[TN] Đội Trưởng, Cơm Đến Rồi! - Chương 204
Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:43:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
「Quả nhiên!
Trách luôn các cá thu là bụng hẹp hòi, chỉ hải sản khác lưng.」
「 thật sự hiểu,」 Cá thu nhẹ nhàng vẫy cái đuôi bạc xanh, giọng mang theo một tia nghi hoặc giữ kẽ, 「Tại gia tộc nhà Cua các luôn đề phòng chúng thế?」
「Ngươi lời đúng là thú vị, các chỗ nào đáng để bọn đề phòng hả?」 Cua chậm rãi sủi một chuỗi bọt khí dài, phản bác, 「Chỉ bằng lối ăn nướng rập khuôn của các cũng xứng sánh ngang với mỹ vị của bọn ?」
「Rập khuôn?」 Cá thu vốn yếu đuối phản bác chút khách khí, 「Chúng là tuyển thủ năng thể chiên, thể nướng, thể hầm, thể luộc!
Không giống một vài hải sản, chỉ khoác cái vỏ cứng giả vờ giả vịt, tướng ăn chút nào cũng thanh lịch, khiến c.ắ.n từ .」
「Không thanh lịch?」 Cua khẽ chống dậy, đôi càng lớn gõ từng cái vách trong của rọ, phát tiếng cộc cộc nhẹ, 「Ngươi cái gì, bọn đây gọi là nghi thức!
Con tận hưởng quá trình , đều đang tỉ mỉ thưởng thức tinh túy của bọn .
Mà ngươi thì ?
Chẳng qua chỉ vài cái xương nhỏ thôi, căn bản ai chịu bỏ tâm tư lên các ngươi, xem các ngươi đáng thương thế nào.」
「Ha ha,」 Cá thu lạnh một tiếng, 「Xương ít thịt mềm là sự tu dưỡng của chúng !
Không giống một vài kẻ, giả thần giả quỷ, vỏ ngoài cứng rắn, bên trong trống rỗng đến mức chịu nổi.」
Mặt biển khẽ xao động, mấy con tôm nhân cơ hội đục nước b-éo cò, lặng lẽ trốn lưng cá thu xem náo nhiệt, mà bên lão Vương cũng lời khuyên của Lâm Tiểu Đường, gọi các chiến sĩ tung thêm một lưới nữa ở vùng biển nơi cá thu tụ tập.
Cua im lặng một lát, ngờ bọn chúng đề phòng bao nhiêu, cuối cùng vẫn thể thoát khỏi đám cá thu đông đúc , quả nhiên, chúng vẫn đáng ghét như ngày nào.
「Ngươi ?」 Một c.o.n c.ua khác cũng gia nhập cuộc chiến với giọng kẻ cả, 「Tại con luôn nhớ đến bọn trong cùng một thời điểm?
Cũng thích dùng r-ượu để cùng bọn ?」
Vây đuôi cá thu khẽ vẫy, giọng vẫn từ tốn, 「 , nữa?
Chỉ vì điểm tương đồng đáng kể đó, chúng đặt lên bàn cân so sánh với ?
Đừng quên, hàm lượng axit b-éo bão hòa Omega-3 của , còn nhiều hơn các nhiều!
Đây là dinh dưỡng thực sự cho c-ơ th-ể.」
「So dinh dưỡng?
So khẩu vị?
Gia tộc nhà Cua bọn bao giờ thua.」 Cua nhạo, 「Gạch cua của giàu phospholipid và choline, đây là chất dinh dưỡng của trí tuệ, bất cứ ai ăn , đều sẽ trở nên thông minh hơn!
Các ngươi ?」
「Vậy họ thông minh đến mức ai dễ chế biến hơn ?
Tiết kiệm thời gian hơn ?」 Cá thu một cách thong dong, mang theo chút tự tin nắm chắc thắng lợi, 「Mười phút, thậm chí ngắn hơn, thể trở thành một món mỹ vị, mà các thì ?
Con mất nửa giờ tách vỏ, thịt nhận ít đến mức đáng kể.」
「Ngu xuẩn cực độ!」 Cua chọc trúng một điểm đau, tức giận, 「Ngươi câu cô đọng đều là tinh túy ?
Thịt của chắc nịch ngọt ngào, mỗi tấc đều là tinh túy, giống một vài loại cá, thịt nhiều nhưng bình đạm nhạt nhẽo.」
Cua lớn giương đôi càng oai phong, cảm thấy đúng là tự hạ thấp phận, thế mà lãng phí thời gian tranh luận với những con cá thu xảo trá .
Ngay lúc , mặt biển đột nhiên truyền đến tiếng reo hò náo nhiệt.
“Hê!
Lưới tầm thường!
Nặng quá, mau, cố lên!”
“Trời ạ!
Nhiều cá quá!”
Lão Vương đ-ánh giá lưới cá thu đang vùng vẫy nhảy nhót, khép miệng, “Giỏi thật!
Thật sự ngờ tới đấy, chuyến quả nhiên quá suôn sẻ, đúng là như thần trợ giúp !”
Lâm Tiểu Đường cá thu b-éo ngậy, cũng kìm vui mừng, nhưng cua và cá thu kẻ nào cũng phục kẻ nào, tiếng tranh cãi mơ hồ truyền đến, cô thiên vị khuyên giải.
“Em thích ăn cua, thịt của các bạn tươi ngọt, gạch cua gạch son đều là bảo bối.
Em cũng thích cá thu, dinh dưỡng của các bạn đặc biệt phong phú, em cũng để nếm thử xem!”
Cua và cá thu nãy tranh cãi dứt lời đột nhiên im lặng, đúng , bọn chúng tranh cãi đỏ mặt tía tai ở đây ý nghĩa gì chứ?
Có thể lên bàn ăn của các chiến sĩ, nhận sự yêu thích và công nhận của họ mới là vinh quang tối cao của bọn chúng với tư cách là nguyên liệu!
Nhìn xem trong biển , bãi biển , bao nhiêu hải sản đều đang dồn sức, nghĩ đủ cách để chiếm cảm tình của chứ!
Cua lặng lẽ thụt lùi sâu trong rọ, cá thu trong lưới vùng vẫy lên bờ, sự hòa giải tinh tế đạt thành trong im lặng, dù bàn ăn của chiến sĩ đảo Hắc Loa đủ rộng lớn, dung nạp mỗi loại mỹ vị độc đáo.
Hôm nay đảo Hắc Loa chỉ đang chuẩn rầm rộ đồ khô hải sản chuẩn đón đông, công tác phòng chống đông cũng đang tiến hành khẩn trương.
Nghiêm Chiến dẫn các chiến sĩ kiểm tra diện doanh trại, đây là biện pháp phòng ngừa quan trọng nhất để đối phó với thời tiết lạnh giá sắp tới, chỉ phong kín khe cửa sổ, cửa cũng treo rèm dày, đặc biệt là những khe hở giữa gạch đ-á đều đắp kỹ bằng bùn vôi.
Cuối cùng kiểm tra đến ống khói bếp, mới phát hiện thể là do chịu nhiệt độ cao nướng lâu ngày, chỗ kết nối giữa ống khói và mái nhà xuất hiện vết nứt nhỏ.
“Tranh thủ trời , hôm nay sửa luôn ống khói .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-doi-truong-com-den-roi/chuong-204.html.]
Nghiêm Chiến ngước trời quang, dứt khoát quyết định.
“Thế bữa trưa ?”
Lão Vương dẫn bộ phận nhà bếp mới bắt hải sản về, liền nhận thông báo đột ngột , ông giờ giấc, “Ống khói sửa xong, bếp chắc chắn dùng , là…
đợi ăn xong bữa trưa sửa?”
Trần Đại Ngưu thật thà chỉ về phía khu rạn đ-á, “Tiểu đội trưởng, ông đừng lo!
Đội trưởng bảo chúng dựng bếp tạm thời bên , chọn ngay tảng đ-á lớn khuất gió, bữa trưa đảm bảo lỡ .”
Cua lớn trong thùng thấy động tĩnh, đắc ý sủi bọt khí, 「Bọn đến mấy , nào cũng thuận lợi lên bàn ăn, giống một vài con cá, đầu tiên xuất hiện hại bếp dùng.」
「Rõ ràng đều phần, dựa cái gì chỉ trách chúng ?」 Cá thu lập tức bất mãn phản bác, 「Hơn nữa, ai cá thu chúng nhất định dùng chảo sắt lớn nấu mới ăn ?
Cách ăn ngon nhất của chúng chính là nướng ăn!
Có bếp , chảo sắt lớn đều như , bọn thể luộc thể nướng, cách ăn nhiều vô kể, mới giống một vài kẻ kén chọn thế !」
Lâm Tiểu Đường đang xổm bên cạnh thùng xem náo nhiệt, đến “nướng ăn” mắt lập tức sáng rực lên!
Cô nhớ đến con tôm nướng bãi biển hôm qua cùng Khương Hồng Mai, tuy quá trình chật vật, nhưng hương vị cháy thơm tươi ngon đúng là tệ, cô cũng chẳng màng xem cua và cá thu cãi nữa, ba chân bốn cẳng chạy tìm lão Vương.
“Tiểu đội trưởng Tiểu đội trưởng!”
Lâm Tiểu Đường tràn đầy phấn khích, trong giọng đều mang theo sự nhảy nhót, “Chúng trưa nay ăn cá nướng ạ?”
“Cá nướng?”
Lão Vương vẻ mặt nghi hoặc cô, cô bé , hôm qua mới nướng tôm, hôm nay nhớ đến cá nướng ?
“Vâng ạ ạ!”
Lâm Tiểu Đường dùng sức gật đầu, chỉ về phía hướng Trần Đại Ngưu bọn họ bận rộn, “Chẳng Đại Ngưu đang dựng bếp tạm thời ?
Thế chúng dựng thêm cái giá nướng cá đơn giản bên cạnh luôn ạ?
Dùng than nướng, chắc chắn thơm.”
“Cô còn dựng giá nướng cá?”
Lão Vương vẻ mặt ngạc nhiên, cô bé , đúng là trò ngày càng nhiều.
“Em ạ,” Lâm Tiểu Đường thật thà thừa nhận, nhưng ngay lập tức chớp mắt xảo quyệt, “ mà Đại Ngưu, Lôi… chắc chắn cách, em họ tán gẫu đến chuyện nướng cá ngoài trời ạ.”
Lão Vương cá tung tăng nhảy nhót trong thùng, đặc biệt là con cá thu kích cỡ b-éo , do dự, “Số cá … chẳng chúng định phơi cá khô, dự trữ mùa đông ?
Đây đều là khó khăn lắm mới bắt .”
Lão Vương dứt lời, trong đầu Lâm Tiểu Đường liền vang lên tiếng kích động của cá thu, 「Phơi cá khô gì chứ!
Cá tươi nướng ăn mới thơm nhất!」
「Tiểu Đường Tiểu Đường!
Chúng còn nhiều đồng bạn trong biển cơ!
Đã đồng bạn về báo tin , bọn họ chốc nữa chắc chắn sẽ tha gia dắt díu tới đầu quân.」
Lâm Tiểu Đường , trong lòng vui nở hoa, cô lập tức vỗ ng-ực nhỏ cam kết với lão Vương, “Tiểu đội trưởng ông yên tâm!
Hôm nay chúng ăn bao nhiêu, ngày mai chắc chắn thể bắt bấy nhiêu, lúc cá trong biển đang b-éo, nhiều lắm!
Đảm bảo ảnh hưởng gì đến dự trữ ạ.”
Nhìn dáng vẻ quỷ tinh quái của cô bé , lão Vương trong lòng cũng tính toán hơn, chỉ cần cô dám mở miệng cam kết, phần lớn là thật, ông trầm ngâm một chút, cuối cùng cũng gật đầu, “Được thôi, thì thử xem .
Nếu , chúng đổi thành nấu canh cá.”
Các chiến sĩ dễ chuyện hơn lão Vương nhiều, thấy Lâm Tiểu Đường nướng cá, từng một đều phấn chấn, nhanh, Lôi Chấn dẫn bắt đầu lưới nướng đơn giản cho Lâm Tiểu Đường.
“Anh Lôi, giá nướng cá thể dựng mấy viên đ-á ạ?
Cách than một chút, thì cá dễ cháy đáy.”
Lâm Tiểu Đường dùng cành cây vẽ lên đất dáng vẻ cái giá nướng cô tưởng tượng, đây là kinh nghiệm từ thực chiến hôm qua của cô, tuy nhóm lửa thạo, nhưng đối với hỏa hầu cô cũng chút cảm nhận.
Nghiêm Chiến thực là sợ Lôi Dũng bọn họ theo Lâm Tiểu Đường cùng loạn, nên mới đặc biệt phái trầm là Lôi Chấn đến giám sát, mấy tìm một vòng vật liệu, Lâm Tiểu Đường trúng cuộn dây kẽm nhỏ còn dư khi sửa bến tàu.
Sau khi đội trưởng phê chuẩn, buộc c.h.ặ.t dây kẽm duỗi thẳng giá gỗ cố định ở hai đầu, thành một cái lưới nướng đơn giản.
Dưới lưới nướng theo đề nghị của Lâm Tiểu Đường, dùng đ-á nhỏ trải phẳng đệm cao, hình thành một tầng tản nhiệt định, đó di chuyển một ít than củi đang cháy vượng từ bếp tạm thời qua, rải đều bên đ-á.
Cá thu sớm đợi sẵn, nướng ăn, vui vẻ vẫy đuôi.
「Anh em!
Nghe thấy ?
Hôm nay chúng lên giá nướng !
Là nướng ăn đấy!
Còn là kiểu nguyên vị nhất !」
Cá thu bỏ mang và nội tạng , cạo rửa sạch màng đen trong bụng cá, cá thu xử lý sạch sẽ khía hoa, đó dùng một chút r-ượu nấu ăn, muối và bột tiêu bôi đều, ướp một lúc là .