[TN] Người đàn ông của Đại lão Tu tiên - Chương 247

Cập nhật lúc: 2026-04-22 09:59:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ca Đan Mẫn thể tin nổi , hồi lâu

 

“Chát!"

 

Một cái tát giòn giã giáng má trái Tống Minh Triết, tát đến mức Tống Minh Triết lảo đảo.

 

Tống Minh Triết lau khóe miệng, chảy m-áu .

 

Tống Minh Triết từng tát khác, đời đây là đầu tiên tát.

 

Trong lòng hận thể g-iết ch-ết Ca Đan Mẫn, nhưng bây giờ thể.

 

Bây giờ đưa má để tiếp tục đ-ánh.

 

Trực giác của phụ nữ quá đáng sợ, Ca Đan Mẫn bảo vệ Từ Kiều.

 

Nếu thể để Ca Đan Mẫn trút giận, Ca Đan Mẫn chắc chắn sẽ trút giận lên Từ Kiều.

 

Trên địa bàn của , là rồng cũng cuộn .

 

Thay vì để khác tát, Tống Minh Triết thà tự tát!

 

Anh Tiểu Ngọc, đ-ánh thì đ-ánh cho đến nơi đến chốn, đ-ánh đến tiếng, đ-ánh đến khi đối phương hài lòng, cũng đ-ánh đến khi đối phương sợ hãi...

 

Ca Đan Mẫn yêu hận Tống Minh Triết.

 

Tống Minh Triết hạ tiện như thế, là vì khác!

 

cô cũng sợ, Tống Minh Triết quá độc ác.

 

Cô quen Tống Minh Triết một hai năm, rõ Tống Minh Triết là kiêu ngạo đến mức nào.

 

Vậy mà một như thế, bảo quỳ là quỳ, bảo tát là tát ch-ết sống !

 

Một tàn nhẫn với chính như thế, thể tưởng tượng thể tàn nhẫn với khác đến mức nào.

 

Cô cũng định ăn ở đại lục nữa, thực sự đắc tội ch-ết Tống Minh Triết thì ai cũng khó .

 

Ca Đan Mẫn túm lấy cổ tay Tống Minh Triết, nước mắt rơi lã chã, thành phần diễn kịch, cũng là đau lòng thật, vài phần giải thoát.

 

Tống Minh Triết thích cô, vì cô đủ , mà là Tống Minh Triết thích bất kỳ phụ nữ nào.

 

“Đừng đ-ánh nữa, tên oan gia , đúng là kiếp nghiệt, mới để gặp ."

 

Trên mặt Tống Minh Triết là dấu tay tím đỏ, khóe miệng cũng bầm tím, :

 

“Cô trút giận là .

 

Dáng vẻ sưng vù của hầu hạ cô cũng mất hứng, hôm nay đến đây thôi, ?"

 

Ca Đan Mẫn:

 

“Dáng vẻ của cũng xuống lầu , bằng ở đây vài ngày?"

 

“Cảm ơn, nhưng phiền ."

 

Nói xong, Tống Minh Triết rút điện thoại nhắn tin cho Trương Bằng:

 

“Để mấy về khách sạn , chỉ thôi."

 

Dưới lầu Trương Bằng thấy tin nhắn, trực giác mách bảo tình cảnh của Tống Minh Triết chắc lắm, ý của với mấy .

 

Ba gật đầu liên tục, đều tưởng Tống Minh Triết đang ở lầu ôn chuyện cũ với yêu cũ, tình đến nơi đến chốn thì chuyện chuyện nọ thôi.

 

Mấy rời .

 

Lúc Trương Bằng đón Tống Minh Triết xuống lầu, giật nảy .

 

Tống Minh Triết lạnh lùng lên tiếng:

 

“Không nên hỏi thì đừng hỏi, nên thì đừng ."

 

Tống Minh Triết về khách sạn đoàn đang ở, mà tìm một khách sạn khác ở .

 

Trương Bằng mua thu-ốc tiêu sưng tan m-áu bầm về cho .

 

Trước khi để thu-ốc cửa, vẫn nhịn khuyên một câu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-nguoi-dan-ong-cua-dai-lao-tu-tien/chuong-247.html.]

 

“Tổng giám đốc Tống, tất cả những gì Từ Kiều căn bản hề ."

 

Tống Minh Triết , ánh mắt lạnh lẽo.

 

Trương Bằng:

 

“Xin Tổng giám đốc Tống, nhiều lời ."

 

Tống Minh Triết:

 

“Cậu là nhiều lời, ."

 

Sáng hôm , Tống Minh Triết mới hội ngộ với Từ Kiều và những khác, kết quả đấu thầu hôm nay sắp .

 

Tống Minh Triết đeo khẩu trang đen và kính râm.

 

Anh là chú trọng chi tiết, cố ý dùng móng tay cào những dấu vết mờ ám cổ.

 

Tuy cúc áo sơ mi cài đến nút cao nhất, nhưng vết đỏ nơi yết hầu thấp thoáng thể thấy .

 

Một dáng vẻ như trải qua trận chiến ác liệt, rõ ràng mười mươi.

 

Mấy khác , thầm nghĩ cô em đúng là hung dữ, thế nuốt sống Tống Minh Triết .

 

Từ Kiều vết móng tay sâu hoắm yết hầu của Tống Minh Triết cũng thấy đau giùm.

 

Vợ chỉ để dấu , dù thỉnh thoảng cào, c.ắ.n, cũng bao giờ tay tàn nhẫn như thế .

 

Nghĩ đến việc Tống Minh Triết sở dĩ chọc cô nàng Đan Mẫn , phần lớn là vì giúp tìm ngọc bích cực phẩm, Từ Kiều thấy áy náy.

 

Bên đang là mùa mưa, may mà mưa đến nhanh cũng nhanh, sáng sớm còn mưa tầm tã, tám chín giờ thế nắng cháy da thịt.

 

Tống Minh Triết chắc là bệnh viêm phế quản tái phát, lúc nào thỉnh thoảng ho khan hai tiếng qua lớp khẩu trang, theo thói quen giơ tay che .

 

Từ Kiều phát hiện tay Tống Minh Triết nhợt nhạt, màu trắng chút huyết sắc và sáng bóng, mạch m-áu xanh nhạt ngoằn ngoèo mu bàn tay hiện lên rõ.

 

Từ Kiều mặt .

 

Cậu chán ghét bản tràn ngập lòng trắc ẩn , chỉ sống một cách sảng khoái và bội bạc.

 

Không giúp, trách thì trách Tống Minh Triết quá tinh khôn.

 

Bản chỉ là sơ suất một chút, việc giám định đ-á của dựa mắt.

 

Để thể chữa khỏi bệnh mà tất cả đều chữa , ai sẽ xảy chuyện gì.

 

Có ngọc trong là tội!

 

Người quá khó , đặc biệt là mặt Tống Minh Triết, sơ sẩy một chút là rước họa !

 

Họ chỉ là đối tác kinh doanh chứ vợ chồng, lợi ích mãi mãi vượt tình cảm.

 

“Anh, c-ơ th-ể thoải mái , mang thu-ốc ?"

 

Từ Kiều bằng đôi mắt đen láy trong veo chớp chớp quan tâm, ôn hòa hỏi.

 

Đóng vai một , còn đơn giản dễ hơn là một .

 

“Không , bệnh cũ thôi, sáng uống thu-ốc ."

 

Tống Minh Triết đeo kính râm, rõ biểu cảm, nhưng sự vui vẻ trong giọng thì rõ mồn một, còn mang theo một sự thỏa mãn khó hiểu nào đó.

 

Từ Kiều chớp chớp mắt, dáng vẻ của Tống Minh Triết, rõ ràng như tưởng tượng là cưỡng bức, rõ ràng là tình nguyện!

 

Cậu thông cảm cho Tống Minh Triết, cái xác , một sống dở ch-ết dở cũng quá là sướng .

 

Dựa sự thông cảm cơ bản nhất của đàn ông, mặc dù thể giúp chữa khỏi bệnh, nhưng bồi bổ c-ơ th-ể một chút thì vẫn thể.

 

Lúc đang miên man suy nghĩ, điện thoại vang lên, mở xem, là Hứa Minh Nghiễn gọi tới.

 

“Alo, bố, tìm con việc ạ...

 

đang công tác miền Nam ạ...

 

ở Thâm Quyến... khảo sát một dự án, giờ đang ở công trường đây, nhiều nữa, con cúp máy đây."

 

 

Loading...