡ vị thiếu gia thật vượt qua khó khăn.】
【Phải , bà lo lắng cho vị thiếu gia thật lắm nha!
Thấy ăn thất bại đối mặt với nguy cơ phá sản, còn mạo hiểm tìm vị thiếu gia giả chính là cháu nội ruột của để nhờ giúp đỡ nữa kìa!】
Châm chọc xong, Ôn Nguyệt hừ lạnh một tiếng :
【 bà từng nghĩ đến việc sự thật, để vị thiếu gia thật về hào môn?
Nói cho cùng thì bà vẫn sợ ảnh hưởng đến địa vị của đứa cháu nội yêu của thôi!】
Trên đời điều khiến buồn nôn nhất là kẻ ác thuần túy, mà chính là những kẻ ác khoác lên lớp vỏ ngụy thiện như , bởi vì họ sẽ việc ác “ vô tội", “ đều là vì cho thôi".
Thật đúng là nực !
【Cũng đúng ạ.】
Hệ thống Ôn Nguyệt thuyết phục:
【Trần A Muội dường như thực sự từng nghĩ đến việc sự thật.】
Ôn Nguyệt tiếp tục phân tích con Trần A Muội nữa, hỏi:
【Sau đó thì ?
Lâm Vĩnh Khang giúp đỡ ?】
Giọng hệ thống trầm xuống:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-cung-he-thong-boc-phot-toi-hong-bien-xuyen-huong-cang-nhung-nam-90/chuong-31.html.]
【Không ạ, Lâm Vĩnh Khang khi xác định là thiếu gia giả liền thuê đ-âm ch-ết Trần A Muội, tìm đẩy đứa con ruột của Lâm gia từ tầng thượng xuống, tạo hiện trường giả là chịu nổi áp lực phá sản mà tự sát vong!】
【Anh dám g-iết !】
Ôn Nguyệt đột ngột ngẩng đầu, trợn to mắt về phía Lâm Vĩnh Khang đang tươi rạng rỡ đảm bảo với Ôn Gia Kỳ rằng nhất định sẽ sửa đổi khuyết điểm.
Có lẽ do động tác của cô quá lớn, cũng thể do ánh mắt quá đỗi rực rỡ, Ôn Gia Kỳ nhanh ch.óng qua, theo ánh mắt của cô thấy Lâm Vĩnh Khang xong liền nhíu mày hỏi:
“Mày chằm chằm chồng tao cái gì thế hả?"
Ôn Nguyệt phản xạ điều kiện :
“Để mở mang tầm mắt xem kẻ mặt thú trông thế nào."
Sắc mặt Lâm Vĩnh Khang đổi đột ngột, Ôn Gia Kỳ càng tức giận trực tiếp hét lớn:
“Ôn Nguyệt!"
Mặc dù Ôn Vinh Sinh thành kiến với Lâm Vĩnh Khang nhưng khi thấy lời của Ôn Nguyệt vẫn nhịn mà nhíu mày:
“Nguyệt , con cái lời gì thế hả, Vĩnh Khang dù cũng là rể con!
Mau xin nó !"
Ngay khoảnh khắc lời thốt , Ôn Nguyệt bốc đồng .
thì ?
Biết những chuyện Lâm Vĩnh Khang , Ôn Nguyệt chẳng hề thấy c.h.ử.i sai chút nào, càng định xin Lâm Vĩnh Khang, thế là chẳng thèm đếm xỉa đến Ôn Vinh Sinh, sang Dịch Hoài đang bên cạnh hỏi:
“Chúng khi nào thì về?"
Rõ ràng là Dịch Hoài hạng nhát gan sợ phiền phức, mặc dù tại Ôn Nguyệt c.h.ử.i Lâm Vĩnh Khang như nhưng vẫn :
“Bây giờ luôn."
Nói xong xoay sang Ôn Vinh Sinh, “Ba, chúng con xin phép về ạ."
Có Dịch Hoài chống lưng, Ôn Vinh Sinh tự nhiên sẽ ép buộc Ôn Nguyệt xin , một là vì tập đoàn Lệ Vinh và gia tộc vua tàu thủy giao điểm trong các lĩnh vực liên quan, nhưng sự hợp tác với Dịch Thịnh vô cùng c.h.ặ.t chẽ;
Hai là Dịch Thịnh do một tay Dịch Hoài sáng lập, tiếng tuyệt đối trong nội bộ tập đoàn, còn Lâm Vĩnh Khang chỉ là con trai trưởng của vua tàu thủy, cho đến giờ ngay cả một công ty chi nhánh cũng quản xong.
Bên nào nhẹ bên nào nặng, Ôn Vinh Sinh trong lòng một cái cân.
Huống hồ Dịch Hoài và Ôn Nguyệt phân cư ba năm mà vẫn sẵn lòng chống lưng cho cô là một hiện tượng , ông với tư cách là cha tự nhiên là vui mừng khi thấy thành công, thế là gật đầu :
“Được, về đến nhà nhớ gọi điện cho ."
Ôn Vinh Sinh gật đầu, Ôn Nguyệt và Dịch Hoài tự nhiên trì hoãn thêm, dậy ngoài.
Ôn Gia Kỳ thì tức giận từ sofa bật dậy, chỉ bóng lưng họ rời với vẻ thể tin nổi mà hỏi:
“Daddy!
Ôn Nguyệt nó sỉ nhục Vĩnh Khang như mà đ-ánh nó thì thôi, ngay cả một lời nặng nề cũng cứ thế để nó !"
“Gia Kỳ, thôi bỏ ."
Lâm Vĩnh Khang tỏ vẻ hiểu chuyện , “Anh tin là nhị cố ý , lẽ chỉ là lỡ lời nhất thời thôi, huống hồ chúng là một nhà, cần thiết chấp nhặt nhiều như ."
“Làm thể là lỡ lời !
Anh xem bộ dạng đó của nó xem giống như lỡ lời ?"
Ôn Gia Kỳ giọng sắc nhọn hỏi, “Hơn nữa coi nó là một nhà, nhưng nó coi gì ?
Đến mami em mà nó còn chẳng coi gì nữa là..."
Trần Bảo Cầm nghiêm giọng :
“Ôn Gia Kỳ!
Con quậy đủ hả!"
Trong phòng khách cãi vã ồn ào, Ôn Nguyệt và Dịch Hoài bước ngoài như thấy gì, ở cửa đợi quản gia Hứa sắp xếp lái xe qua.
Một chiếc, hai chiếc, ba chiếc.
Ba chiếc xe cùng dừng mặt, Ôn Nguyệt mới phát hiện Dịch Hoài một , ngoài hai tài xế còn bốn vệ sĩ cùng.