[TN] Người đàn ông của Đại lão Tu tiên - Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-04-22 09:46:21
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ Kiều hai lời, đạp một cái m-ông .

 

Cuộn Mao né nhanh hơn thỏ:

 

“Vãi, vãi, mày thật .”

 

“Thôi, bớt bần cùng , còn cả đống việc kìa, bây giờ mua .”

 

“Mua gì?”

 

Cuộn Mao hiểu.

 

“Tặng quà.”

 

“Cho ai?”

 

“Còn thể cho ai, ông chủ Vương chứ .”

 

Cuộn Mao tán thành:

 

“Cái bát tự còn một nét nào, tặng, cho dù là cảm kích ông , thì ít nhất cũng là bọn xem hàng xong, hài lòng mới tính .”

 

“Đợi mày hài lòng mới tặng quà, ích gì!

 

Phải là bây giờ tặng, để ông hai thằng bọn báo ơn, chịu chỉ điểm bọn , bất kể kết quả thế nào, bọn đều nhận nhân tình của ông .”

 

“Thế nhỡ bọn xem hàng xong hài lòng, chẳng tặng .”

 

“Đệch, mày yêu đương với , thành, chẳng lẽ còn đòi quà tặng .

 

Huống hồ cho dù bọn ăn thành, ông chủ Vương cũng sẽ nhớ lòng của bọn , nhỡ cơ hội phát tài, gọi bọn .

 

Ngày tháng còn dài, nhất thiết báo đáp ngay.”

 

Cuộn Mao chớp chớp mắt:

 

“Anh em bao năm, hôm nay tao mới phát hiện thằng mà gian thế, mày là từ ổ cáo mày tha về .”

 

“Biến!”

 

Từ Kiều lúc ở tiệm kính mắt, thấy bộ ấm tinh tế đắt tiền bày bàn ông chủ Vương.

 

Vừa nãy ăn cơm cùng , đối phương gọi một ấm , cái điệu bộ thưởng đó đúng là khác hẳn khác, nghĩ chắc là sành .

 

Ông chủ Vương nhận , ngạc nhiên một chút, gì nhiều, hì hì nhận lấy.

 

Đợi Từ Kiều khỏi cửa tiệm, ông gọi điện cho em vợ:

 

“Hưng Hoa, hai trẻ mà giới thiệu tới là nhà, về giá cả đừng để chịu thiệt, xem đưa cho chút hàng thực tế.”

 

Ông chủ Vương là trong nghề, Từ Kiều mua ít nhất trị giá mấy trăm tệ, trai trẻ quá .

 

Bình thường ông dễ gì chịu giúp , giúp thành thì , giúp thành còn oán trách.

 

Hôm đó chỉ điểm Từ Kiều vài câu là vì uống chút r-ượu, phấn khích, ngờ đối phương hiểu chuyện.

 

Đợi Từ Kiều và Cuộn Mao tới kho hàng của Lý Hưng Hoa, em vợ ông chủ Vương, thực sự chấn động mạnh.

 

Đồ bán vài tệ ở quê bọn họ, nhập buôn từ đây tới một tệ, lợi nhuận lớn đến mức líu lưỡi.

 

Lý Hưng Hoa hì hì:

 

“Anh rể dặn , đều là nhà, đưa cho các đều là giá thấp nhất, hàng trong kho 2 là hàng bán chạy nhất gần đây, các đó tùy ý chọn.”

 

Từ Kiều và Cuộn Mao một cái, mang tác dụng, vội cảm ơn khách sáo.

 

Người quen dễ việc, chọn hàng xong, từ đóng gói đến vận chuyển căn bản cần Từ Kiều lo lắng, Lý Hưng Hoa chỉ cần một cuộc điện thoại là giải quyết tất, Từ Kiều và Cuộn Mao chỉ cần tới ga vận chuyển đường sắt nhận hàng là xong.

 

Từ Kiều định mời Lý Hưng Hoa ăn cơm, đối phương từ chối khéo.

 

Từ Kiều cưỡng ép, dù mối quan hệ vẫn tới mức đó, mua cho đối phương bao thu-ốc l-á, tỏ chút ý cảm ơn.

 

Sau khi việc đều thỏa, hai bớt một ngày mua chút quà cho nhà mang về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-nguoi-dan-ong-cua-dai-lao-tu-tien/chuong-21.html.]

 

Từ Kiều mua quần áo và giày dép cho nhà, quần áo phương Nam chỉ kiểu dáng mới mẻ, mà còn rẻ hơn nhiều so với quê nhà.

 

Anh mua cho Tô Thanh Việt một chiếc quần jean ôm sát, chân vợ dài thẳng, mặc chắc chắn .

 

Lúc kết hôn đến nhẫn cũng mua nổi, tất nhiên bây giờ cũng vẫn mua nổi, nhưng mua loại giả thì .

 

Tuy vàng thật bạc thật, nhưng , Từ Kiều mua một đôi kiểu tình nhân.

 

Lần nữa cửa nhà , Từ Kiều hiểu chút cảm giác gần nhà tình khiếp (càng gần nhà càng hồi hộp).

 

Mím mím môi, đang định gõ cửa, cửa tự mở .

 

Từ Kiều cảm giác thuộc về khó hiểu với Tô Thanh Việt và gia đình nhỏ, giống như con chim về tổ, mặt lộ sự vui mừng và kích động, một tiếng “Thanh Việt” thốt , giọng như giọt sương rung rinh sắp rơi, đ-ập thẳng tim Tô Thanh Việt.

 

Tô Thanh Việt sững sờ.

 

Thình lình, bàn tay vươn tới, ấm áp mạnh mẽ, ôm c.h.ặ.t lấy cô bằng một cách bá đạo mềm mại.

 

Tô Thanh Việt như một cô bé lạc đường, lạc lối trong một cơn mưa mây mù, trái tim dần dần ướt đẫm, thứ gì đó đang bén rễ, nảy mầm, đ-âm chồi trong lòng cô!

 

Đến đột ngột tự nhiên như .

 

Từ Kiều cúi đầu dán cổ cô, cọ cọ nhẹ:

 

“Nhớ nhà .”

 

Phùng Mai ăn cơm tối xong chuẩn xuống lầu tản bộ tiêu cơm, ngờ mở cửa ép ăn một miệng cơm ch.ó.

 

Tô Thanh Việt tỉnh , mặt hiếm khi lộ một vệt đỏ hồng mỏng manh, chút bình tĩnh đẩy Từ Kiều .

 

Từ Kiều thấy động tĩnh, ngoảnh , đầy vẻ lưu manh, bá đạo ôm lấy vai Tô Thanh Việt, ôm vợ nhà.

 

“Bộp!”

 

Cửa phòng đóng ,

 

Ngăn cách cái liên quan.

 

Phùng Mai bây giờ thể khẳng định chắc chắn 100% Tô Thanh Việt đổi , giống đều là xuyên sách .

 

Vòi sen phun làn nước nóng bốc , nước mịt mù, phòng tắm trở nên mờ mờ ảo ảo, Từ Kiều nhắm mắt tận hưởng nước xối xả, cuối cùng cũng tắm nước nóng , sướng!

 

Tắm xong, tóc sấy qua loa, quấn cái khăn tắm bước , đàn ông trẻ tuổi tỏa vẻ hoang dã, khỏe mạnh tràn đầy sức sống, như cây tùng cây trúc ánh nắng mưa, sinh động đến mức lóa mắt.

 

Tô Thanh Việt chỉ liếc một cái, thu hồi tầm mắt:

 

“Thay quần áo ăn cơm .”

 

Từ Kiều thắc mắc, hất hất tóc:

 

“Em nấu ?”

 

“Mua đấy.”

 

“Anh ăn , em ăn gì?”

 

“Mua cho hai .”

 

“Em gì?”

 

Từ Kiều bình tĩnh nổi nữa, “Em một ở nhà mua cơm cho hai gì, phần còn cho ai ăn đấy?”

 

Giọng điệu rõ ràng mang theo sự kích động.

 

Tô Thanh Việt nhướn mày:

 

“Cho .”

 

“Tô Thanh Việt!

 

Em ngốc bắt nạt ngốc, về ngày nào, em ?

 

Em là thần tiên !”

Loading...