[TN] Đội Trưởng, Cơm Đến Rồi! - Chương 127
Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:31:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dưa chua b-éo mập phục, “Sao là nghĩ chuyện ?
Sắp năm mới , chiến sĩ chẳng lẽ ăn chút đồ ngon?
Nguyện vọng của chắc chắn sẽ thực hiện !"
Lời thốt , ít dưa chua nhịn bắt đầu bay bổng mơ mộng, “Thực , còn bánh bao với tóp mỡ... sủi cảo cũng thơm!"
Dưa chua líu ríu thảo luận, trong hầm rau thể náo nhiệt hơn.
Lâm Tiểu Đường họ thảo luận, cẩn thận chọn mấy cây dưa chua độ chua , “Hôm nay cứ tạm thời ủy khuất các phối hợp cùng đậu phụ đông , thịt ba chỉ... chừng năm mới thực sự đấy!"
Dưa chua ngả vàng rửa sạch, dùng sức vắt khô nước, đặt lên thớt thái thành sợi, từng luồng hương vị chua chua thể chờ đợi mà tỏa .
Nồi sắt lớn đốt nóng, múc mấy thìa mỡ lợn trắng hếu, dầu nóng, cho gừng miếng, đoạn hành và một nhúm ớt bột phi thơm, tiếp theo đổ dưa chua sợi vắt khô nước lửa lớn xào nhanh.
Dưa chua xào nổ phát âm thanh “xèo xèo" vui tai, mùi hăng đặc trưng từ từ nóng ép , hương chua quyến rũ cũng kích thích, sợi dưa chua xẹp xuống càng trở nên bóng bẩy.
Xào mùi thơm đó cho nước sạch đủ lượng nồi, đậu phụ đông cứng ngắc đợi kịp mà “bùm bùm" nhảy trong.
Lửa nhỏ hầm nấu nửa tiếng, mùi chua trong nồi sắt lớn và hương đậu đậm đà dần tỏa ngát khắp nhà bếp, nắp nồi mở , nóng đậm đà ùa , khiến nhịn hít sâu một .
Nước thanh khi hầm nấu biến thành màu vàng nhạt hấp dẫn, đậu phụ đông hút no nước chua bồng bềnh mọng nước, dùng xẻng chạm nhẹ, lập tức cảm nhận độ mềm đàn hồi của đậu phụ.
Trước khi nồi, rắc một nắm hành lá, trang trí tăng thêm một tia hương vị thanh tân.
Chính cơm hôm nay là bánh ngô, đáy bánh nướng cháy vàng thơm giòn, mỗi múc một bát lớn dưa chua hầm đậu phụ đông, cầm mấy chiếc bánh ngô nóng bỏng tay.
Cắn một miếng bánh ngô ngoài giòn trong mềm, ăn một miếng dưa chua đậu phụ nóng hổi, đậu phụ đông hút no nước dùng trực tiếp nổ tung trong miệng, dưa chua mềm non tươi ngon vặn trung hòa sự thanh đạm của đậu phụ đông.
Thời tiết lạnh giá ăn một miếng như , cuối cùng húp mấy miếng nước canh chua chua nóng hổi, cả từ trong ngoài đều thoải mái.
Trong nhà ăn một mảnh tiếng ăn cơm “húp sùm sụp" và tiếng thở dài thỏa mãn, tiếng khen ngợi của các chiến sĩ chính là sự khen thưởng nhất cho nồi dưa chua hầm đậu phụ đông .
“Thoải mái!
Thời tiết lạnh thế , thì ăn cái !"
“Nước canh cũng ngon, chua chua, ấm áp!"
“Đậu phụ đông đúng là tuyệt!
Còn ngon hơn ăn thịt!"
Lão Vương chắp tay lưng ngang qua, , “Nhìn cái sự thiếu hiểu đó của kìa!
Một miếng đậu phụ đông thôi thấy mỹ mãn thế , đợi hai hôm nữa..."
“Hai hôm nữa ạ?"
Phùng Nhị Mao bên cạnh tò mò truy hỏi, nhịn c.ắ.n một miếng đậu phụ đông đầy nước.
“Hai hôm nữa ," Liên trưởng Lý bưng bát cơm xuống, tiếp lời, “Nhìn mấy con lợn mập mạp b-éo mà trạm hậu cần chúng nuôi , ngày sắp tới , đó mới là món ăn thực sự!"
“ đúng đúng!
G-iết lợn năm mới!
Thế mới gọi là năm mới!"
Nhị bài trưởng tính toán ngày tháng, mắt sáng lên, “Đến lúc đó miếng thịt mỡ màng, thơm nức mũi , quả thực là thèm ch-ết ."
Chiến sĩ nhỏ bên cạnh dựng tai , chỉ cảm thấy đậu phụ đông trong miệng dường như cũng mang theo mùi thịt đậm đà nữa!
“Tiểu Đường!
Mau lên!
Chọn lợn năm mới !"
Lớp trưởng lão Vương dậm chân ở cửa nhà ăn gọi trong nhà, “Liên trưởng Lý cũng tới ."
“Tới tới !"
Lâm Tiểu Đường trong trẻo đáp, chớp mắt liền như một con thỏ tròn vo chạy nhỏ từ cửa lớn , chiếc mũ quân đội bông dày, khuôn mặt nhỏ đông đến đỏ bừng, cổ quàng một chiếc khăn quàng cổ len mới.
Cô hất hất cằm, “Lớp trưởng, ông cứ yên tâm !
Cho dù chúng tới muộn, chắc chắn cũng thể chọn con lợn năm mới b-éo nhất to nhất!"
Lớp trưởng lão Vương dẫn cô và Liên trưởng Lý hội hợp, mấy cùng về phía trại nuôi lợn, nhưng dáng vẻ tự tin của cô, lão Vương nhịn trêu chọc.
“Cô nhóc , khẩu khí thật lớn!
Cái sự khoác lác , còn chắc chắn chọn con b-éo nhất?
Cô tưởng lợn b-éo đó đều đó chờ cô tới chọn ?"
Con lợn con nào lớn lên cũng nặng như , mỗi liên đội phái qua tự chọn, lớn nhỏ dựa bản lĩnh của .
Mặc dù lợn chọn từ trại nuôi lợn đều xấp xỉ như , nhưng dù chỉ chênh lệch một cân nửa cân cũng đủ vui đến năm mới , cho nên đấy, chuyện chọn lợn năm mới hàng năm chính là chuyện lớn một, thấy liên trưởng cũng tranh thủ thời gian theo cùng .
Lâm Tiểu Đường kéo khăn quàng cổ c.h.ặ.t hơn chút nữa, chỉ để lộ đôi mắt to sáng long lanh, cô vui vẻ dẫm lên tuyết tiến về phía , hề phản bác lời của lớp trưởng, chỉ lầm bầm trong lòng, “Đợi xem nhé, lát nữa liền cho các tay !"
Trại nuôi lợn của bộ đội ở một bãi đất tránh gió chân núi phía , đợi họ tới nơi, mấy vị liên trưởng và lớp trưởng tổ nấu ăn khác cơ bản đều tới , đang vây quanh bên các chuồng lợn thảo luận vô cùng sôi nổi.
Việc liên quan tới dịp năm mới đội thể chia bao nhiêu thịt, ăn bao nhiêu dầu mỡ, hề cẩu thả, từng một thì sờ bụng lợn, thì xem lông bờm, thần sắc nghiêm túc kém gì một quyết sách quân sự quan trọng.
“Lão Lý, ông con lợn của thế nào?
Bụng tròn vo!
Chắc chắn một bụng mỡ !"
“ thấy con lợn của mới !
Da mỏng lông sáng, tinh thần đầy đủ!
Chắc chắn khỏe mạnh lắm!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-doi-truong-com-den-roi/chuong-127.html.]
Chắc chắn là chắc nịch!"
“Vẫn là con khung xương to của , thể dài thịt!"
Liên trưởng Lý và Lớp trưởng lão Vương cũng lập tức tiến “trạng thái chiến đấu", thuận lợi gia nhập “đội quân chọn lợn", vây quanh mấy chuồng lợn quan sát tỉ mỉ.
Lợn đối với sự xuất hiện của Lâm Tiểu Đường thể hiện sự nhiệt tình cực lớn, chúng đối với cô bé thể hiểu tiếng lòng của chúng cũng tò mò.
“Ôi!
Tới lạ !"
“Cuối cùng cũng tới hiểu chuyện !"
“Chọn chọn !
b-éo nhất!"
Lợn đang dàn hàng trong chuồng lợn nhảy lên mau lẹ, ngay cả tiếng kêu cũng trở nên hưng phấn hơn mấy phần.
Hai tháng lớp nuôi lợn mới cân tập thể cho những con lợn , dù cũng sắp tới cuối năm , xem lợn nuôi thế nào.
Cho nên những con vật nặng bao nhiêu cân mấy lượng, chỉ lớp nuôi lợn nắm rõ, mà lợn một cái là đối phương gần đây tăng bao nhiêu thịt, dù cũng đều trộn lẫn trong một chuồng lợn .
Lợn lớn lên b-éo , từng con ưỡn ng-ực ngẩng đầu, vô cùng kiêu ngạo, mà tăng trưởng bình thường thì ủ rũ, thậm chí còn ít lợn đang càu nhàu.
“Hừ, còn vì họ tổng cho ăn những thứ thích ăn!
Không thì sớm b-éo !"
“ thế!
Gần đây thức ăn hợp khẩu vị chút nào, còn t-ăng c-ân đời đây."
Lâm Tiểu Đường mím môi trộm, ngờ ở đây còn đụng lợn kén ăn.
Lâm Tiểu Đường đang trò chuyện vô cùng sôi nổi với mấy con lợn, phía bên Liên trưởng Lý nhanh để mắt tới một con lợn b-éo bụng tròn vo, trông cực kỳ phú quý.
Ông hài lòng gọi lão Vương, “Ông con xem!
Cái bụng !
Tuyệt đối dầu dày mỡ nhiều!
Hay là chúng chốt nó ?"
Lâm Tiểu Đường thấy con “lợn b-éo" mắt đang càu nhàu trong tiếng kêu “ủn ỉn".
“Đồ ngốc mới chọn !
chỉ là tham ăn ăn quá nhiều rau dại cám bã, lúc bụng trướng đầy , thì to, thực là đồ rỗng!
Lão Trư đây nhiều thịt thực sự !"
“Không ngờ 'bà bầu bụng to' nhanh để mắt tới thế, cô bé, con lợn b-éo lùn đuôi ngắn ở chuồng bên cạnh mới thực sự b-éo đấy!"
Liên trưởng Lý sợ con “lợn b-éo" liên đội khác chọn mất, vội vàng gọi đồng chí lớp nuôi lợn tới, Lâm Tiểu Đường ngờ họ nhanh thế chốt , vội vàng lên tiếng ngăn cản.
“Liên trưởng, con , ông bụng nó to, chừng chính là ăn no trướng bụng, thực là b-éo rỗng, chừng bao nhiêu thịt thực sự!"
Người lớp nuôi lợn mới tới liền thấy lời , kinh ngạc về phía Lâm Tiểu Đường, “Ơ?
Đồng chí nhỏ, cô ?
Con lợn đúng là ăn , nhưng chỉ dài đầu mà dài mỡ."
Vừa thế, lượt qua, ngờ thật sự một cô bé chuẩn , Lâm Tiểu Đường chớp chớp mắt, chỉ con lợn đó b-ình lu-ận trông dáng.
“Ông nó chậm rãi, chút tinh thần, mặc dù bụng tròn vo, nhưng m-ông nhọn hoắt, đây chính là đúng , nếu thực sự b-éo, thì đều tròn vo mới đúng chứ, thấy nó chính là b-éo rỗng!"
Chiến sĩ lớp nuôi lợn gật gật đầu, khá là bất ngờ , “Hành gia đấy đồng chí nhỏ!
Con đúng là bằng mấy con m-ông tròn tròn tỷ lệ xuất thịt cao."
Liên trưởng Lý , vội vàng xua tay, “B-éo rỗng thì !
Đổi con khác đổi con khác!"
Lớp trưởng lão Vương cũng để mắt tới một con lợn b-éo bóng loáng, thấy Lâm Tiểu Đường còn thật sự nghề, vội vàng lôi cô xem con lợn để mắt tới từ sớm.
“Tiểu Đường, thế cô con của !
Lông da sáng bóng!
Nhìn thì tinh thần b-éo, thịt chắc chắn b-éo chắc lắm!"
Lâm Tiểu Đường còn rõ, con lợn đó bắt đầu càu nhàu trong tiếng kêu “ủn ỉn".
“Ôi ơi, đừng chỉ vẻ bề ngoài nha!
Năm nay xương cốt , động một tí là tiêu chảy lì, thu-ốc ăn nhiều hơn cả thức ăn!"
Lâm Tiểu Đường liền vội vàng lắc đầu, “Lớp trưởng, con càng !
Nó thường xuyên thích động đậy, lì ?"
Nói xong về phía chiến sĩ lớp nuôi lợn để xác nhận.
Người lớp nuôi lợn ngạc nhiên liên tục gật đầu, “ đúng đúng!
Con lợn đỏng đảnh, mắc bệnh mấy , ba ngày hai bữa hầu nó ăn thu-ốc, nhưng con lợn ăn t-ăng c-ân, nhưng đồng chí nhỏ, cô mà thế?"
Lớp trưởng lão Vương cũng kỳ lạ, “Cô nhóc , cô học cái bản lĩnh lợn từ thế?"
Lão Vương xong mới nhớ tới thời gian, cô đúng là tán gẫu với lớp nuôi lợn, chẳng lẽ là học từ lúc đó?
Lâm Tiểu Đường sớm nghĩ xong, “Làng Lâm nhà chúng cũng nuôi lợn mà!
đều già trong làng đấy.
Hơn nữa bà nội chân cẳng , thể xuống đất, thường xuyên dắt cắt cỏ lợn, thiết với lợn lắm, chúng b-éo , khỏe mạnh , một cái liền ngay, giống như thôi!"