[TN] Đội Trưởng, Cơm Đến Rồi! - Chương 45

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:23:05
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghiêm Chiến tới đón lấy miếng dưa hấu cô đưa, ruột đỏ c.ắ.n trong miệng, nước dưa tràn đầy khoang miệng, khựng một chút, c.ắ.n thêm một miếng.

 

“Có nhiều nước , ngọt ạ?”

 

Nhìn ánh mắt mong chờ của cô, Nghiêm Chiến gật đầu:

 

“Ừm.”

 

Nghe câu trả lời khẳng định, Lâm Tiểu Đường đến mức mắt cong cong như trăng khuyết, xoay tiếp tục chia dưa hấu cho .

 

Những lớp vỏ dưa hấu xanh trắng xen kẽ lượt chất đống chiếc sọt ở sân , thỉnh thoảng phát những tiếng phàn nàn khe khẽ.

 

「Lãng phí!

 

Đám thật thiếu hiểu ...

 

Chúng rõ ràng còn giàu dinh dưỡng hơn cả ruột dưa đấy!」

 

「Haizz, quả nhiên là ăn xong ruột vứt bỏ chúng ...」

 

「Đừng nản lòng!

 

sư phụ nhỏ đến cả lá củ cải cũng thể thành món ăn đấy!」

 

Lão Vương ngang qua quát một tiếng:

 

“Thu dọn xong ?

 

Lát nữa tìm hai phụ bếp kéo hậu cần cho lợn ăn .”

 

“Lớp trưởng, những vỏ dưa mà vứt như thì phí quá ạ!”

 

Lâm Tiểu Đường bưng chậu vỏ dưa cuối cùng chạy tới.

 

“Phí cái gì?”

 

Lão Vương rướn tay áo, vẻ mặt nghi ngờ cô, “Lợn ăn thể b-éo , Tết đến còn thịt thêm vài cân nữa.”

 

「Con đúng là phí của trời!」

 

Vỏ dưa hấu phẫn nộ kêu gào, kỹ đó vẫn còn đọng những giọt nước trong vắt.

 

「Thật là quá đáng!

 

Lại đem chúng cho lợn ăn!」

 

“Con bé , ngẩn ngơ cái gì đấy?

 

Mau thu dọn nấu cơm tối ...”

 

Lão Vương lẩm bẩm về phía bếp.

 

“Lớp trưởng,” Lâm Tiểu Đường đảo mắt, nảy một ý, gọi lão Vương xoay , “Những vỏ dưa hấu cháu giữ .”

 

Lão Vương ngẩn , nhíu mày khó hiểu:

 

“Cái gì?

 

Cháu giữ thứ gì?

 

Cho Đậu Tra ăn nó còn chẳng thèm, cháu giữ nó gì?”

 

「Đậu Tra là ai?」

 

Sau khi chùm ớt treo hiên nhà bụng nhắc nhở, đám vỏ dưa hấu Đậu Tra hóa là một con ch.ó nhỏ trông kho lương.

 

「Chúng mới thèm cho ch.ó ăn!」 Vỏ dưa hấu tập thể kháng nghị, 「Chúng rõ ràng là ngon, chúng lên bàn ăn của con !」

 

Lâm Tiểu Đường ôm chậu tráng men lòng, cô nháy mắt vẻ bí ẩn:

 

“Hôm nay cháu cho chú món nhắm r-ượu.”

 

Lão Vương suýt nữa nước miếng của chính cho sặc:

 

“Cái gì, vỏ dưa hấu món ăn?

 

Chú thấy cháu đạt giải xong là phân biệt đông tây nam bắc !”

 

“Thật mà!”

 

Lâm Tiểu Đường ôm chậu tráng men chạy biến bếp, “Chú cứ chờ xem!”

 

Bên bồn nước trong bếp, Lâm Tiểu Đường đang thoăn thoắt gọt bỏ lớp vỏ cứng ngoài cùng của dưa hấu, phần ruột đỏ bên trong gặm nham nhở cũng gọt bỏ một lớp mỏng, chỉ để phần thanh trắng giòn tan ở giữa.

 

!

 

Cứ như !

 

Phải như !」

 

「A...

 

Tay nghề d.a.o thái thật tinh tế...」 Vỏ dưa hấu thoải mái rên hừ hừ.

 

「Đây đều là tinh hoa của chúng đấy!」

 

「Thái sợi!

 

Thái sợi!」

 

sợi nhỏ nhất!

 

Như mới ngấm gia vị!」

 

Vỏ dưa hấu hưng phấn chỉ huy Lâm Tiểu Đường, hận thể lập tức bưng lên bàn ăn để “rửa nhục”.

 

Thím Lý và Hà Tam Muội cũng lẳng lặng giúp đỡ, dù chỉ cần lão Vương nổi giận, thì đó chính là ngầm đồng ý cách của Tiểu Đường.

 

Vỏ dưa ấn thớt thái thành từng sợi nhỏ, rắc muối hột vò trong mười lăm phút, để yên một lúc cho bớt nước, sợi vỏ dưa khi rửa sạch ném trong nước giếng mát lạnh.

 

Tất cả các sợi vỏ dưa hấu đồng thanh thét lên:

 

「Oa!

 

Mát tận tim gan!

 

Sướng quá!」

 

Đặc biệt là sợi dưa lúc tiếp giáp với phần vỏ dưa thoải mái thở phào:

 

「Cuối cùng cũng rửa sạch những mùi vị hỗn loạn , cảm thấy cả lẫn tâm trí đều sảng khoái!」

 

Lâm Tiểu Đường nghĩ ngợi, từ trong sọt rau lấy hai quả dưa chuột:

 

“Lớp trưởng, cho cháu mượn ít ớt chỉ thiên nhé!”

 

Sợi vỏ dưa hấu vớt từ nước lạnh trong suốt, còn mang theo nước, Lâm Tiểu Đường đổi sang một cái chậu lớn chuẩn trộn gỏi.

 

Tỏi băm sự chú ý của nhảy đáy chậu đầu tiên:

 

hương vị nền đây!」

 

Ớt chỉ thiên đỏ mặt chui :

 

「Đến lượt !

 

Đảm bảo kích thích đến mức khiến bọn họ run rẩy luôn!」

 

「Nhường đường, nhường đường nào, nhân tố chua sảng khoái của các bạn tới đây.」 Giấm thơm tao nhã xoay hai vòng rưới lên.

 

Thân hình xanh mướt của sợi dưa chuột nhân cơ hội quấn lấy phần vỏ trắng của sợi vỏ dưa hấu, đầu gặp gỡ, hai loại sợi như quen từ lâu, tụ một chỗ lời thì thầm.

 

「Bạn ngửi thấy ?

 

Dầu mè và rau mùi sắp tới đấy!」

 

Lâm Tiểu Đường dùng đũa đảo đều các loại gia vị thêm , cuối cùng, trong sự ngỡ ngàng của lão Vương, cô còn ném vài lá bạc hà.

 

「A!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-doi-truong-com-den-roi/chuong-45.html.]

Chúng trở nên cao cấp như ?」 Sợi vỏ dưa hấu vui vẻ lăn lộn trong gia vị.

 

Sợi vỏ dưa hấu mới mẻ giòn tan lên tiếng:

 

「Từ nay về chúng là gỏi vỏ dưa hấu thái sợi, là món gỏi chính hiệu đấy nhé!」

 

Món dưa hấu thái sợi trộn xong đẩy tới mặt lão Vương đang nãy giờ quan sát bộ quá trình, Lâm Tiểu Đường đầy tự tin mời lớp trưởng nếm thử món tươi mới.

 

Thực lão Vương sớm ngửi thấy một mùi chua sảng khoái thanh khiết, chẳng hề từ chối chút nào, thậm chí còn chút nóng lòng gắp một miếng.

 

“Rắc!”

 

Vào miệng thanh ngọt giòn tan, ập đến là mùi bạc hà hòa quyện với vị thanh mát của ớt chỉ thiên, khi cay nồng ập đến, cuối cùng đọng một chút dư vị ngọt thanh nhàn nhạt.

 

Lông mày lão Vương nhướn cao, ngay con bé bao giờ ông thất vọng, nhớ đến cái vẻ “keo kiệt” lúc đưa gia vị của .

 

Sau khi nhai kỹ, đôi mày lão Vương dần giãn , nửa ngày mới thong dong :

 

“Thanh mát giải nhiệt, vỏ dưa hấu mà cũng thể đủ trò thế , con bé ...”

 

Nếu tận mắt chứng kiến, ông tuyệt đối ngờ vỏ dưa hấu thể tạo cảm giác ngon miệng thế , trong sự thanh khiết còn mang theo chút hương vị bí ẩn nên lời.

 

Lão Vương xoay quanh bếp lửa hơn nửa đời , cũng là đầu tiên nếm mùi vị , rõ ràng đều là những loại gia vị bình thường trong nhà, nhưng khi trộn lẫn hương vị ngoài dự kiến.

 

Đến giờ cơm tối, các chiến sĩ đang xếp hàng lấy cơm vẻ tích cực như khi.

 

Nói thật thời tiết quá nóng, bữa cơm ăn dưa hấu, thực sự cảm giác thèm ăn chút nào.

 

Cho đến khi thấy cửa sổ thêm một đĩa món gỏi từng thấy bao giờ.

 

“Cái gì đây?

 

Nhìn giống dưa chuột, mà giống lắm...”

 

Màu đỏ xanh trắng xen kẽ, quả thực thanh mát.

 

“Nếm thử ạ.”

 

Lâm Tiểu Đường mím môi .

 

“Mặc kệ nó là gì!

 

Đồng chí Lâm thì chắc chắn sai !”

 

Bàn về chuyện ăn uống, các chiến sĩ một niềm tin mù quáng Lâm Tiểu Đường, đây là “thìa vàng” công nhận, sai .

 

Vốn dĩ vì thời tiết nóng mà các chiến sĩ chán ăn, giờ đĩa gỏi thanh mát khơi dậy cảm giác thèm ăn, một đĩa kẻ một đĩa, chớp mắt một cái chậu gỏi lớn hết sạch.

 

Rất nhanh đó, tiếng nhai giòn tan vang lên khắp nhà ăn.

 

Trần Đại Ngưu nhai hai miếng, vị cay nồng chua sảng khoái xông thẳng lên đỉnh đầu, cả lập tức tỉnh táo.

 

“Đm!

 

Sao mà giòn thế !”

 

Anh kinh ngạc trợn tròn mắt.

 

Các chiến sĩ khác cũng theo hạ đũa, trong nhà ăn lập tức vang lên một tràng tiếng “rắc rắc”.

 

“Tuyệt quá!

 

Chua cay sảng khoái, ngon!”

 

“Còn hơn cả dưa chuột đ-ập dập!”

 

Lúc mấy đồng chí thận trọng chỉ lấy một ít, ăn vài miếng hết, giơ bát lên cửa sổ:

 

“Cho thêm ít nữa !”

 

“Cái rốt cuộc từ cái gì thế?”

 

Các chiến sĩ nhịn tò mò truy hỏi.

 

Lớp trưởng lão Vương chắp tay lưng tới, hiếm khi vẻ bí ẩn:

 

“Đoán xem?”

 

“Xà lách?”

 

“Bí đỏ non?”

 

Lão Vương lắc đầu, bí hiểm:

 

“Chính là cái vỏ dưa hấu mà các vứt đấy.”

 

Nhà ăn lập tức yên tĩnh, hai em sinh đôi há hốc mồm thể tin nổi, Lý Tiểu Phi lỏng tay đũa, sợi dưa hấu rơi trở đĩa.

 

Nhìn bộ dạng sững sờ của , lão Vương hài lòng ngân nga một điệu nhạc, ung dung thong thả về bếp.

 

“Không, thể nào chứ!”

 

vẻ mặt chấn động, tiếp tục truy hỏi.

 

“Vỏ dưa hấu mà thể ngon thế ?”

 

Trần Đại Ngưu cam lòng chạy tới cửa sổ xác nhận.

 

“Chắc chắn là lão Vương lừa chúng !”

 

Hai em sinh đôi đồng thanh.

 

“Làm như ai từng gặm vỏ dưa hấu bằng, đây cũng là mùi vị từng ăn mà?”

 

“Đồng chí Lâm, cháu đây là ‘điểm đ-á thành vàng’ !

 

Ngon quá!”

 

ăn dưa hấu bao nhiêu năm nay, đầu tiên vỏ dưa hấu còn thể ăn như thế ...”

 

Chỉ Nghiêm Chiến lặng lẽ cúi đầu nếm thêm một miếng, sợi dưa giòn tan nhai kêu râm ran còn sảng khoái hơn cả củ cải giòn.

 

dùng vỏ dưa hấu món ăn, ước chừng cũng chỉ cô mới nghĩ , Nghiêm Chiến thoáng qua bóng dáng nhảy nhót bên cửa sổ.

 

Những lời khen ngợi ngớt của các chiến sĩ khiến Lâm Tiểu Đường cảm thấy còn vui hơn cả khi nhận giải, sự mệt mỏi một ngày bận rộn quét sạch sành sanh.

 

Ngoài những lời khen ngợi của các chiến sĩ, lúc bên tai Lâm Tiểu Đường là tiếng reo hò đắc ý của vỏ dưa hấu.

 

「Xem !

 

Để xem ai còn dám coi thường chúng !」

 

, ai mà chẳng là bảo bối chứ!」

 

Cửa sổ văn phòng ban hậu cần mở hờ, một chậu trầu bà bệ cửa sổ đang lớn nhanh như thổi, dây leo bò lên cả dây điện thoại.

 

Chủ nhiệm Chu bốc một nhúm chè vụn cho cái ca tráng men, khoảnh khắc nước nóng đổ xuống, hương thoang thoảng lan tỏa trong phòng.

 

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, Chỉ đạo viên Diệp của đoàn văn công ở cửa, trong tay xách một chiếc túi lưới, bên trong đựng hai quả dưa thơm vàng ươm.

 

“Chủ nhiệm Chu, đang bận ?”

 

Chỉ đạo viên Diệp đặt dưa thơm lên bàn việc:

 

“Đây là vườn của đoàn văn công chúng tự trồng đấy, năm đến cả hoa cũng chẳng nở lấy một bông, năm nay đồng chí Lâm ở nhà bếp thỉnh thoảng qua đó tưới nước cho nó, ngờ kết ít trái, mang cho hai quả nếm thử.”

 

Chủ nhiệm Chu đẩy gọng kính:

 

“Chỉ đạo viên Diệp đúng là khách quý, mời .”

 

Ông dậy lấy từ trong ngăn kéo một cái ca mời khách.

 

Chỉ đạo viên Diệp vội xuống, ngược lấy từ trong túi đeo vai mấy tờ chương trình in thạch bản:

 

“Tháng biên giới biểu diễn an ủi, đây là tiết mục mới dàn dựng của đoàn văn công chúng , cũng mời đóng góp ý kiến cho chúng .”

 

Tờ giấy vẫn còn thơm mùi mực in, Chủ nhiệm Chu đặt ca xuống, nhận lấy tờ chương trình lướt xem qua:

 

“Công việc của đoàn văn công các chị, đúng là ngoài nghề, dám chỉ đạo, Chỉ đạo viên Diệp chị sắp xếp thế .”

 

 

Loading...