[TN] Đội Trưởng, Cơm Đến Rồi! - Chương 340

Cập nhật lúc: 2026-04-21 22:07:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi Trần Mẫn xong, trong lớp vang lên tiếng vỗ tay.

 

Ngay khi đều nghĩ chỉ ba bạn , phía lớp một bạn nam lên.

 

Bạn cao nhưng trông đôn hậu, nam sinh bước đến giữa bục giảng lo lắng xoa tay, giọng mang theo âm hưởng địa phương nồng đậm.

 

“Chào các bạn, tên là Lưu Kiến Quốc, từng đội trưởng sản xuất ở làng hai năm.

 

Mình học vấn cao, đạo lý lớn , nhưng , dẫn đầu thì ‘chịu khổ , hưởng phúc ’.

 

Ở làng, dù là thu hoạch gieo cấy, đào mương đắp đường, luôn là xuống ruộng đầu tiên, về nhà cuối cùng, việc bẩn việc cực tranh , lợi ích thì ưu tiên cho bà con .

 

Bây giờ tới đại học, cũng , nếu bầu lớp trưởng, đảm bảo, trong học tập lẽ giúp nhiều, vẫn nhờ các bạn giúp đỡ nhiều hơn…”

 

Bạn ngượng ngùng gãi gãi đầu, khiến bên phát những tiếng thiện chí, “ mà!

 

Ai trồng trọt thế nào cho năng suất cao, chọn giống , ủ phân thế nào, thậm chí muối dưa để hỏng, đều thể !

 

Mình thừa sức lực, cũng trách nhiệm.

 

Nếu tin tưởng , nhất định , chân thành phục vụ , tuyệt đối phụ lòng mong đợi của !”

 

Lời của Lưu Kiến Quốc tuy đơn giản, thậm chí chút quê mùa, nhưng cực kỳ chân thực, trong lớp vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.

 

“Tốt, !

 

Vừa mấy bạn đều , nhiệt tình,” thầy Đường bước lên bục giảng, “Điều chứng tỏ đều trách nhiệm, đều đóng góp sức lực cho tập thể .

 

Bây giờ, chúng sẽ dùng hình thức bỏ phiếu kín, xin tên lớp trưởng phù hợp nhất trong lòng lên mẩu giấy nhỏ, chúng bắt đầu kiểm phiếu, bầu lớp trưởng khóa đầu tiên của lớp chúng một cách công bằng công chính.”

 

“Kết thúc kiểm phiếu!”

 

Thầy Đường cầm mẩu giấy cuối cùng tay, các bạn học bên , dõng dạc tuyên bố, “Đứng đầu, bạn Lâm Tiểu Đường, 32 phiếu!”

 

Trong lớp tiếng vỗ tay như sấm dậy, đây là do chính họ từng phiếu từng phiếu bầu , vị lớp trưởng đầu tiên của lớp một khoa Nông học của họ.

 

Thầy Đường Lâm Tiểu Đường đang bên cửa sổ, ôn hòa vẫy vẫy tay, “Lớp trưởng Lâm của chúng , tới đây, lên bục vài câu với ?”

 

“Có!”

 

Lâm Tiểu Đường đáp lời một cách trong trẻo, bước nhanh lên bục giảng.

 

Lúc trong lòng cô “thình thịch” nhảy tưng bừng, ngờ nhiều bạn học bầu cho đến .

 

Sau khi vững, Lâm Tiểu Đường tiên cúi chào sâu với các bạn bên , ngẩng đầu tinh nghịch , “Cảm ơn thầy Đường, cảm ơn các bạn!

 

Không ngờ mắt như nha!

 

Thật sự cảm ơn sự tin tưởng của !”

 

Lời mở đầu đầy đùa vui của cô khiến sinh viên bên ồ lên đầy thiện chí.

 

Sau cuộc bỏ phiếu dân chủ và bài phát biểu của mấy ứng viên , các bạn học dường như lập tức phá tan cách ban đầu, lập tức trở nên quen hơn hẳn.

 

“Bầu lanh lợi!”

 

Một giọng vang dội vang lên từ bên , chính là Vương Thiết Sơn còn căng thẳng bục xoa đùi.

 

Anh lúc còn căng thẳng nữa, nhe răng lớn, “Vừa biên bài vè để giúp ghi nhớ kiến thức, ý tưởng !

 

Tớ thấy đáng tin .”

 

Các bạn học bên cạnh thấy lạ, liên tục ngoái , thì thầm hỏi, “Này, Vương Thiết Sơn, ý bầu cho chính ?”

 

Vương Thiết Sơn là thẳng tính, gãi gãi mái tóc ngắn cứng như rơm, hề kiêng dè , “Hây!

 

Tớ một vòng, thấy lớp trưởng Lâm lý, đầu óc linh hoạt, cách cũng nhiều, chắc chắn thể giúp tiến bộ hơn cái đồ cục mịch như tớ, thế là tớ ‘ đầu là bờ’, dồn phiếu cho .”

 

Mọi ngờ thể như , ngẩn một chút, bên càng to hơn.

 

Trần Mẫn – thua cuộc với chênh lệch vài phiếu – cũng đẩy gọng kính mũi, cô thản nhiên , “Bạn Lâm Tiểu Đường tuy tuổi nhỏ hơn chúng , nhưng việc trình tự, học tập phương pháp, động não, công nhân chúng thích nhất những đồng chí như , chắc chắn đáng tin.

 

Lần tranh cử , thua tâm phục khẩu khẩu.”

 

Lời bày tỏ của cô lập tức giành ánh mắt tán thưởng của ít bạn học.

 

Lưu Kiến Quốc hàng ghế cuối cũng đôn hậu nhe răng, lộ hàm răng trắng đều, “Tớ chỉ thấy Tiểu Đường chân thành!

 

Lời đều trúng lòng tớ!

 

Làm lớp trưởng đặt trong lòng, cần gì, tớ thấy lý, tớ thua cũng lỗ, lớp trưởng là xứng đáng!”

 

Lâm Tiểu Đường một câu một câu khẳng định, trong lòng ngọt lịm.

 

Cô chắp tay , bộ dáng như trong kịch, vái chào bên , giọng trong trẻo , “Nhường nhịn nhường nhịn!

 

Cảm ơn sự ưu ái của các bạn!”

 

Đùa thì đùa, thái độ cần vẫn đoan chính.

 

Lâm Tiểu Đường lập tức ưỡn thẳng lưng, thần sắc nghiêm chỉnh, giống như đang báo cáo công việc với lãnh đạo trong quân đội, giọng trong trẻo và kiên định, “Vì tin tưởng như , bầu lớp trưởng, thì xin bày tỏ quan điểm tại đây, các bạn xin cứ yên tâm!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-doi-truong-com-den-roi/chuong-340.html.]

 

Kể từ hôm nay, chuyện học tập của , bất cứ lúc nào cũng thể tìm !

 

Cuộc sống gặp khó khăn gì, cũng cứ việc tìm !

 

Mình nhất định sẽ tận tâm tận lực giải quyết, tuyệt đối do dự.”

 

Nói đến đây, đôi mắt to linh động xoay xoay, Lâm Tiểu Đường vị chủ nhiệm lớp vẫn đang mỉm cô bên cạnh, tinh nghịch bổ sung, “Tất nhiên , nếu là vấn đề giải quyết , thì đành tìm thầy Đường của chúng giúp đỡ thôi!

 

Mọi thấy thế nào?”

 

“Tốt!”

 

Các bạn học đồng thanh đồng ý.

 

Thầy Đường cũng bộ dạng cổ quái tinh quái của cô chọc cho nhịn .

 

Thầy cố ý nghiêm mặt, đưa sổ ghi chép công tác lớp cho cô, “Em đúng là tìm việc cho mà, nhưng mà cái chỗ dựa của em tìm tồi!

 

Này, lớp trưởng Lâm, cuốn sổ ghi chép công tác lớp giao cho em, chuyện lớn chuyện nhỏ trong lớp, tình hình của các bạn đều ghi chép rõ ràng, đây là nhiệm vụ đầu tiên thầy giao cho em, thành ?”

 

“Được, đảm bảo thành nhiệm vụ!”

 

Lâm Tiểu Đường hai tay nhận lấy sổ ghi chép, trịnh trọng đáp.

 

“Kính coong…”

 

Tiếng chuông tan học vang lên, thầy Đường khỏi, các bạn học “vù vù” vây quanh, nhất là mấy cùng phòng, mặt đều mang theo niềm vui lây.

 

Viên Thái Hà mật khoác vai Lâm Tiểu Đường, hì hì , “Ôi chao!

 

Lớp trưởng nhỏ của chúng !

 

Sau chiếu cố nhiều hơn cho chị em phòng chúng nhé!”

 

Khâu Tuệ cũng Lâm Tiểu Đường với vẻ khâm phục, “Tiểu Đường, thật là lợi hại…”

 

đây chỉ Lâm Tiểu Đường là nuôi, ngờ điểm thi nhập học của cô cao như .

 

Khâu Tuệ cảm thấy thấy mấy ký hiệu công thức cứ như thiên thư , khó nhớ khó hiểu, cũng những công thức cô nhớ thế nào?

 

Không chỉ Khâu Tuệ, trải qua tuyển chọn tới đại học, đối với việc học tập là khao khát nhất, nhao nhao hỏi xin phương pháp học tập.

 

“Lớp trưởng Tiểu Đường, cái cách biên bài vè của , cụ thể là thế nào ?”

 

“Nghe điểm thi nhập học các môn toán lý hóa của đều là điểm tối đa?

 

Những công thức định lý đó nhớ như thế nào?

 

Có bí quyết gì ?”

 

“Tớ cứ sách là đau đầu, nhất là bao nhiêu khung khổ đó, căn bản nhớ nổi!”

 

“Lớp trưởng Tiểu Đường, học giỏi thế, bí quyết gì đặc biệt ?”

 

Lâm Tiểu Đường cũng giấu nghề, cô thực sự lấy từ trong cặp sách một cuốn sổ tay, hào phóng lật cho xem, “Nè, đây là bản nháp kế hoạch học tập tự liệt kê cho tối qua, các bạn xem chỗ nào tham khảo ?

 

Chúng cùng thảo luận, cố gắng tìm phương pháp học tập phù hợp nhất với bản .”

 

Mọi tò mò ghé xem, chỉ thấy trong sổ dùng b.út màu khác vẽ các loại bảng biểu, phân loại đ-ánh dấu “Nội dung buổi sáng”, “Điểm trọng tâm dự tập khi lên lớp”, “Tóm tắt ghi chép lớp”, “Giải đáp khó khăn”, cô còn tự sắp xếp cho “Tổng kết hàng tuần” và “Tổng kết sách hàng tháng”, thậm chí còn cẩn thận sắp xếp cho thời gian “Rèn luyện thể d.ụ.c”, trình tự rõ ràng, là hiểu ngay.

 

Trần Mẫn ngang qua vô tình liếc một cái, khỏi ngạc nhiên dừng bước, “Lớp trưởng Lâm, kế hoạch học tập của còn chi tiết hơn cả bảng tiến độ sản xuất ở xưởng công nghiệp hồi nữa!”

 

Lâm Tiểu Đường giải thích, “Đây đều là thói quen dưỡng thành ở nuôi, đảm bảo cho chiến hữu ăn cơm nóng đúng giờ, để dinh dưỡng theo kịp, thì sắp xếp nguyên liệu , sắp xếp thời gian cho , thì cuống cuồng lên.

 

nuôi chúng chỉ kế hoạch ăn uống hàng tháng, còn thực đơn hàng tuần, thậm chí mỗi giờ mỗi khắc trong ngày gì đều nắm rõ trong lòng.”

 

Cô dừng một chút, ngượng ngùng bổ sung, “Tuy nhiên, những kế hoạch cũng cái nào cũng thực hiện đúng hạn, kế hoạch luôn đuổi kịp đổi, tình huống bất ngờ cũng nhiều, nhiệm vụ tạm thời cũng tới là tới.”

 

Lâm Tiểu Đường luôn kiên trì kế hoạch, thể theo kế hoạch mà , nhưng thể kế hoạch , vì đội trưởng Vương thường mắng cô lý lẽ đầy rẫy, nhưng Lâm Tiểu Đường cảm thấy hữu dụng, ít nhất cô thấy yên tâm hơn nhiều.

 

Vương Thiết Sơn cũng chen tới, vươn dài cổ cuốn sổ đó, càng mắt càng mở to, cuối cùng nhịn giơ ngón tay cái lên, chân thành tán thán, “Được!

 

Phen tớ phục thật !

 

Tâm phục khẩu phục!

 

Không ngờ lớp trưởng nhỏ việc thật là bài bản, kế hoạch chi tiết thế , thảo nào học giỏi thế!

 

Sau chúng tớ những cục mịch đều chỉ huy!”

 

Anh vỗ vỗ đầu , tự giễu, “Tớ mà bộ não như , việc phương pháp thế , hồi còn ở quân đội, sớm trung đội trưởng !”

 

Lời của dẫn đến một tràng .

 

Lâm Tiểu Đường lúc mới Vương Thiết Sơn là quân nhân xuất ngũ, thảo nào dáng thẳng tắp, da ngăm đen, cử động nào cũng mang theo khí thế nhanh như chớp.

 

đầu gặp thấy và Lôi Chấn, Trần Đại Ngưu khí chất giống , quả nhiên đoán sai.

 

Lưu Kiến Quốc cũng xích gần, gãi gãi đầu đầy đôn hậu, ngượng ngùng mở miệng, “Cái đó… lớp trưởng Tiểu Đường, văn của tớ kém, nhất là báo cáo, cứ nổi, khô khốc chẳng từ ngữ gì, thể bớt chút thời gian dạy tớ ?”

 

 

Loading...